Ring ring
Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324604

Bình chọn: 10.00/10/460 lượt.

Tuyết diểm lên trán Như Ca, sau thời gian khoảng hai nén hương, một vầng khói trắng nhàn nhạn tỏa ra từ giữa trán nàng. Khuôn mặt nàng

hiện vẻ đau khổ, tay phải che ngực, gò má ửng hồng.

Tuyết vội vàng buông ngón tay, ân cần nói: “Sao rồi? Vất vả lắm sao?”

Như Ca vừa ho vừa nói: “Cảm thấy hơi tức ngực.”

Huân Y bưng chén trà nhỏ tới, trong chén là trà xuân Long Tỉnh, chén trà

xanh biếc tỏa hương thơm ngát. Tuyết ra dấu cho nàng đặt chén trà lên

bàn, nhẹ nhàng cắn ngón trỏ, một giọt máu trong suốt nhỏ xuống chén trà.

“Uống nó xong sẽ đỡ hơn nhiều.” Tuyết đưa chén trà tới sát môi nàng.

Như Ca nghiêng đầu: “Không.” Vì sao y luôn bắt nàng uống máu y chứ. Trà hòa với máu khi uống vào luôn cảm thấy cổ nòng bừng bừng.

“Nha đầu ngoan nào.” Tuyết cười khanh khách như đang lừa trẻ con: “NGoan

nào, uống đi. Máu của ta tuyệt đối không tanh đâu, thơm lắm, uống vào

ngực sẽ bớt khó chịu.”

“Ta không muốn uống, ngực đã hết tức rồi.” Như Ca đẩy chén trà nhỏ ra xa.

“Nói dối là không ngoan đâu.” Tuyết nở nụ cười khả ái: “NGƯơi cũng biết tính ta rồi đấy, cuối cùng cũng sẽ bắt ngươi uống thôi. Ngươi muốn dùng một

canh giờ để uống hay vài phút để uống đây?”

“Vì sao cứ phải uống?” Như Ca nhíu mày.

“Ách… Ngươi muốn nghe lý do thật hay lý do giả?” Tuyết cười ha hả.

Như Ca bất đắc dĩ: “Lại còn có hai lý do nữa chứ.”

“Lý do thứ nhất là dùng máu ta có thể nhanh chóng chuyển dời hồn phách của

ngươi hơn. Lý do kia lại là do ta thích trong cơ thể ngươi có máu của

ta. Chỉ cần nghĩ máu của ta đang chảy trong người ngươi là ta cảm thấy

hạnh phúc rồi.”

“Vậy cái nào là thật? Cái nào là giả?”

Tuyết nhớp chớp mắt, nở nụ cười xảo trá: “Ngươi đoán xem?”

“Ta đoán đều là giả.”

Như Ca trừng mắt nhìn y. Y giễu cợt mình mới là thật.

Tuyết vẻ mặt ngạc nhiên.

“Oa! Mới uống máu ta mấy ngày mà đã thông minh lên bao nhiêu! Thật thần kỳ!”

Như Ca tức giận cười rộ lên.

Tuyết nhân cơ hội lừa nàng uống xong chén trà.

Hai người cười đùa trong phòng, hồn nhiên chẳng chút chú ý tới.

Huân Y khom người lui ra ngoài.

Ám Dạ La nghiêng người dựa vào bức tường, xiêm y đỏ chói lại khiến y trông nhợt nhạt, y ngửa cổ uống nốt rượu trong chén, hai mắt đã ngà ngà say

nhìn Như Ca.

Nàng đang cười.

Khi nàng cười tay phải nhẹ nhàng nắm lại, các ngón tay khẽ chạm vào chop mũi, nụ cười từ khóe mắt tới bờ môi.

Nụ cười này y đã quen thuộc biết bao.

Chỉ có “nàng” mới có thể cười ôn nhu động lòng người tới vậy.

“Ngươi là ai?”

Một giọng khàn khàn quấy nhiễu Như Ca và Tuyết.

Nàng và y cùng quay đầu nhìn lại.

Thân hình đỏ như máu của Ám Dạ La vọt tới trước mặt Như Ca, y xiết chặt cằm

nàng, nâng khuôn mặt nàng lên, u ám hỏi: “Ngươi rốt cuộc là Ám Dạ Như Ca hay là nàng đây?”

Như Ca đau đớn hít một hơi, cằm nàng như sắp bị bóp nát.

“Ta không phải Ám Dạ Như Ca.”

Khuôn mặt Ám Dạ La hiện vẻ mừng rỡ như điên: “Ngươi…”

“Ta là Liệt Như Ca.” Nhìn Ám Dạ La đang từ mừng rỡ chuyển sang tức giận

trong lòng nàng bỗng cảm thấy niềm sung sướng được trả thù.

Tuyết cười tới té ngửa: “Tiểu La đúng là ngốc a, nàng làm sao mang họ Ám Dạ

được chứ? CHo dù không gọi là Liệt Như Ca cũng phải gọi là Chiến Như Ca

mới đúng.”Y cười cười mà vai run run, ôm lấy hai vai Như Ca cười lớn,

bàn tay nắm lấy cằm Như Ca của Ám Dạ La như được một cơn gió thổi qua

kèm theo hương hoa thơn ngát.

Ám Dạ La thu lại ánh mắt, đôi mắt biến thành đỏ tươi như máu: “Ngân Tuyết, ngươi lại chơi ta?”

Tuyết dựa đầu vào vai Như Ca, nhìn y cười ha hả nói: “Oa, không ngờ lại lừa

được Ám Hà cung chủ Ám Dạ La, ta cười tới không đứng dậy được mất.”

Khuôn mặt Ám Dạ La trắng bệch, vặn vẹo thật đáng sợ: “Không ai có thể lừa

ta!” Chẳng lẽ cái gọi là hồn phách chuyển dời chỉ là một cạm bẫy? Tay áo dài giương lên, cánh tay tái nhợt của y như trong một đám mây đỏ, xương ngón tay kêu lên răng rắc.

Y biết Ngân Tuyết để ý nhất là dung mạo xinh đẹp của mình.

Vậy, y sẽ chậm rãi hủy diệt khuôn mặt tuyệt mỹ đó.

Trong không khí bỗng bồng bềnh một tầng khí đỏ tươi

Tầng khí trong suốt như ngọc lưu ly.

Dần dần thắt chặt lại, khối khí như một chiếc thùng bằng ngọc nhốt Tuyết và Như Ca lại bên trong, không thể động đậy.

Ngón tay nhẹ lướt trên gò má của Tuyết.

Ám Dạ La nở nụ cười dắc ý: “Khắc một đóa hoa tuyết lên mặt ngươi, liệu có đẹp không?”

Tuyết uể oải nói: “Không khắc có lẽ đẹp hơn.”

“Vậy khắc hai bông hoa tuyết nhé.” Ngón tay Ám Dạ La kẽ động, một vết máu

sâu đã cắt lên gò má Tuyết, từng giọt từng giọ máu nhỏ xuống bộ xiêm y

trắng toát.

“Móng tay dài quá.”

Như Ca kinh ngạc nhìn tay Ám Dạ La, chẳng biết vì sao lại thốt lên những lời này.

Ngón tay y cứng đờ.

Vết máu chảy dài nhưng vết thương lại không mở rộng.

Nàng lắc đầu, nở nụ cười dịu dàng: “Đàn ông con trai không nên để móng tay

quá dài như vậy, La Nhi, lấy dao lại đây, tỷ giúp đệ sửa lại đôi chút.”

Ám Dạ La phảng phất như bị điểm trúng huyệt đạo, thân thể y cứng ngắc,

chậm rãi nhìn về phía nàng, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên và run rẩy.

............

......

Ngày mùa thu bên con suối nhỏ.

Ám Dạ Minh vừa gội lại mái tóc, suối tóc mềm mạ