. Tiêu Vân Thanh tránh ở một bên cùng Tiêu Vân Trác không biết nói những gì. Thường Hy liền lôi kéo Lệ Bình ra một góc, thấp giọng nói: “Ngươi cái nha đầu đần này, đồ ăn có thể đưa lung tung cho phụ nữ có thai sao? Mệt ngươi ở bên cạnh Hoàng quý phi, thủ đoạn của lão nhân gia ngài ngươi có thể học được một phần thì hôm nay cũng không để cho kẻ khác có cơ hội áp chế!”
Lệ Bình nghe được Thường Hy không có nghi ngờ mình động thủ, trong lòng ấm áp một hồi, nhất thời uất ức cũng theo ra, nhìn nàng nói: “Nơi nào là ta nguyện ý, thật ra thì chuyện này đến bây giờ nghĩ lại ta cũng cảm thấy có chút không đúng. Ngày đó thời điểm xuất cung ta mang theo bốn cung nữ thân cận thường ngày vẫn phục vụ, trong đó có Viên Anh là người ta thích nhất, làm việc lưu loát, còn rất hiểu tâm ý của ta. Buổi sáng hôm đó, nhà bếp làm bách hoa cao, Viên Anh liền cười nói với ta rằng Hoàng quý phi rất thích ăn bách hoa cao, ta vừa nghe liền nghĩ dù sao rảnh rỗi cũng không có chuyện gì làm cho nên sai người đem bách hoa cao bỏ vào hộp đựng thức ăn mang cho Hoàng quý phi một phần, cũng có vẻ ta có hiếu tâm, tránh cho bà ấy lại châm chọc ta.”
Thường Hy nghe đến đó cũng có chút cau mày, nếu như đến cả Lệ Bình cũng cảm thấy Viên Anh kia có vấn đề, chỉ sợ là bách hoa cao này cũng là do nàng ta bày mưu tính kế để nhà bếp làm!
“Viên Anh nói với ta, bách hoa cao này mùi thơm nhẹ, ngọt mà không ngấy, rất thích hợp với người khẩu vị ăn không tốt. thời điểm nói tới chỗ này nàng liền thở dài nói, vương phi, trước đó mấy ngày nô tỳ nghe nói thân thể Dương quý nhân không tốt lắm, luôn là không muốn ăn cơm. Nếu như chúng ta đã vào cung không bằng đem thêm cho nàng một phần, ngài không phải cũng rất nhớ nàng sao? Ta vừa nghe đã cảm thấy rất tốt, lúc ấy cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng là bây giờ nghĩ lại thì Viên Anh làm sao biết được tình trạng gần đây của Dương quý nhân? Ta thật hồ đồ, lúc ấy nên đem lòng sinh nghi, nhưng bây giờ ngay cả hoài nghi chỉ sợ cũng vô dụng. Phụ hoàng thậm chí cả lời giải thích của ta cũng không thèm nghe, ta nhưng thật là oan ức!” Lệ Bình nói tới chỗ này liền uất ức đến mức rơi lệ, nàng làm sao nghĩ tới Viên Anh lại là một kẻ ăn cây táo rào cây sung!
Thường Hy nghe đến đó thần sắc liền nghiêm chỉnh, hướng về phía Lệ Bình nói: “Được rồi, ta đi ra ngoài trước, trở lại sẽ nói tiếp!” Thường Hy nói xong cũng không đợi Lệ Bình đáp lời liền đi ra ngoài phòng, ở tại cửa ra vào liền lôi kéo Ngũ Hải đến một góc khuất, thấy chung quanh không có bóng người nào mới ở bên tai của hắn thấp giọng nói mấy lời. Ngũ Hải có chút kinh ngạc vì lời nói của Thường Hy, nhưng là cũng rất nhanh liền rời đi.
Nhìn Ngũ Hải rời đi, Thường Hy lại quay trở về bên trong phòng, nhìn Hoàng quý phi, lại nhìn Lệ Bình cười một tiếng an ủi, nói: “Loại chuyện như thế này gấp gáp cũng không được, người khác đã thiết kế một chiếc bẫy vô cùn cẩn mật, Vi An vương phi lại là người thật thà, chỉ mấy câu nói đã bị người ta tính toán, nếu muốn giải quyết chuyện này sợ rằng phải tốn một phen công sức!”
Tiêu Vân Trác nhìn Thường Hy, trong đôi mắt dẫn theo ý cười nhè nhẹ, ngay sau đó lôi kéo Tiêu Vân Thanh nói: “Huynh ở đây cũng không giúp đỡ được gì, vẫn nên cùng ta vào xem phụ hoàng một chút!”
Tiêu Vân Thanh cũng đành chỉ gật đầu một cái, lúc này cái óc heo như hắn cũng không giúp đỡ được gì, nhìn nương tử nhà mình một cái, lại nhìn sang Thường Hy, nói: “Lệ Bình là một người thẳng tâm, ta cũng không đủ tâm cơ, nay gặp phải loại chuyện này nhất thời không biết phải làm sao. Nếu như Ngu thượng nghi có thể giúp được Lệ Bình qua cửa ải này, về sau ta nhất định sẽ coi như ân nhân mà đối đãi!”
Lời vừa nói ra, người khác thì không nói làm gì, riêng Hoàng quý phi mặt cũng trở nên xanh ngắt, hôm nay cư nhiên lại đối với một cung tỳ nói ra như thế, vậy tấm mặt mo này của bà để vào đâu? Đây không phải rõ ràng là hướng về phe Thái tử sao?
Thường Hy cũng không dám sơ ý, lập tức nói: “Vương gia đừng nói vậy, Thái tử gia vốn nặng tình cảm chân tay, vừa nghe đến vương gia gặp chuyện liền lập tức chạy đến. Nô tỳ chẳng qua cũng chỉ là phụng mệnh làm việc, ngài chớ nói vậy, nô tỳ đảm đương không nổi!” Tới chỗ này liền dừng lại, hé miệng cười cười rồi lại tiếp tục: “Huống chi thời điểm trước kia vương phi vẫn luôn chăm sóc nô tỳ, đạo nghĩa tri ân báo đáp nô tỳ vẫn hiểu được!”
Hoàng quý phi nghe được lời nói của Thường Hy, trong lòng mới hơi nhẹ nhõm đôi chút. Nghe xem người ta nói, vừa đem mặt mũi Thái tử nâng lên, lại nói mình thành người trọng tình nghĩa, có ân liền báo đáp. Điểm này con dâu của bà so với người ta còn kém xa, quả thật là không cùng một đẳng cấp, chẳng trách Thái tử gia lại coi trọng nàng ta như vậy, Hoàng thượng cũng yêu thích không thôi. Hôm nay người bên cạnh bà xảy ra chuyện, nghe được lời nàng nói cũng có phần nào cảm kích!
Tiêu Vân Thanh lúc này mới cười cười. Lệ Bình nhìn hắn nói: “Chàng theo Thái tử gia đi đi, nơi này có mẫu phi và Thường Hy rồi, chàng không cần lo lắng!”
Nghe vậy Tiêu Vân Thanh mới cùng Tiêu Vân Trác đi đến chỗ Hoàng thượng. Nhìn hai n
