Snack's 1967
Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214023

Bình chọn: 8.00/10/1402 lượt.

nh trán đầy mồ hôi đứng

dậy, vẻ mặt ngưng trọng, Nhạc Kha lại nằm trên tháp bên dưới bảo tọa an

nhàn ngủ say.

Bích Dao vẫn là một tiểu cô nương, lo lắng cho huynh trưởng, vội vàng tiến lên hỏi: “Giao bá bá, Tam ca của con thế nào rồi?”

Giao Nhân thủ lĩnh trầm tư nói: “Dao nhi có biết lệnh huynh chỉ có một hồn một phách?”

Bích Dao “A” lên một tiếng “Ý Giao bá bá chính là hồn phách của tam ca không toàn vẹn?”

Ta thường nghe nói ba hồn bảy phách mới coi là đầy đủ, Giao Vương Phi cũng nói Nhạc Kha chính là một bào thai vô hồn, Long Vương thi triển chiêu

hồn thuật mới giúp hắn có được hồn phách.

Mặc dù bà nói chiêu hồn thuật không hoàn toàn thành công, nhưng nếu chiếu theo lời Giao Vương

đại thủ lĩnh, đâu chỉ là không thành công, đích thực là thất bại thảm

hại!

Giao Nhân bộ tộc và Đông Hải thủy tộc cùng sống ở thủy vực,

từ trước tới nay vẫn luôn là vui ngọt có nhau. Ngẫm thấy vị Giao Vương

thủ lĩnh này đối với sự tình nhà Đông Hải Long Vương chính là tường tận

rõ ràng, cau mày nói: “Dao nhi có điều không biết, năm đó lúc phụ thân

cháu thi triển chiêu hồn thuật, bổn vương cũng không có mặt, mấy năm nay gặp Tam thái tử cũng cảm thấy sắc mặt bình thường nên chưa từng tỉ mỉ

quan sát thái tử. Hôm nay nhìn thấy, trong ba hồn của thái tử có đến hai hồn đã lạc mất. Bổn vương truy theo khí trạch của hồn phách dò tìm kỹ

lưỡng, một hồn không biết tung tích, hồn kia tựa như bị cất giấu ở nơi

thủy vực tối tăm, nhưng người thi thuật thủ pháp cao minh, ta không thể

vào, chỉ cảm giác được thôi.”

Trong đầu ta bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Thủy vực âm u tối tăm nhất định chính là ở nơi ta nhìn thấy trong Côn Lôn

Kính, Nhạc Kha trong ảo cảnh đã dẫn ta tới một căn phòng bằng đá, bên

trong quan tài đựng một thi thể, lẽ nào hồn phách còn lại chính là đang

nằm trong thi thể đó?

Về phần hai hồn phách khác, chẳng lẽ một trong số đó chính là hồn phách ta đã gặp ở bên trong Côn Lôn kính?

Vị Long tam thái tử này có đôi khi tính cách phân chia rõ rệt, lý nào là

do hai mảnh hồn phách bài xích lẫn nhau không thể dung hợp? Hay là hai

mảnh hồn này lại có thể dưới sự trợ giúp của Côn Lôn Kính tráo đổi cho

nhau, bởi vậy vị Long tam thái tử mà ta quen biết không chỉ hay quên, mà tính cách còn có điểm bất đồng?

–Chỉ vì hai hồn phách này đều tự niêm phong những mảnh ký ức của chính mình, Long Tam thái tử mới mắc phải chứng hay quên?

Ta âm thầm suy đoán như vậy, duỗi tay sờ sờ Côn Lôn Kính đang treo bên

hông dưới lớp áo choàng, thì ra thời khắc Nhạc Kha với ta cùng nhau tỉnh lại, nguyên nhân chính là vì Côn Lôn Kính này?

Khi đó ở núi Nữ

Sàng, ta bị hỏa châu của Áp vương đả thương, cơ hồ hồn phi phách tán,

hắn biết rõ Côn Lôn Kính chính là bảo vật bảo hộ hồn phách của chính

mình, nhưng lại lén lút đưa cho ta, suốt hai trăm năm canh giữ bên cạnh

một kẻ ngủ mê mệt là ta, mới có thể đem hồn phách ta tụ lại…Con rồng

ngốc nghếch này!

Trong lòng ta khốn khổ vô cùng, nhất thời khó

quyết. Thế nhưng trong mắt đã có hơi nước nổi lên, liên vội vã quay đầu, lặng lẽ lau đi.

Chỉ nghe thấy Giao vương đại thủ lĩnh lại nói:

“Hôm nay mảnh hồn phách trên người điện hạ lại bị Tử Mạch trên Thanh Môn thương tổn, thần trí mới tạm thời u mê, gặp người không nhận biết được. Bổn vương đã thay điện hạ tu bổ phần hồn phách này, chỉ mong sau này

gặp được cơ duyên, triệu hồi được hai mảnh hồn phách kia, điện hạ liền

có thể khỏe mạnh như thường.”

Bích Dao hung hăng trừng ta một cái: “Đều là do tỷ, xúi Tam ca muội đi lấy Tử Mạch.”

Giờ phút này trong lòng ta vừa chua xót vừa đau đớn, vạn năm qua lần đầu

tiên có loại cảm giác này, chỉ cảm thấy không những xa lạ, ẩn chứa đôi

chút ngọt ngào khó nói, mà còn có một loại cảm giác đau đớn ẩn ẩn nổi

lên trong lòng, cũng không biết là ai đã cất giấu một mảnh hồn phách

Nhạc Kha trong quan tài đá, pháp thuật cao thâm đến độ khiến thủ lĩnh

Giao tộc cũng phải bó tay không có cách nào?

Về phần tiểu nha đầu oán giận thế này, mặc dù không phải ta xúi Nhạc Kha đi lấy Tử Mạch,

nhưng việc hắn đi lấy không hẳn là không có can hệ với ta, bị nàng oán

giận thế này, trong lòng ta cũng không có ý khổ sở.

So với ân tình Nhạc Kha đã dành cho ta, chút trách cứ nho nhỏ này thật sự chẳng đáng là gì.

Nhưng Ly Quang cho rằng ta khó chịu, lặng lẽ nghiêng người nói vào tai ta:

“Thanh nhi đừng buồn, Long Tứ công chúa tuổi còn quá nhỏ, lời lẽ có chút luống cuống, đây tuyệt không phải lỗi của nàng. Tử Mạch thu hồn phách,

Nhạc Kha chỉ có một hồn, miễn là đứng phía trước Thanh Môn, sự tình này

cũng khó tránh khỏi.”

Ta bị hảo ý của hắn thuyết phục, gật gật đầu qua quýt: “Ta hiểu mà. Biết muội ấy chỉ là vì đau lòng mà thôi.”

Lại tiến lên tỷ mỷ quan sát Nhạc Kha, nếu ta dự đoán không lầm, chẳng bao

lâu nữa nếu có thể tìm được cao nhân, khẳng định có thể triệu hồi được

cả ba hồn phách của hắn.

Nếu hồn phách bên trong cơ thể của Long

Tam thái tử chính là tiểu long tử của Thiên đế gia, ta phải gọi hắn một

tiếng “tiểu cữu cữu”, bây giờ hắn đang ngủ say bên trong quan tài đá,

thế này có gì tốt chứ?

Trong nhất thời ta chỉ