gươi, khi tìm khắp xung quanh không thấy tung tích ngươi, nàng dựa vào vách tường lạnh như băng, nước mắt nhung nhớ trào dâng
trên khuôn mặt xinh xắn ấy.”
Ngôn ngữ như thi nhân, thanh âm ưu mỹ như tiếng đàn cầm.
Thân thể Ngọc Tự Hàn từ rừ run rẩy, y bỗng nhiên muốn dùng tất cả thế gian đổi lấy một cơ hội được thấy nàng dù chỉ một lần.
Ám Dạ La liếc nhìn y.
Tình yêu ơi là tình yêu, ngay khi người đó chết đi, mọi thứ trên thế giới
chẳng còn ý nghĩa, nhưng, nếu người đó còn sống, cho dù biến thành hồn
phách ngươi cũng muốn ở bên nàng.
Năm đó chẳng phải bản thân mình cũng bị tình yêu hành hạ mà thành ma quỷ hay sao.
Ngọc Tự Hàn lại dần dần bình tĩnh trở lại. Y biết, cho dù chỉ một chút rối
loạn hay một chút lòng tham cũng sẽ tạo thành cơ hội cho Ám Dạ La. Khuôn mặt y đã trấn tĩnh trở lại nhưng góc áo hơi rung rung lại cho thấy
trong lòng y kích động ra sao.
Ám Dạ La cười nói: “Ngươi không muốn thấy nàng sao?”
Ngọc Tự Hàn nói: “Chỉ cần nàng còn sống là đủ rồi.”
Ám Dạ La vỗ tay cười lớn: “Không sai, cho dù thấy nàng thì sao? Ngươi vẫn
chỉ là một kẻ tàn phế? Ngươi không thể nghe, không thể đi, nếu nàng lại
gặp nguy hiểm, ngươi lại như trước chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng mất đi.”
Ngọc Tự Hàn che miệng ho khan. Một cơn đau kịch liệt đâm sâu vào tim y, sau đó lan ra khiến thân thể y lạnh như băng.
Khóe mắt Ám Dạ La lóe lên vẻ khoái chí:
“Trao đổi với ta, ta có thể cho ngươi tất cả, kể cả tình yêu của nàng, kể cả thân thể khỏe mạnh.”
Ngọc Tự Hàn nhìn y.
Khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt.
“Nếu không phải của ta, ta cũng không yêu cầu quá mức.”
Ám Dạ La chợt xiết chặt chén rượu hoàng kim. Khóe mắt tựa như một cơn lốc
đầy tức giận, y lại ngẩng đầu cười to, tiếng cười đầy vẻ mỵ hoặc mà ôn
nhu…
“Những kẻ chưa từng có được cũng chẳng biết tới nỗi đau khi mất đi.”
Ám dạ la sung sướng thở dài --
“Được, vậy trước tiên cứ cho ngươi hưởng qua mùi vị hạnh phúc, hạnh phúc cực
độ. Mười ngày sau, khi loại hạnh phúc này mất đi, ta sẽ lại nghe ngươi,
xem ngươi còn nói được những lời như vậy không.”
Dưới lòng đất âm trầm.
Ám Hà vẫn lặng lẽ chảy xuôi.
Ám Dạ Lạ âm u đẹp đẽ như tu la câu hồn, xiêm y đỏ chót phảng phất như nhuộm bằng máu tươi của ngàn vạn người đau khổ.
Chiến Phong ở lại tại Phẩm Hoa Lâu.
Y cả ngày uống rượu, từng ngụm từng ngụm lớn, uống tới mức nôn ra, nôn
xong lại tiếp tục uống. Tấm áo vải xanh đậm đã vấy đầu rượu và uế vật.
Đôi mắt u lam sâu thẳm tràn ngập tơ máu, nhưng thân hình thất vọng chán
chường của y lại lôi kéo được rất nhiều trái tim các cô nương trong lầu.
Từ sau ngày ấy, Như Ca chưa từng nói với Chiến Phong một câu.
Nàng bỗng dưng không biết nên đối mặt với y ra sao.
Ngay sau đó, nàng quyết định rời khỏi.
Tuyết khảy nhẹ chiếc đàn cầm, điệu nhạc vang lên từ những ngón tay y, y ngẩng đầu nhìn Như Ca đang thu thập quần áo, nói:
“Muốn đi đâu?”
“Ta muốn đi tìm Ngọc sư huynh.” Dù chẳng biết y đang ở đâu, nhưng cứ ngồi trong Phẩm Hoa Lâu cũng chẳng phải cách.
“Đi đâu tìm đây?”
“Không biết.” Như Ca đã chuẩn bị xong bao quần áo, nhìn quanh bốn phía xem có quên gì không.
“Thiên hạ to lớn như vậy, không có phương hướng thì khác nào mò kim đáy bể.”
“Nhưng, ta có ngươi mà.” Như ca cười với y.
Tuyết khảy một nốt nhạc cao, nốt nhạc trong trẻo vang lên hồi lâu rồi mới
chậm rãi tản đi. Y lắc đầu: “Ta cũng không biết Ngọc Tự Hàn đang ở đâu.”
Như ca nhìn y:“Ngươi đã nói, ngươi cái gì cũng biết cơ mà.”
Tuyết nhẹ nhàng thở dài.
“Tuyết......” Nàng năn nỉ y.
Tuyết vẫn lắc đầu, làn da như giọt sương đầu tiên buổi sớm, đẹp đẽ nhưng cũng thật mỏng manh, đẹp đẽ như lúc nào cũng có thể bốc hơi dưới ánh mặt
trời.
Như Ca cắn môi: “Ngươi không muốn nói cho ta biết sao? Hay là thực sự không biết?”
Tuyết nở nụ cười đáng yêu: “Là không muốn nói cho ngươi.” Nàng không nên thấy Ngọc Tự Hàn, để cho y ích kỷ một lần đi, y không thể để Như Ca thấy
Ngọc Tự Hàn.
Như Ca giật mình: “Vì sao chứ, rõ ràng ngươi biết tung tích sư huynh, sao lại không nói cho ta?”
Tuyết chun chun mũi một cái, tức giận nói: “Ngươi đã đồng ý sẽ cố gắng yêu ta rồi mà!”
“Ta đi tìm sư huynh….”
“Trong lòng ngươi trước giờ chỉ nghĩ về Ngọc Tự Hàn, trước kia ngươi còn vì y
mà bỏ qua ta, vì y, thậm chí ngươi có thể để ta chết đi…” Trái tim Tuyết trào dâng từng cơn đau, nước mắt như ánh sao chảy xuống trên đôi mắt
đau thương.
“Ta không có.” Như ca vội vã nói.
“Nếu ta và Ngọc Tự Hàn chỉ có thể có một người sống, ngươi sẽ chọn ai…”
Như Ca chẳng hề nghe thấy tiếng y, chỉ thấy đôi môi y mấp máy như muốn nói
gì đó, nhưng thần thái ưu thương đó khiến trái tim nàng cũng đau đớn vô
cùng.
Vì vậy, nàng đi đến bên người y, nhẹ nhàng ngồi xuống, cẩn thận nhìn y.
Nước mắt Tuyết chảy xuống bên môi nàng.
Nước mắt có vị mặn nhàn nhạt, còn có mùi thơm thoang thoảng.
Như Ca dùng tay áo giúp nàng lau khô nước mắt: “Tuyết, đừng khóc giống trẻ con thế, ta thích người giống anh hùng.”
Tuyết giật mình.
Sau đó, đôi môi tuyệt mĩ hé ra một nụ cười trăm hoa thất sắc.
“Xú nha đầu, ngươi rõ ràng biết ta không phải anh hùng”
Như Ca nháy