XtGem Forum catalog
Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325835

Bình chọn: 8.5.00/10/583 lượt.

n tĩnh, nàng mỉm cười với Hoàng Tông đang nhíu mày và

Lôi Kinh Hồng thân thể đầy vết máu, giống như đang bảo bọn họ đừng nên

lo lắng.

Sau đó, nàng cúi người ôm lấy y, thì thầm: “Lệnh cho bọn họ đi, bằng không…”.

Nàng cũng chẳng nói hết câu..

Vì đã trúng độc, thân thể của y mềm oặt yếu ớt, bên trong như có ngàn vạn

con kiến đang cắn đốt. Y tựa đầu vào khủyu tay nàng, ngực nàng cách y

rất gần, mùi hương cơ thể ấm áp mang theo hơi rượu xộc vào mũi y. Đôi

môi nàng ghé sát tai y, giọng nói tuy lạnh lùng nhưng tư thế lại vô cùng thân mật.

Tai y lập tức nóng ran như lửa.

Y cảm nhận được đôi tay của nàng.

Đôi tay nàng khẽ run rẩy, lòng bàn tay thoáng rịn mồ hôi.

Nàng ôm y.

Làn hơi ấm áp của nàng bao bọc lấy y từ bốn phía, nhịp tim y đột nhiên trở

nên chậm lại và trầm tĩnh, hệt như đang ở trong một giấc mộng vô lo vô

sầu của trẻ thơ.

Y không nghe thấy những lời nàng đang nói.

Giọng của nàng lạnh như băng.

Mắt nàng ánh lên vẻ kỳ dị, sau đó nàng không nói thêm gì nữa.

Khi y vén rèm xe ngựa lên, chỉ thấy nơi cổng lớn màu đỏ thắm của sơn trang, ba mươi sáu gã của Liệt Hỏa đệ tử vẻ mặt kính cẩn đang nhìn y.

Nhưng thứ y cảm giác được lại chỉ là đôi tay lạnh lẽo của nàng trên lưng.

Tay của nàng lạnh lẽo, run rẩy.

Thì ra, nàng cũng không bình tĩnh được như vẻ bề ngoài, nàng đang rất căng

thẳng, bởi một câu nói của y có thể khiến cho mọi chuyện của nàng hỏng

bét.

Bàn tay lạnh lẽo của nàng siết chặt lần áo màu lam sẫm của y.

Mạch nơi cổ tay nàng đập gấp, phảng phất như đang run run theo đầu ngón tay, tất cả đều ùa vào đáy mắt giá lạnh đã lâu của y.

Y đã để cho nàng đi.

Sẽ hối hận chăng?

Y biết mình sẽ hối hận. Thà rằng nàng hận y cả đời, trọn kiếp không tha thứ cho y, y cũng chỉ muốn giữ chặt nàng bên cạnh mình.

Thế nhưg, vì sao y lại để cho nàng ra đi?



Duệ Lãng trừng trừng nhìn Chiến Phong đang trầm mặc, bộ quần áo màu xám tỏa ra làn hơi như dã thú.

“Giờ đây, ả đã là kẻ thù của Liệt Hỏa sơn trang.”

Liệt Như Ca dùng lệnh bài của Chiến Phong cứu Lôi Kinh Hồng thoát ra khỏi

địa lao, bỏ trốn ngay đêm hôm ấy, trên đường đi không hề che giấu tung

tích, hướng đến Giang Nam Phích Lịch môn. Cả võ lâm xôn xao, “Trang chủ” của Liệt Hỏa sơn trang chẳng ngờ lại ở cùng kẻ trước đây mấy ngày bị

coi là kẻ thù ám sát Liệt Minh Kính, nhất thời tình cảnh của Chiến Phong và Duệ Lãng trở nên vô cùng khó xử.

Mặc dù Chiến Phong và Duệ Lãng nắm giữ thực quyền ở Liệt Hỏa sơn trang,

nhưng Liệt Hỏa lệnh thay mặt trang chủ lại nằm trong tay Liệt Như Ca.

“Kẻ thù ư?” Chiến Phong thu chiếc khăn màu lam lại, chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt âm u lập lòe sắc lam của y nhìn chằm chằm vào Duệ Lãng, giọng

nói lạnh lùng như đao: “Nếu ngươi dám động vào một sợi tóc của cô ấy…”.

Một luồng sát khí khiến người ta phát run ào ạt phát ra từ làn áo vải lam

sẫm của Chiến Phong. Ánh mắt ác nghiệt của y tực như một chiến thần cô

độc, mái tóc xoăn màu xanh thẫm không gió mà tung bay.

Thiên Mệnh đao phát sáng rực rỡ.

“Thế thì ngươi chính là kẻ thù của ta.”

Duệ Lãng nhìn Chiến Phong.

Con ngươi màu tro của y co lại nhỏ như mũi kim.

o0o

Thiên Hạ Vô Đao thành.

“Thật không ngờ…”

“Hử?”

Đao Vô Ngân nhấc lấy chén rượu.

“Không ngờ Liệt Như Ca rời khỏi Liệt Hỏa sơn trang lại khua chiêng gióng trống ầm ĩ như vậy, khiến cho cả võ lâm thiên hạ ai nấy đều biết.”

Đao Vô Hạ nhíu mày. “Đệ cho rằng ả ta phải lén lén lút lút, che giấu hành tung hay sao?”

Đao Vô Ngân trầm ngâm giây lát, đột nhiên giật mình nói: “Ha ha, hóa ra ả ta thật sự là một cô gái thông minh”.

Đao Vô Hạ phe phẩy quạt, y cười bảo: “Không sai. Nếu ả ta bí mật bỏ đi cùng Lôi Kinh Hồng, cho dù bọn họ có bị ai đó giết chết cũng không người nào biết cả. Người ta sẽ cho là Liệt Như Ca luôn ở tại Liệt Hỏa sơn trang

còn sự biến mất của Lôi Kinh Hồng thậm chí không cần phải giải thích”.

Đao Vô Ngân tiếp lời: “Lần này ả ra ngoài tuy phô trương nhưng cũng khiến

cho những kẻ muốn chặn giết ả và Lôi Kinh Hồng phải bó tay”.

Đao Vô Hạ phất quạt cười đáp: “Liệt Như Ca nói đi nói lại cũng là trang chủ danh chính ngôn thuận, thế lực và cơ nghiệp vài chục năm gây dựng của

Liệt Minh Kính, không phải thứ mà Chiến Phong và Duệ Lãng có thể tiếp

nhận toàn bộ trong thời gian ngắn như vậy. còn Lôi Kinh Hồng, y vốn là

thiếu chủ của Giang Nam Phích Lịch môn, Phích Lịch môn cùng Lôi Hận

Thiên còn chưa đổ ngày nào thì ngày đó chẳng ai dám tùy tiện giết chết y cả”.

Đao Vô Ngân hớp một ngụm rượu nói: “Không dám giết công khai thôi, chứ giết bí mật thì không ít đâu. Thủy Thuyền Bang, Giang Nam Thập Bát Ổ từ

trước tới nay luôn thù địch với Phích Lịch môn sẽ không cho bọn họ có cơ hội trở mình đâu. Tuy nhiên, kẻ căm hận chuyện Liệt Như Ca bỏ đi nhất

lại chính là…”.

Đao Vô Hạ phe phẩy chiếc quạt mỉm cười.

Đao Vô Ngân đặt chung rượu xuống bàn. “…Duệ Lãng.” Cái kẻ như dã thú ấy,

màu xám tro chết chóc trong đôi mắt vừa tàn nhẫn vừa lạnh lùng, có lúc y còn cảm thấy may mắn vì Thiên Hạ Vô Đao thành chưa trở thành vật cản

trên con đường của Duệ Lãng.

Đao Vô Hạ nhíu mày nói: “Liệt Như Ca sốn