Teya Salat
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217772

Bình chọn: 10.00/10/1777 lượt.

ngươi, chuyện năm đó tất cả đều do lỗi của ta hay sao?” Tần Nguyệt Như vốn là muốn đến thăm con trai của mình, không ngờ lại nghe được những lời như thế, trong lúc nhất thời lửa giận khó nhịn đẩy cửa xông vào.

“Nương, người đừng tức giận! Ca chỉ nói vậy thôi, đừng nóng giận!” Minh Sắt vội vàng tiến lên khuyên. Nàng đều không có phát hiện có người đến gần, xem ra những năm gần đây võ công của nương lại tiến bộ không ít.

“Không tức giận? Nuôi một kẻ ăn cây táo rào cây sung như vậy!!! Ngươi nghe một chút xem nó nói cái gì, đây không phải là trong sáng ngoài tối ám chỉ ta là người xấu sao? Ta ngậm đắng nuốt cay đem đôi huynh muội các ngươi nuôi nấng thành người, bây giờ nó đối xử với ta như vậy sao?” Tần Nguyệt Như thực sự tức giận. Người khác nghĩ thế nào bà không quan tâm, cũng không thèm quan tâm. Nhưng bọn chúng là con trai, con gái của bà, không thể không quan tâm. Nghe những lời nói ấy, đến tâm cũng phát lạnh.

“Mẫu hậu, nhi thần không có ý tứ gì khác. Nhi thần chỉ mong mẫu hậu không quá câu chấp, có lúc chấp nhất một cách cực đoan cũng không phải là chuyện tốt. Tâm tâm niệm niệm cả đời một nam nhân, quay đầu lại còn không phải là công dã tràng? Nếu như năm đó mẫu hậu chịu buông tay, coi như trong lòng hắn có một nữ nhân khác, cưới một nữ nhân khác, nhưng là mẫu hậu có thể biết được hắn đang ở đâu, đang làm những gì, có vui vẻ hay không, hạnh phúc hay không? So với việc cái gì cũng không biết không phải là tốt hơn sao?” Chuyên Tôn Nhạc Đan hy vọng mình có thể thuyết phục mẫu hậu, buông tha cho Thường Hy, cũng là buông tha cho hắn.

Hai quả đấm của Tần Nguyệt Như nắm lại thật chặt, trong mắt khó nén khỏi thất vọng, hung dữ nói: “Ngươi chỉ cần làm chú rể cho tốt là được. Mặc dù không thể cưới nàng làm hoàng hậu nhưng một phi tử ta vẫn có thể cho nàng. Đây là nhượng bộ rất lớn rồi, tự giải quyết cho tốt!”

“Mẫu hậu!” Chuyên Tôn Nhạc Đan hô lên, khăng khăng giữ ý kiến: “Con đã nói rồi, con sẽ không cưới Thường Hy, con chỉ hy vọng nàng hạnh phúc!”

“Ngươi không muốn cưới nàng thì nàng cũng phải tới! Nàng ta là thần nữ hộ quốc, người người đều mong muốn! Ta nhất định phải biến nàng ta thành thần nữ hộ quốc của Minh Khải. Ta muốn diệt Đỉnh Nguyệt quốc! Ta muốn Mạnh Vân Ca, Tiêu Nhất Hàng biết, người chiến thắng sau cùng chỉ có thể là ta!” Nói tới chỗ này Tần Nguyệt Như quay sang nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan, nhìn nhi tử do chính mình sinh ra mà không nén khỏi tức giận. Khi gặp được ánh mắt căm hận của hắn nhìn mình, trong lòng bà không khỏi chấn động. Nhưng bà quyết không để chút việc nhỏ nhặt này ngăn cản bước chân.

“Mẫu hậu, Minh Khải quốc hôm nay đã trở thành của người, tại sao cứ phải trải lòng tham khắp thiên hạ? Người bỏ qua cho nhi tử, bỏ qua cho Thường Hy có được hay không?” Chuyên Tôn Nhạc Đan thật sự mệt mọi. Đối mặt với một mẫu thân cường thế như vậy, hắn chỉ giống như muối bỏ biển. Tất cả nhân mã trong tay đã bị lấy đi, hắn hiện tại chỉ là một con rối, vậy thì còn ý nghĩa gì?

“Câm miệng!” Tần Nguyệt Như nhìn con trai của mình, chỉ tiếc rèn sắt không thể thành thép. Giá như hắn có được một nửa của bà cũng đủ, chỉ tiếc hắn lại như thế, không quả quyết, yếu đuối nhu nhược, thật sự là khiến bà thất vọng! “Những năm này ta vốn tưởng ngươi làm con tin thì sẽ có chút cầu tiến, sẽ không giống như trước kia. Ai ngờ quay đầu lại, mười năm con tin của người đều là vô dụng, vẫn một bộ dạng nhu nhược không thể chấp nhận được!”

Nói tới chỗ này Tần Nguyệt Như liền dừng lại, sau đó nói tiếp: “Chuyện này không có chỗ cho ngươi quyết định. Nói ngươi làm cái gì thì làm cái ấy là được!”

“Nương, sao người có thể đối xử với ca ca như vậy? Ca ca cũng là có ý tốt thôi!” Minh Sắt cũng có chút tức giận. Đến tột cùng vẫn là con trai ruột của mình, tại sao có thể nói những lời khó nghe như vậy?

“Ngươi cũng câm miệng! Về sau không cho phép huynh muội các ngươi gặp mặt quá nhiều, tránh cho lại lừa gạt ta làm cái gì!” Tần Nguyệt Như nói tới chỗ này liền phất tay áo bỏ đi.

Trong phòng lại lâm vào yên tĩnh. Hai huynh muội không có nói chuyện. Minh Sắt nhìn ca ca, trong lòng tràn ngập đồng tình. Chuyên Tôn Nhạc Đan chỉ thẫn thờ nhìn vầng trăng trên cao bị mây đen che kín, tròng mắt hiện đầy ưu thương, hồi lâu mới lên tiếng: “Sắt nhi, muội trở về đi. Muội còn có chuyện cần làm.”

“Ca, huynh có cần muội giúp một tay không?” Minh Sắt không đành lòng nhìn bộ dáng sa sút tinh thần của ca ca, mở miệng hỏi.

“Nếu như muội thật lòng muốn giúp ta, vậy thì không cần làm tổn thương Thường Hy, không cần giúp mẫu hậu bắt Thường Hy vào cung. Nếu trong lòng muội còn có vị ca ca này, vậy hãy thay ta tìm kiếm thuốc giải, chỉ vậy mà thôi.” Chuyên Tôn Nhạc Đan thở dài một tiếng, biết rõ đây là làm khó Sắt nhi nhưng hắn không thể không đi nhờ vả nàng.

Minh Sắt nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan, thật lâu cũng không có nhúc nhích, về sau mới lên tiếng: “Thật là mẹ con, tính khí bướng bỉnh giống nhau như đúc! Không phải muội không muốn giúp huynh, huynh cũng biết thuốc giải bị nương giấu ở nơi vô cùng nghiêm mật, muội cũng không biết ở nơi nào. Về phần chuy