ộng
hơn
Liệt Minh Kính đột nhiên giật mình!
Như Ca lúc này dường như chẳng còn là Như Ca trước lúc rời trang nữa.
Vẻ bồng bột ngây thơ đã tách khỏi con người nàng,nàng như một con phương
hoàng sau khi tắm trong lửa đỏ,hào quang ánh rạng từng tia.
Dáng vẻ của nàng…
Liệt Minh Kính nói giọng run run: “Phong ấn của con…”
“Phong ấn?” Như Ca lấy làm khó hiểu.Tại sao cha lại đột nhiên nói như vậy: “Là phong ấn gì ạ?”
Phong ấn.
Sợ rằng đã bị giải khai mất rồi….
Vị nam tử rực rỡ như ánh mặt trời ấy…
Liệt Minh Kính ngồi trở lại bàn đá.Nâng chén trà lên,trà đã nguội tự lúc
nào.Như Ca định châm tiếp vào chút hơi nóng,nhưng ông khoát tay,uống cạn chén trà đã nguội lạnh.
“Chủ nhân của Liệt Hỏa sơn trang chỉ có thể là con”.Liệt Minh Kính vô cùng đoan chắc.
“Nhưng mà…”
Như Ca vẫn cảm thấy có điều gì không ổn.
Liệt Minh Kính giật giật đôi mày trắng: “Ca nhi,cha sẽ không bắt con tiếp
quản sơn trang ngây bây giờ đâu,dần dà con mới có thể học cách xử lí
những vụ việc trong giang hồ,các môn phái trong giang hồ dần dần cũng sẽ chấp nhận con.”
Ông cười lớn: “Cha sẽ giúp con.Con không cần lo lắng!”
“Nhưng mà,con không thích…”Như Ca vẫn cố nài nỉ cha xua tan ý định.
“Quyết định như vậy rồi!”.Liệt Minh Kính vung tay lên,cắt lời nàng. “Ngày mốt con hãy rời khỏi Liệt Hỏa sơn trang!”
Sao chứ.Cha muốn đuổi nàng đi ư?
Như Ca sững người: “Cha,con mới trở về chưa được mười ngày”
Liệt Minh Kính trầm giọng nói: “Gần đây trong cung hơi loạn.Ngọc nhi nên sớm trở về.Con hãy đi cùng nó”
Như Ca lại sững ngưởi
Liệt Minh Kính chăm chú nhìn nàng.Đột nhiên bật cười hiền hòa,hiền hòa hệt
như bao người cha quan tâm tới con gái trên đời này: “Ngọc nhi từ nhỏ đã thích con rồi”
Như Ca hai má chợt ửng hồng,thỏ thẻ: “Cha..”
“Ngọc nhi than thể tàn tật,cha vốn không muốn nó ở cùng với con.Có điều Phong nhi đã kết hôn,tính tình lại có nhiểu thay đổi..”Liệt Minh Kính thở dài tiếp lời: “Ngọc nhi cũng là một thèn bé không tệ”
Chẳng ngờ c những cha lại trao đổi với nàng những chuyện này…
Như Ca không biết nên khóc hay nên cười.
Mặt trời đã dần xế bóng.
Hai cha con cùng nói cười trong rừng trúc.
Như ca kể lại một vài câu chuyện thú vị sau khi rời khỏi sơn trang,miệng líu lo,vui vẻ
Liệt Minh Kính lắng nghe,chốc chốc cười lớn…
Con gái ông đã trưởng thành rồi,tương lai sẽ còn có rất nhiều chuyện phải
tự mình chịu đựng.Chỉ hy vọng,khi còn đủ năng lực,ông có thể khiến con
gái mình có thể mãi cười tươi như vậy.
Không biết ông còn có thể bảo vệ được nàng bao lâu nữa.
Mười chin năm rồi.
Chiến Phong cũng đã mười chin tuổi rồi…
Lúc này người ấy đáng ra đã phải đến.
Trà trên bàn đá thấm lạnh
Tịch dương rọi vào rừng trúc,tia sang nhuốm màu đỏ lựng.
Như Ca phải đi rồi.
Liệt Minh Kính chỉ thốt ra câu cuối cùng trong ngày: “Nếu Chiến Phong gây
nguy hiểm cho con,hãy giết nó đi”.Khi nói câu ấy,giọng điệu ông rất bình tĩnh.
Như Ca vô cùng kinh hãi.Nàng nhìn về phía cha,nhưng lại không trông thấy biểu lộ nào trên gương mặt của ông.
Liệt Minh Kính đã xoay người bỏ đi,mái đầu rậm tóc trắng của ông bị nắng
chiếu nhuộm thành màu đỏ lựng,dáng hình của ông cũng chìm vào sắc
đỏ,nghiêng nghiêng đỏ bóng trên nên đất xanh của rừng trúc.
“Vì thế ngày mai chúng ta phải rời khỏi Liệt Hỏa sơn trang rồi”, Như Ca ôm đầu gối,nhăn mặt nói.
Lúc đến Ngọc viện,nàng cảm nhận thấy một bầu không khí căng thẳng.
Huyền Hoàng cùng Xích Chương mặt mũi nghiêm trang đang cùng Ngọc Tự Hàn nói
gì đó. Ngọc Tự hàn lặng yên “lắng nghe”,trên gương mặt điềm tĩnh của y
không để lộ ra bất cứ thay đổi nào.
Thấy bọn họ đang gấp gáp,nàng vốn không muốn quấy rầy,định chờ them một lát nữa thì Ngọc Tự Hàn đã nhìn thấy nàng.
Phút giây nhìn thấy Như Ca.
Nụ cười của Ngọc Tự Hàn rạng rỡ và ấm áp tựa viên ngọc thần,nét dịu dàng
lan tỏa từ khóe môi đến ánh mắt,bộ y phục màu xanh của y dường như cũng
trở nên mềm mãi,ôn hòa.
Y mĩm cười.
Huyền Hoàng cùng Xích Chương đều lui bước rời khỏi.
Như Ca chầm chậm đẩy y dạo mát trong sơn trang.
Bầu trời xanh mênh mông thăm thẳm, vài làn khói sương bồng bềnh tựa áng
mây,rừng phong tuyệt đẹp như bốc cháy nơi chân trời,vài chiếc lá trên
ngọn cây xa xa lấp lánh vàng rực.
Như Ca đột nhiên cảm thấy không muốn rời khỏi nơi này.
Thế nên,dáng ẻ nàng có chút ủ rủ.
Ngọc Tự Hàn yên lặng ngồi ở trên cỗ xe lăn bằng gỗ,chăm chú quan sát khuôn
mặt buồn bã của nàng,ngón tay thon dài khẽ lướt qua làn mi đang nhíu
chặt.
“Đã rất lâu muội không trở về rồi”. Đây là nơi Như Ca đã sinh ra và lớn
lên, xa cách lâu như vậy,nay lại phải một lần nữa ra đi,nàng đương nhiên cảm thấy bịn rịn,không muốn rời xa.
“Phải”.Nàng thở dài. “Đã lâu muội không gần cha rồi,chợt cảm thấy người đã già đi
một chút…Nhìn cha,muội bỗng nhận ra mình thật tệ,người luôn luôn yêu
chiều muội,vậy mà Ca nhi chưa làm được gì cho người…”
Dáng điệu của nàng càng thêm rầu rĩ.
Ngọc Tự hàn khẽ nâng cằm nàng lên,ngắm nhìn một hồi lâu rồi nhẹ giọng nói:
“Ta sẽ đi nói với sư phụ,muội không cần phải theo ta làm gì”.
Như Ca chớp chớp mắt.
Đột nhiên,nàng cảm thấy trong long không đ