Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325734

Bình chọn: 7.5.00/10/573 lượt.

trên lò sưởi cho ấm,khẽ giậm chân.”Tiết trời càng lúc càng lạnh”.

Ngọc Tự Hàn không “nghe” được.

Hàng mi thanh tú của y thoáng chau lại,ánh mắt xa xăm,những ngón tay của bàn tay phải thon dài nắm lại,nhẹ nhàng đặt trên chóp mũi.Y đang tập trung

nhớ lại một vài chuyện,bộ cẩm bào màu xanh nhạt của y trang nhã nổi bật

như ánh trăng.

Tay Như Ca cầm một chiếc áo lông chồn.

Nàng khoắc chiếc áo ấy lên vai Ngọc Tự Hàn.

Sự ấm áp bất ngờ khiến y thoát khỏi dòng suy nghĩ mà quay đầu lại,trong thấy nụ cười rãng rỡ của Như Ca.

“Muội vừa làm xong chiều nay đấy”. Nàng chun chun mũi cười nói: “Vốn định vài ngày nữa mới tặng cho huynh,có điều…”.Nụ cười của nàng nhuốm vẻ ảm đạm: “Hay là cứ đưa cho huynh trước sẽ hay hơn,sau này không cần muội lo

lắng những việc này cho huynh nữa.”

Ngọc Tự Hàn chăm chú nhìn nàng.

Nàng cuối đầu,ủ rũ cắn môi.Đáng giận thật,giọng điệu nàng sao lại khác

thường như vậy? Nhưng nghĩ lại,nàng không khỏi phì cười, y làm sao mà

“nghe” được giọng điệu của nàng chứ?

Tấm áo lông chồn được nhẹ nhàng đắp lên bờ vai của nàng.

Nàng ngạc nhiên ngẩn đầu lên.

Tay trái của Ngọc Tự Hàn vẫn đặt trên vai Như Ca,dịu dàng vỗ về nàng. “Muội cũng cẩn thận kẻo lạnh.”

Nàng bỗng thấy sống mũi cay cay,chỉ muốn nhào vào lòng y mà làm nũng,mà gào

khóc cho hả dạ.Thế nhưng, một tình cảm không tên lại khiến cho nàng

ngẩng mặt lên,lạnh nhạt nói: “Huynh không thích áo muội làm cho huynh

đúng không? Huynh chê nó thô,vụng đúng không?”

Tay của Ngọc Tự Hàn đông cứng lại.

Y hiếm khi thấy nàng tưc giận như vậy.

Giọng của y mang vẻ lo lắng: “Ca nhi..”

Nhịp điệu khẽ đu đưa.

Gió đêm thổi rèm kiệu bay phất phơ.

Nhìn vào ánh mắt lo lắng của y,nàng chán nản đến độ hận không thế hất văng cái lò sưởi kia đi.

“Xin lỗi…”.Nàng nắm chặt lấy hai bên chéo áo,khoác kín thân thề đang phát

lạnh của mình,giọng bực tức nói: “Huynh không cần để ý,muội đang có chút bực bội.”

Ngọc Tự Hàn mĩm cười.

Y nhẹ nhàng kèo lấy tay áo của nàng,cầm chiếc áo lông chồn do nàng dày

công làm khoác lên vai y,sau đó ôm nàng ủ kín vào trong lòng áo.Đầu của

nàng kề bên cổ y,từng sợi lông chồn màu bạc mềm mại phất phơ theo nhịp

thở của nàng và y.

Nàng có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim y.

Thình! Thịch! Thình! Thịch!.

Y ôm lấy bờ vai nàng,hơi thở nóng ấm phả vào tai nàng: “Ta thích

lắm”.Thích chiếc áo do nàng tự tay khâu,thích có nàng bên cạnh,thích mọi chuyện liên quan đến nàng.

Như Ca chỉ cảm thấy hai má nóng bừng bừng như có lửa thêu,tim đập liên hồi như muốn phá tung lồng ngực.

Hơi nóng từ lồng ngực nàng truyền đến đóa hoa băng bên trong vạt áo.

Hoa băng tỏa ra khí lạnh rét căm căm.

Như sương trắng chầm chậm phiêu tán mà thanh thoát ra khỏi ngực nàng.

Hoa băng trong suốt,tức thời phát ra ánh sáng rực rỡ.

Đỉnh núi Côn Lôn,tuyết trắng ngút ngàn quanh năm chẳng đổi.

Ánh trăng soi lên mặt tuyết tại chóp núi.

Ánh sáng thuần khiết chói lọi.

Tận nơi tuyết phủ đến chim chóc cũng hiếm khi bay vào nơi này,có một động băng thần bí.

Trong truyền thuyết tại động băng này đã từng sinh ra một tiên nhân.

Tiên nhân áo trắng như tuyết…

Tiên nhân dung mạo tuyệt mỹ,vẻ thanh nhã khi hé cười có thể khiến cho vạn vật trên thế gian nghiêng ngã…

Trong màn đêm lấp lánh ánh băng tuyết.

Một mũi băng như thiểm điệm xé tan bầu trời,xuyên sau vào tòa băng động thần bí đầy biến ảo.

Lớp băng dày đặc ngàn vạn năm.

Tinh thể trong suốt mỹ lệ như ngọc lưu ly.

Mũi băng ấy xuyên qua cái lạnh ngàn năm,lướt trôi qua những tinh thể lóng lánh trong suốt.

Tỉnh lại đi….

Mau tỉnh lại đi….

Là ai đang âu lo thét gọi…?

Tỉnh lại nào….

Khí lạnh từ đóa băng khiến cho ngực Như Ca trở nên căng thẳng.

Trong vòng tay ấm áp của y,nàng bất chợt cảm thấy hơi lạnh.

Ngọc Tự Hàn đã nhận ra vẻ run rẩy của Như Ca,y đắp áo lông cho nàng kín hơn,tay trái nhẹ nhàng xoa nóng cánh tay nàng.

“Đừng kết hôn nghị hòa,huynh nhé”. Tai nàng khẽ chạm vào cổ y, cảm giác mát

lạnh,hệt như những viên sỏi vụn soi bóng bên dòng nước trong đêm

khuya.Tiếng nói của nàng như sóng gợn đáy nước,nhẹ nhàng mà ấm áp.

Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trán “binh” một cái,đụng trúng cằm của y!

“Úi!”.

Nàng đau quá,bật kêu khẽ khẽ,trán lập tức nổi lên một vết màu hồng nhạt.Nàng đưa tay ra muốn xoa nhưng lại bị y nắm lấy.Nàng ngước mắt nhìn y,không

trông thấy ánh mắt của y nhưng cảm nhận được…

Y đã hôn lên trán nàng.

Y hôn lên vết hồng nơi nàng bị chạm đau ấy.

Thân thể nàng cứng đờ.

Hơi lạnh từ đóa hoa băng trong lòng khiến nàng bỗng có cảm giác nghèn nghẹn như phạm lỗi.

Y ôm nàng thật chặt.

Chặt như thể nàng là toàn bộ sinh mệnh của y vậy.

Thế nhưng,cái ôm siết chặt ấy lại dịu dàng đến mức khiến người ta phải nhói lòng.

Chiếc kiệu màu xanh dưới ánh trăng trong rừng cây khẽ lắc lư.

Than trong lò sang rực ánh lửa đỏ.

Ngọc Tự Hàn dịu dàng ôm Như Ca trong lòng ánh mắt trong veo nhưng vẫn chứa

vẻ cố chấp.Y hôn lên trán nàng,nụ hôn khẽ khàng ấy như ánh trăng sáng

soi chiếu ca khu rừng.

Chiếc áo lông chồn cũng đã trượt xuống.

Trong bộ áo cẩm bào màu xanh nhạt,y tuấn tú hệt như một viên ngọc tuy


Duck hunt