pacman, rainbows, and roller s
Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324884

Bình chọn: 7.00/10/488 lượt.

!"

Ám Dạ La làm như không nghe thấy, cười to nói: "Ngươi để cho nàng chết hay là muốn có nàng?"

Nói xong y liền biến mất trong bóng tối vô tận.

Trong hơi thở của Như Ca mang theo hương thơm khiến người ta say mê:

"Sư huynh ....."

Ngọc Tự Hàn giật mình: "Muội biết huynh là ai?" Người bị hạ thuốc mê thường đều là thần trí hỗn loạn mà.

Ánh mắt Như Ca mê đắm mà ướt át, hai gò má ửng đỏ"

"Ngọc sư huynh .... Huynh là Ngọc sư huynh mà muội yêu nhất ... Muội muốn

cùng Ngọc su huynh vĩnh viễn bên nhau ... vĩnh viễn không phân ly ...."

Ngọc Tự Hàn rên rỉ một tiếng, ôm lấy nàng.

Thân thể nàng nóng bừng, ngọ nguậy không chịu yên trong lòng y, hơi thở ngày càng dồn dập: "Ở khu rừng đó ... không được gặp sư huynh ... rất nhớ

rất nhớ su huynh ... vĩnh viễn đừng nên rời khỏi Ca nhi ... có được

không?...."

Thì ra ký ức của nàng vẫn giữ nguyên sau trận chiến đó ở Vũ Di sơn Chương Thụ lâm.

Nàng liếm môi khó chịu, yết hầu khô khốc nói: "Sư huynh .... Ta nóng quá .... Nóng quá ....."

"Ca nhi ..." Ngọc Tự Hàn định gỡ cánh tay của nàng ra: "Huynh đi tìm thuốc

giải cho muội." A, bị nàng ôm lấy, kích thích tột cùng như muốn thoát ra khỏi lý trí.

Như Ca cực kỳ khó chịu, bị ngọn lửa cuộn trào trong thân thể thiêu đốt đến

mức không thể đứng ngồi yên ổn, chỉ có ôm lấy y, ở trong lòng y mới cảm

thấy thoải mái một chút.

"Đừng rời khỏi ta!"

Nàng giãy dụa la hét, ngẩng phắt đầu lên, lại đúng lúc đụng phải khuôn mặt lo lắng quan tấm của y.

Đôi môi nóng bỏng khẽ chạm vào cặp môi trong mát.

Nàng phảng phất như người khát nước đã lâu, ra sức hôn ngấu nghiến.

Ngọc Tự Hàn bị nàng đè ở trên giường!

Hơi thở nàng đầy hương thơm, giống như ma thuật mê hoặc y, cái lưỡi ngọt

ngào hôn y sâu sắc như vậy, hơi thở của nàng tràn ngập toàn thân y.

"Ca nhi...."

Ngọc Tự Hàn liều mạng cố giữ lấy một tia tự khống chế cuối cùng.

Cánh tay nhỏ bé của Như Ca xé toang xiêm y của y ra, hai gò má nóng hổi dán lên ngực y, nàng rên rỉ khó chịu: "Sư huynh ..."

Nàng ngậm lấy nụ hoa màu phấn hồng trước ngực y.

Ngọc Tự Hàn gầm nhẹ một tiếng, thân thể ưỡn cong lên, ngón tay nắm chặt lấy tấm đệm giường ...

Đêm tối mê say.

Xuân ý nồng nàn.

Thứ mà Ám Dạ La hạ độc Như Ca chính là một loại mê dược gọi là "Quên".

Quên tất cả thống khổ, quên tất cả những chuyện không muốn xảy ra, chỉ nhớ

rõ Ngọc Tự Hàn và thời gian ngọt ngào vô tư bên nhau thuở bé.

Như Ca biến trở lại thành một thiếu nữ vui vẻ đơn thuần như khi xưa, mắt

của nàng lóe sáng, khóe miệng cong lên hạnh phúc, mặc dù là ở Ám Hà cung âm trầm, tiếng cười của nàng vẫn vang vọng vào từng góc, phảng phất như làn gió tươi mát của mùa xuân phả vào mặt.

Thời gian hạnh phúc nhất mỗi ngày của nàng là khi được gặp Ngọc Tự Hàn, nhào vào trong lòng y, làm nũng giống như trẻ con, để cho bàn tay ấm áp của y âu yếm gương mặt nàng. Nàng thích gối đầu lên khuỷu tay y, lẳng lặng

nghe tim y đập, vừa nghe vừa dần chìm vào giấc ngủ.

Nhưng mà thời gian mà nàng có thể gặp được Ngọc Tự Hàn càng ngày càng ít.

Ngọc Tự Hàn càng ngày càng bận bịu, về nhà ngày càng muộn. Có đôi khi

nàng trông thấy thần sắc uể oải mà phức tạp trong mắt y. Lúc hỏi y, y

lại chỉ mỉm cười.

Buổi tối, Như Ca ngủ say trong lòng Ngọc Tự Hàn.

Hơi thở của nàng đều đều, lông mi thật dài chiếu lên gò má ửng hồng, khóe

môi cong lên, tựa như nàng đang trong một giấc mộng ngọt ngào.

Ngọc Tự Hàn kéo tấm chăn mỏng đắp cho nàng tới tận cằm.

Nhìn nàng hồi lâu, y nhắm mắt lại, chân mày khẽ nhíu lại.

Thế lực của Ám Dạ La vượt xa tưởng tượng của y. Mạch máu thương mại của tám tỉnh phương bắc nằm dưới sự thao túng của y, từ ngân hàng, tửu lâu, kỹ

viện, phường buôn muối cho tới tiêu cục, hiệu thuốc . . . toàn bộ đều

liên quan đến Ám Hà cung, lợi nhuận cực lớn, ảnh hưởng cực rộng, đủ để

lay động nền kinh tế cả thiên hạ. Trong võ lâm, rất nhiều bang phái đều

âm thầm đi theo Ám Hà cung. Từ khi Liệt Minh Kính tạ thế, Ám Dạ La càng

có khí thế "nhất hô bách ứng", ngay cả Thiên Hạ Vô Đao thành cũng vâng

theo làm thân trâu ngựa. Trong cung đình, Ám Dạ La sớm đã bố trí cài vào rất nhiều đệ tử Ám Hà cung, từ hoàng thượng tới Cảnh Hiến vương, Kính

Dương vương; từ nhất cử nhất động của họ cho tới những việc lớn nhỏ khác y đều rõ như lòng bàn tay.

Ám Hà cung cũng giống như một con sông chảy ngầm trong lòng đất, bởi vì u

tối, bởi vì không tiếng động mà chẳng ai chú ý tới sự tồn tại của nó.

Trong lúc bất tri bất giác, nó đã thấm vào mọi khe kẽ.

Chỉ là Ám Dạ La tuy cùng Kính Dương vương và Cảnh Hiến vương đều có câu

kết, nhưng nhị vương biết rõ dã tâm của Ám Hà cung, nên đối với y rất đề phòng cẩn thận. Ám Dạ La muốn nắm giữ lực lượng quân đội của triều đình thì nhất định phải dựa vào Ngọc Tự Hàn.

Ngọc Tự Hàn hỏi: "Vì sao phải giành lấy thiên hạ?"

Ánh mắt Ám Dạ La điên cuồng:

"Dẫm đạp mọi sinh linh dưới chân, khiến cho chúng phải giãy dụa cầu xin,

hạnh phúc của chúng bị ta nắm giữ trong tay, mà ta lại cấp cho chúng sự

thống khổ! Khiến cho người cao thượng trở nên xấu xa, khiến cho kẻ tôn

quý mất đi tôn nghiêm, khiến cho người trinh tiết tr