g động nào.
Yết hầu như co rút lại, ngón tay co rút lại, nhìn vào khoé miệng đang chảy
máu của nàng, khuôn mặt y sợ hãi đến cực độ. Y ngửa mặt lên trời bi phẫn gào lên làm tất cả chim chóc tán loạn bay mất, nhưng là không hề có một âm thanh nào phát ra!
Tại nơi đó --
Nàng dùng thân ôm lấy Ám Dạ La, dùng lưng của mình để chặn đao của Chiến Phong!
Chiến Phong kinh hãi!
Y nhận ra nàng, y muốn đem đao khí thu hồi lại! Nhưng là y đã dùng tất cả cừu hận của bản thân để luyện thành một đao này, không có sinh, chỉ có
tử. Y đã mất gần hai mươi năm sinh mệnh vào đao này, y muốn cùng Ám Dạ
La đồng quy vu tận!
Lúc đao cắm vào hậu tâm nàng.
Chiến Phong có thể cảm thấy lưỡi đao đang xé toang cốt nhục của nàng.
Lúc đao cắm vào hậu tâm nàng.
Đau nhức trên cơ thể Chiến Phong như vỡ toang ra, công kích của Ám Dạ La,
nàng đang chảy rất nhiều máu, thân thể của y đang đau đến chết đi được.
Chỉ là trong chớp mắt, y muốn nàng liếc mắt nhìn y một cái, mặc kệ nàng là
“ai”, y đều muốn nàng nhìn y lần cuối! Nhưng là, y chỉ có thể thấy bóng
lưng nàng nhàn nhạt sau màn huyết vụ, thân thể nàng quỵ trên mặt đất,
nàng cố hết sức nâng đầu lên…
Nàng nhìn về phía Ám Dạ La!
Dưới thân là thảm cỏ xanh tươi, máu tươi ở miệng cùng hậu tâm của nàng đang
lặng lẽ chảy ra, dựa vào lồng ngực của Ám Dạ La, nàng run rẩy vươn tay
vuốt ve khuôn mặt y, trong mắt có cả một biển thâm tình.
“La nhi…”
Nàng nhẹ nhàng gọi tên y.
“La nhi…”
Nàng nhìn y, nước mắt chảy xuống hai má.
Thanh âm của nàng nhẹ nhàng, nhưng lại khiến y sợ hãi.
Ám Dạ La dùng sức nắm chặt bả vai nàng, giận dữ hét lên: “Vì sao lại làm
vậy!” Dù cho đao của Chiến Phong có đâm vào ngực y, y cũng sẽ không
chết! Chỉ cần có nàng, y sẽ không chết! Dù là ngàn đao đâm vào ngực y,
vì nàng, vì ở cùng nàng, y bất kể thế nào cũng không thể chết được!
Đây là tiệc cưới của y.
Nàng là nương tử được gả cho y, tất cả mọi việc đều tốt đẹp làm y không dám hít thở, sợ chỉ cần thở ra thì sẽ tỉnh mộng.
Y hận nàng!
Nàng vì điều gì mà muốn ngăn cản một đao kia, y sẽ không cảm kích nàng, y
chỉ biết hận nàng! Y hận nàng! Y muốn nàng tỉnh dậy, vĩnh viễn vĩnh viễn không bao giờ được chết trước mặt y!!
Môi nàng tái nhợt, ngón tay lạnh lẽo, cố hết sức lau huyết lệ trên mặt y: “La nhi… Thực xin lỗi…”
Ám Dạ La bi phẫn nói: “Ta sẽ không tha thứ cho nàng!”
Ngón tay nàng khẽ vuốt qua mặt y, thanh âm suy yếu như tơ: “Tỷ đệ… Cuối cùng là không thể thành thân…” Trên môi nàng nở một nụ cười: “Đừng thương
tâm… Còn nhớ… Tỷ tỷ yêu ngươi…” Ám Dạ La thân thể run rẩy, lòng đau như
lửa đốt, huyết lệ chảy đầy hai gò má của y.
Nàng xoa xoa gò má y, những giọt máu như những hạt chu sa. Ánh mắt của nàng
xót thương không muốn nhìn, triền miên nhu tình, miệng nàng lại thổ ra
huyết.
Ám Dạ La cuồng loạn gào lên: “Không!!” Làm như nào, làm như nào để có thể
lưu nàng lại?! Y hận không thể làm cho trời xanh biến sắc ngày đêm điên
đảo sinh linh đồ thán! Chỉ câầ nàng không đi! Dùng cái gì trao đổi đều
có thể!
Nhưng là, quỷ dị thay --
Ánh mắt nàng bỗng nhiên biến đổi.
Băng lãnh.
Dị thường băng lãnh.
Giống như trong nước nóng bỗng nhiên xuất hiện một con cá đóng băng.
Đang cuồng loạn cực kì bi ai bỗng nhiên phát hiện ánh mắt băng lãnh của
nàng, Ám Dạ La cảm thấy rất kinh ngạc, ánh mắt đó, cừu hận đó…
Đợi lúc y ý thức lại, ở giữa trán đã có một cây trâm đâm vào!
Nàng đem một cây trâm đâm vào giữa trán của y!
Máu tươi từ đó điên cuồng phun ra!
Ám Dạ La gào lên!
Nàng nhanh chóng lui lại, thân nhẹ như yến, chút nào cũng không giống như
người đang bị trọng thương sắp chết! Xiêm y đỏ tươi như ánh mặt trời,
nàng đứng đó đón gió, đầu hạ ánh mặt trời chiếu sáng đầy rực rỡ, hồng y
phất phới trong gió.
Dung mạo kia! Thần thái kia!
Nàng nào phải là Ám Dạ Minh…
Nàng rõ ràng là Liệt Như Ca!
Tuyết nở nụ cười.
Y lại tiếp tục đánh đàn, tiếng nhạc tuyệt vời phiêu phù giữa sơn cốc vào
những ngày đầu hạ. Chớp chớp mắt nhìn Như Ca, khuôn mặt y tràn đầy vẻ
tán dương tươi cười.
Thân thể Chiến Phong đang giãy dụa ở giữa bãi cỏ, ngạc nhiên khi thấy nàng
không có chút thương tích nào, một tia mừng như điên từ trong ánh mắt
hiện ra.
Hắc Dực cùng Huân Y cực kì hoảng sợ, tất cả phát triển nhanh không thể tả, tự như trong nháy mắt tình thế trước mắt đã thay đổi.
Ngọc Tự Hàn ngồi thẳng lưng lại, y không biết cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.
Một ngày nọ.
Tuyết đã từng nói với Như Ca: “Mi tâm là trọng huyệt của Ám Dạ La.”
Năm đó đúng là Ám Dạ Minh đã khiến Ám Dạ La bị thương ở mi tâm, mới khiến y phải bế quan dưỡng thương mười chín năm.
“Nhưng mà, không có cơ hội.” Như Ca nhíu mày. Nàng cùng Tuyết, Chiến Phong cho dù công lực có gia tăng như nào cũng không thể lại gần người của Ám Dạ
La được, càng đừng nói chạm vào mi tâm của y.
Tuyết tăng thêm chút nước ấm trong thùng gỗ. Chỉ có khi Như Ca tắm thì mới không có người của Ám Hà cung.
Cánh hoa lãng đãng trên mặt nước.
“Chỉ có một cơ hội.”
Như Ca ngưng thần nghe ngóng.
“Có một người có thể làm Ám Dạ La tâm thần đại loạn, chỉ có trước mặt nàng, Ám Dạ La mới y