mỉm cười thật đáng yêu:
- Vậy cũng chưa chắc, ngài tuyệt đối không nên xem thường bất cứ một ai
trên đời này, năng lực của mỗi người đều có thể là vô hạn đó.
- Giao kết rồi chứ?
oOo
Lúc Như Ca bước chân trở lại Phẩm Hoa lầu, hai mắt của nàng thiếu chút nữa đã rớt ra ngoài.
Ôi trời, Bách Hợp cô nương đang làm gì vậy? Ch ỉ thấy Bách Hợp gương mặt
đượm sắc xuân, mắt hạnh khép hờ, môi son hé mở, một mảnh sa mỏng màu
vàng nhạt nơi váy quần trễ xuống phân nửa rồi rơi nhẹ trên nền đất. Bờ
vai mềm của cô trần trụi, xiêm y mở lộ, rành rành có thể trông thấy lớp
áo nhỏ vàng rực cùng khe bồng đào trắng nõn mê người đương run rẩy bên
trong.
Chẳng lẽ đây chính là “thoát y vũ” ngày trước Phong Tế Tế từng nói qua mà đến giờ nàng vẫn chưa có dịp chứng kiến?
Như Ca mở bừng hai mắt, nhìn đến nỗi hô hấp ngưng cả lại. Bách H ợp khêu
gợi nhảy múa, vòng eo thon nhỏ lắc lư như một chú cá vùng vẫy trong
nước, một tay nhẹ cởi nốt chút y phục còn sót lại, một tay mơn trớn trên khuôn ngực căng mọng; kết hợp cùng giai điệu của đám nhạc sư, cô một
mạch bước về phía bàn của ba người Đao Vô Hạ!
Như Ca quay trở lại đằng sau Phong Tế Tế, nén giọng thì thầm:
- Ổn rồi!
Phong Tế Tế gật đầu nói nhỏ:
- Xem trò vui trước đã. Bách H ợp nhẹ nhàng xoay lượn chẳng khác những
đóa hoa tung bay khắp trời, đột nhiên cô như một con bướm gãy cánh, lạc
hồn lạc vía ngã lên người Đao Vô Hạ.
Phẩm Hoa lầu rộ lên một tràng tán thán! H ầu như mọi khách nhân nơi đây đều
dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn chăm chú vào Đao Vô Hạ, hận không thể đổi
ngược mình là y để hưởng thụ loại diễm phúc lớn như vậy.
Thế nhưng…
Gương mặt Đao Vô Hạ vẫn đăm đăm, y chau mày vụt đứng lên, không hề khách khí đẩy Bách Hợp lăn ra đất!
- Ôi!
Rất nhiều khách nhân kinh ngạc đứng cả dậy. Không thể nào, sao lại chà đạp mỹ nhân như vậy chứ?
-Đồ ngốc!
Phong Tế Tế cười khẩy, lẩm bẩm nói. Như Ca hiể u ý của cô. Trong hoàn cảnh
giữa chốn đông người thế này, Thiên Hạ Vô Đao thành luôn cân nhắc đến
thể diện và quy củ, Bách Hợp lại dùng đến chiêu “thoát y vũ” dâm mị để
dẫn dụ Đao Vô Hạ, đương nhiên là không thể thành công rồi.
L ẽ nào, việc này cũng là do Bách Hợp đánh cược hay sao? Dựa vào nhan sắc của Bách Hợp, tại Phẩm Hoa lầu nhiều nhất cũng chỉ xếp vào hàng bậc
trung, tên tuổi thì luôn quanh quẩn ở hạng trên dưới hai mươi, nếu muốn
nổi danh thì chỉ còn cách đánh cược mà thôi. Thắng làm vua thua làm
giặc! Tiếc thay, Bách Hợp đã thất bại, vì vậy cô bỗng hóa thành thứ ngốc nghếch.
Nhưng Bách Hợ p vẫn nở một nụ cười yêu mị, cô hệt như một con rắn quấn đến
bên người Đao Vô Hạ, ngón tay trắng ngần ve vuốt đùi của y, từ từ, êm
ái, lần tiến về phía trên.
Môi xinh của cô tha thiết gọi:
-Đao công tử…
Cô đã trót đánh cược rồi, nên quyết được ăn cả ngã về không!
Ở bên kia.
Như Ca nhìn Bách Hợp vẫn còn cố tranh thủ như vậy, trong lòng chợt hóa ra buồn bã.
Nàng nhớ một vị thiếu niên nơi phương xa. V ị thiếu niên ấy có một mái tóc
xoăn màu xanh đen, đôi tròng mắt xanh đen, tai bên phải có một viên bảo
thạch cũng màu xanh đen. Nàng đột nhiên rất muốn biết, trong mấy ngày
nàng bỏ đi ấy, y có từng nhớ đến nàng hay không?
Vô tình, nàng lại liếc sang vị nam tử áo xanh kia.
Vị nam tử áo xanh cũng đang chăm chú nhìn nàng.
Dường như y nãy giờ vẫn luôn quan sát nàng, đáy mắt còn thấp thoáng vẻ lo lắng.
Lần này, Đao Vô Hạ không phản ứng.
Người phản ứng chính là Đao Liệt Hương!
Cô tóm lấy mái tóc dài của Bách Hợp, giáng lên gương mặt ấy hai bạt tay.
Gương mặt Bách Hợp nhất thời trở nên sưng phù, máu từ khóe miệng ứa ra!
- Tiện nhân!
Đao Liệt Hương lạnh lùng quát:
-Ngươi thích thoát y câu dẫn nam nhân đến vậy ư? Được, bà cô hôm nay sẽ giúp ngươi trút bỏ sạch sẽ nhé!
“Soạt”
Xiêm y của Bách Hợp bị Đao Liệt Hương xé thành từng mảnh nhỏ, chớp mắt chỉ
còn lại lớp áo trong vàng rực và mảnh quần con bé xíu!
- Không!
Bách Hợp hoảng sợ đưa tay che lấy phần da thịt trần trụi, thân thể trắng noãn của cô trong đêm xuân run lên bần bật.
Đao Liệt Hương hừ lạnh:
- Còn chút vụn vặt này, nhất định phải cởi ra hết!
Nói rồi đưa tay chộp về phía mảnh áo nhỏ của Bách Hợp!
Như Ca chỉ cảm thấy một luồng máu nóng xộc lên yết hầu!
Nàng siết chặt tay chực quát lên…
Bỗng đâu, một bộ xiêm y từ khoảng không bay đến, nhẹ nhàng lướt qua đỉnh đầu mọi người, phủ lên thân thể đang run rẩy vì hoảng sợ của Bách Hợp.
Bách Hợp như kẻ chết đuối vớ được phao, dùng nó quấn chặt lấy thân thể của mình, nước mắt ràn rụa tuôn ướt vạt áo đen.
Đao Liệt Hương giận dữ! Đôi mắt phượ ng của cô mở to trừng về phía góc phải của đại sảnh, nơi ấy có một vị nam tử mắt mảnh mày thưa trên người còn
lại mỗi bộ áo mỏng, dáng điệu chừng mực, tấm áo đen trên người Bách Hợp
hiển nhiên là do y ném tới. Đao Liệt Hương không khỏi phẫn nộ quát lên:
-Ngươi thật to gan…
- Muội tử!
Đao Vô Ngân đột nhiên cắt ngang lời cô, gương mặt y lộ vẻ kinh ngạc, đánh mắt về phía Đao Vô Hạ.
Rất nhanh, y đã nhận ra vị nam tử mày thưa mắt mảnh kia chính là Huyền Hoàng!
Nhưng Huyền Hoàng cũng chưa thật đáng sợ.
Điều đáng sợ là Liệt