Insane
Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324462

Bình chọn: 7.5.00/10/446 lượt.

dù tiêu tán cũng sẽ mãi mãi ở bên ngươi….

Vĩ Thanh:

Trong núi quanh năm sương trắng lững lờ.

Có một ngôi nhà bằng trúc.

Trúc xanh biêng biếc, quanh căn nhà nở đầy những nụ hoa dại màu trắng màu

hồng, những chú chim nhỏ màu lông vàng và xanh lục bay qua bay lại giữa

rừng.

"Muốn vào không?" Trong mảng rừng rậm rạp ngoài căn nhà trúc, Hoàng Tông khẽ

hỏi Huyền Hoàng. Bọn họ đã mất mười một tháng mới tìm được nơi này.

Lúc này thiên hạ cũng mới ổn định.

Hoàng thượng truyền ngôi hoàng đế cho Kính Dương vương, Ám Hà cung hoàn toàn

biến mất khỏi nhân gian, Liệt Hỏa sơn trang và Thiên Hạ Vô Đao thành

cũng bị tổn thất nặng nề, Giang Nam Phích Lịch môn thì ngược lại đã nổi

lên nơi võ lâm với tốc độ kinh người. Nhưng với việc Chiến Phong trở về

Liệt Hỏa sơn trang thì tình thế lại có biến hóa mới.

So với trước đây, Chiến Phong càng thêm đáng sợ. Mái tóc xoăn màu lam của y dường như vương đầy băng sương, đôi mắt lạnh lẽo tàn khốc, toàn thân

tỏa ra khí tức lạnh buốt khiến cho người ta nghẹt thở. Ngày đầu tiên y

quay về Liệt Hỏa sơn trang, Duệ Lãng liền biến mất một cách thần bí,

chẳng ai biết đến tột cùng đã xảy ra cái gì.

Dưới sự cai quản của Chiến Phong, thế lực của Liệt Hỏa sơn trang nhanh chóng hồi phục, cùng với Giang Nam Phích Lịch môn một bắc một nam giằng co

lẫn nhau.

Giang hồ, không bao giờ có yên bình vĩnh viễn.

Từ căn nhà trúc bốc lên làn khói bếp lượn lờ.

Có tiếng cười khe khẽ từ bên trong vang lên.

Ngọc Tự Hàn mỉm cười ngồi trên xe lăn, nhìn Như Ca đang bận rộn trong bếp.

Vầng trán của nàng thấm đẫm mồ hôi, gương mặt đỏ bừng, ánh mặt trời chiếu

lên mái tóc hơi rối của nàng làm ánh lên một sắc vàng lấp lánh. Nàng le

lưỡi, xoay lại nhìn y: "Huynh có đói bụng không? Xong ngay rồi đây, cứ

chờ một chút!"

Y mỉm cười lắc đầu: "Không đói." Nói xong, y vẫy vẫy nàng, bảo nàng tới

bên cạnh y. Như Ca ngồi xuống ngang đầu gối y, ngẩng đầu lên rồi ân cần

hỏi: "Sao vậy? Khó chịu trong người à?"

Trận chiến tại sơn cốc ngày ấy, sau khi nàng tỉnh lại đã phát hiện Tuyết đã

biết mất không thấy tăm hơi, trên mặt đất chỉ còn lại một bộ xiêm y

trắng như tuyết. Nàng vốn định đi theo Tuyết, thế nhưng Ngọc Tự Hàn ngồi trên xe lăn đã mất đi võ công, đã không còn thị lực, thính lực, giọng

nói và hai chân, y khiến nàng cuối cùng đã lưu lại.

Ngọc Tự Hàn lúc đó bệnh nặng trầm trọng.

Có rất nhiều lần, nàng tưởng rằng y cũng không kiên trì nổi đến ngày thứ hai.

Nhưng mà, dần dần y lại chuyển biến tốt đẹp lên. Hơn nữa, mắt của y, lỗ tai và giọng nói đều khôi phục lại như kỳ tích.

Chắc chắn là kỳ tích, Như Ca thầm cảm ơn trời đất.

Ngọc Tự Hàn lấy ra một chiếc khăn lụa, vừa mỉm cười vừa lau mồ hôi trên trán nàng: "Đừng gắng sức quá. Cho dù không ăn bữa sáng cũng không sao mà."

Như Ca lườm y: "Nói bậy! Sao có thể không ăn cơm chứ? Thật đúng là người không biết quý trọng thân thể bản thân!"

Y khẽ ho khan một tiếng rồi cười trừ.

"Còn cười! Đợi lát nữa phải phạt huynh mới được!" Nàng hung hăng lườm y.

"Được!"

"Phạt huynh ăn bốn cái bánh nướng!"

"Được!"

Nàng suy nghĩ một chút: "Phạt huynh phải cùng làm bánh nướng với muội!"

"Được!"

Đồng ý dễ dàng vậy sao? Chơi không vui. "Phạt huynh phải hát cho ta nghe!"

".... Được!"

Ngọc Tự Hàn cười như mếu, y hát rất khó nghe. Như Ca vỗ tay cười khanh

khách, đúng đây rồi, trông thấy bộ dạng bối rối của y như vậy mới thú vị chứ.

Nghe tiếng cười vui vẻ trong căn nhà trúc.

Hoàng Tông cũng nở nụ cười.

Huyền Hoàng xoay người quay lại phía rừng cây, thấp giọng nói: "Quay về thôi, không nên quấy rầy bọn họ."

Lò nướng bánh nóng hầm hập!

Như Ca hít sâu một hơi mùi thơm của bánh, mỉm cười đắc ý: "Bánh nướng do

muội làm chính là thiên hạ vô song nha, vừa thơm vừa xốp mềm, sư huynh

đã lâu rồi chưa được nếm nhỉ?"

Ngọc Tự Hàn cười ấm áp: "Đúng là rất thơm!"

"Đúng rồi, ha ha...." Nàng đặt một chiếc bánh nướng vào tay y: "Mau ăn lúc còn nóng hổi đi!"

Y cúi đầu cúi đầu quan sát chiếc bánh:

"Có điều, dường như chiếc bánh này thiếu một cái gì đó."

"Hử?" Nàng mờ mịt chả hiểu gì.

Y từ trong người móc ra một thứ gì đó như màu son, vê vê ở ngón tay rồi

nhẹ nhàng phác họa mấy nét. Bánh nướng vàng óng, mỹ nhân trong sương mù

hồng nhạt. Mỹ nhân như trăng, mỹ nhân như tuyết, phong thái quyến rũ,

thần tình lại đoan trang. Chiếu lên màu nền vàng óng, đơn giản mà ưu mỹ, khiến người ta nhịn không được cứ ngắm đi ngắm lại không thôi.

Khóe môi y khẽ nở một nụ cười tuyệt đẹp:

"Nha đầu, bánh nướng như vậy mới đẹp nha."

Như Ca kinh ngạc trố mắt nhìn y:

"Ngươi ... rốt cuộc là ai?"

Lời cuối sách.

Có người nói ta là dì ghẻ, là người lòng dạ độc ác, giày vò các nhân vật

nam chính trong tiểu thuyết để mua vui. Ha ha, buồn cười quá, sao lại

thấy thế, dù sao ta vẫn là "mẹ ruột" mà, ai ta cũng đều không đành lòng

làm tổn thương.

Hầy ....

Rất nhiều người đều nói, Liệt Hỏa Như Ca là một bi kịch, chắc chắn là bi

kịch, chỉ có thể là bi kịch, bất luận là nhận xét từ góc độ nào cũng đều cho là một đại bi kịch.

Đối với vấn đề "bi kịch" này, ta đã suy nghĩ rất lâu rất lâu.

Có lẽ bi k