ự
tình, chỉ vào lúc Như Ca bước qua cổng lớn của sơn trang, ông mới nhướng mày cười rộ lên.
Ca Nhi của ông đang dần trưởng thành.
Trời đêm thật sáng.
Sao khuya tỏ tường.
Như Ca bước trên thảo nguyên mênh mông, đôi mắt rạng ngời.
Nàng không tìm quán trọ để tá túc, cứ một đường đi thẳng đến nơi đây chẳng
hề ngơi nghỉ. Gió đêm thổ i tới mang theo hương cỏ man mát, nàng phóng
mắt nhìn khắp thảo nguyên bao la, lặng yên hít sâu vào một hơi, khẽ mỉm
cười ngồi xuống cỏ. Nàng thả túi hành lý sang bên rồi nằm lăn hai vòng
trên ấy. Thấp thoáng có sợi cỏ vương trên khóe mi nàng, có loài côn
trùng phơn phớt chạm vào má.
Nàng ngáp một hơi dài, mắt nhắm lại thiu thiu.
Dưới bầu trời chi chít sao đêm, Như Ca trong bộ cánh đỏ nằm gối đầu lên hai
tay, vẻ như đã chìm vào giấc ngủ trên thảo nguyên xanh ngát.
Ở nơi này, dường như mọi chuyện đều có thể lãng quên.
Nàng chẳng khác một hài nhi mới sinh, hơi thở thật chậm, an tĩnh thiếp đi…
Ánh trăng soi chiếu lên gương mặt trong sáng của nàng.
Sao khuya đầy trời lấp lánh.
Như Ca khe khẽ ngủ say…
Đột nhiên. M ột luồng sáng rực rỡ im lìm lướt đến, hệt như một trận tuyết
bay, lẳng lặng nằm xuống bên cạnh rồi tựa sát vào người Như Ca, tinh
nghịch khều khều lên làn mi mảnh dài của nàng.
- Nhột mà!
Như Ca nhăn nhó, xoay người đi không muốn tỉnh lại, miệng mấp mớ càu nhàu.
Luồng sáng tựa tuyết bay ấy lại trôi đến, tiếp tục khều ngoáy nàng.
- Nhột - mà!
Như Ca mặt mày cau có phản đối:
-Đáng ghét!
Chẳng lẽ không biết giấc ngủ con người là quan trọng nhất hay sao?! Ai mà ác thế cơ chứ?
Nàng bừng mắt ra nhìn.
Cằm của nàng suýt nữa rơi cả xuống đất!
Tuyết bật cười khanh khách tựa tinh linh trong đêm, y ghé sát vào đầu nàng, đôi môi xinh đẹp chạm lên làn tóc rối bên trên.
-Là ngươi á? Như Ca giật mình la hoảng lên!
Tuyết uể oải liếc nàng, ngón tay se se những sợi tóc của nàng lại:
-Người ta nói muốn đi theo nàng, sao nàng lại bỏ rơi người ta chứ? Đúng là nha đầu ngốc vô lương tâm mà!
Như Ca đoạt tóc của mình về, bất đắc dĩ nói:
- Ta bây giờ hai bàn tay trắng, ngươi đi theo ta sẽ phải chịu khổ đấy!
Tuyết tủm tỉm cười:
- Vậy nàng theo ta là xong, ta sẽ cho nàng hưởng phúc mà.
-Đi theo ngươi?
Như Ca nhăn mặt:
-Để ngươi lại trở về thanh lâu treo biển hành nghề á? Thế thì nói làm gì.
Tuyết vành mắt đỏ ửng, nước mắt rào rào vấn quanh:
- Ta biết! Nàng khinh rẻ ta từng bán thân! Nàng xem thường ta chứ gì!
Tiếng khóc của y làm cho Như Ca cảm thấy mình vừa phạm phải tội ác vô cùng to lớn, nàng vội vã giải thích:
-Ta không có ý đó! Ta chỉ… ta chỉ…
- Chỉ thế nào chứ?
Tuyết sụt sịt.
- Chỉ…
Như Ca nói bừa:
- Chỉ vì quan tâm đến ngươi nên không đành lòng thôi.
Tuyết quên khóc ngay lập tức. Y áo trắng như tuyết, nụ cười chất chứa vẻ hạnh phúc:
-Nha đầu, nàng nói… nàng quan tâm đến ta ư…
- Đúng vậy, đúng vậy!
Chỉ cần y không khóc là được, đầu của nàng đã đủ chuyện phiền phức rồi.
Tuyết nằm trên cỏ, ngửa mặt nhìn sao trời, mỉm cười bảo:
-Thôi được, tha cho nàng đó.
Như Ca cười khổ:
- Cảm ơn nhé.
Trời ạ, nàng làm sao mới có thể khiến hắn bỏ đi đây?
Tuyết dường như nghe thấy thanh âm trong lòng nàng.
Y hít lấy hơi thở trên người nàng, thầm nghĩ…
Nha đầu ngốc, nàng đi đến đâu ta sẽ theo đến đó.
Sao trời vẫn tuyệt đẹp như thế. Trên thảo nguyên, mỗi người đều mang tâm sự của riêng mình.
Chuyện trọng đại nhất võ lâm!
Cả chốn giang hồ nhốn nháo, hai giới hắc bạch đều suy đoán, sau khi hỷ sự
này kết thúc , thế cuộc của thiên hạ sẽ thay đổi như thế nào? Nhưng bất
kể phỏng đoán ra sao, những kẻ nhận được thiếp mời, đều đã chuẩn bị lễ
vật chu đáo, số ở xa thì bắt đầu lục tục lên đường.
Lúc này, Như Ca đang ngồi dưới tán hoa quế.
Ngày thu, tại phủ Tĩnh Uyên Vương.
Lá rụng vàng rực.
Trong làn gió đang cuốn rơi những chiếc lá héo úa ấy, tà áo đỏ của Như Ca tung bay.
Ngón tay của nàng khẽ chạm lên đóa hoa băng lạnh đến thấu xương nơi lòng bàn tay, hoa băng lóng lánh trong suốt, hào quang lan tỏa. Chạm vào cánh
hoa, nàng mơ hồ nhớ về một người xinh đẹp như băng tuyết.
Lặng lẽ, có tiếng người đến gần.
Nàng quay đầu lại.
Một cỗ xe lăn bằng gỗ.
Trên xe, nam tử áo xanh, ôn hòa như một viên ngọc, vầng trán tỏ ra thứ ánh
sang mờ nhạt. Hai chân của y không thể cử động, nhưng khí chất điềm đạm, bình thản khiến cho cả thế giới xung quanh tức thì lặng im phăng phắc.
Nụ cười như có phép thuật thắp sáng gương mặt Như Ca!
Nàng nhảy bật dậy chạy đến, giữ lấy xe lăng của y, khẽ cười bảo: “Xong việc
rồi ư? Huynh cứ suốt ngày ở trong phòng phê duyệt công văn như thế sẽ
không tốt cho sức khỏe đâu!” Tuy hàn độc trong người huynh đã được hút
cạn, nhưng vẫn phải chăm sóc bản thân cẩn thận chứ.
Ngọc Tự Hàn mỉm cười.
Nàng ngắm y, lại nói tiếp: “Sao huynh lại ăn mặc phong phanh như thế? Tiết
trời trở lạnh rồi, huynh phải mặc ấm thêm chút nữa mới được!”.
“Ừ.”
Như Ca nhăn mặt lại. “Muội biết! Sư huynh đang cười muội có phải không?
Cười muội phiền phức như một bà cụ…” Ngẫm nghĩ một chút, nàng lại ngồi
xuống, trừng mắt nhìn y nói: “Tuy nhiên, dù có thành một con