u tiên đồng vâng vâng dạ dạ, ta cẩn thận mở mắt
ra, người đã nhanh chóng bước tới, đem vò băng mai tửu trên bàn uống ực
ực, mỹ tửu theo yết hầu người chầm chậm chảy xuống, thấm ướt phía trước
vòm ngực màu tía, bàn tay to như cái quạt hương bồ liền đem rượu ướt
trước ngực lau sạch, thấy ta ngơ ngơ ngác ngác dán mắt vào người, sang
sảng cười: “Cái chung nhỏ này lằng nhà lằng nhằng, uống không đã, cũng
chỉ đưa cho ngươi dùng.” Nói rồi mạnh mẽ đem vò rượu đặt trên bàn.
Ta một tay cầm vò rượu trên bàn lắc lắc, một tay đem chung rượu uống trước đó đặt dưới mũi người. “Thần quân thật là hào phóng, chuẩn bị cho tiểu
tiên chung sứ nhỏ, đáng tiếc thứ này hơi cứng, tiểu tiên ăn chung rượu
không ngon.”
Người lúc này mới nhớ ra bản thân đã đem vò băng mai tửu uống cạn, gương mặt đỏ tía cũng không biết là do hưng phấn hay do
ngượng ngùng, trông càng đỏ hơn.
Băng mai tửu này chính là của
hiếm, sau khi ủ xong qua ba nắng, lạnh buốt mê người, trong cái lạnh
phảng phất hương thơm, một tiên nga quét dọn như ta vốn dĩ chẳng có cơ
hội được thử, hiếm hoi được Chu Tước Thần Quân hạ mình kết giao, đương
nhiên không thể không bỏ qua, lập tức cười nói: “Thanh Loan trước đó sớm đã uống hai chung, uống nữa dạ dày có lẽ sẽ lạnh đến phát hoảng.”
Băng mai tửu này chính là thứ cực hàn, nếu muốn uống nhiều cũng phải là thần tiên thuộc tính hỏa như Chu Tước Thần Quân mới có thể chịu được. Qua
nhắc nhở, đôi mày rậm của người dần dần giãn ra, khen ngợi: “Thanh Loan
quả thật rất khá, chuyện gì cũng lanh lẹ, không như chúng tiên tử tiên
nga õng à õng ẹo trên trời, không bệnh cũng giả bộ bệnh tám phần.”
Ta nhịn không được nở nụ cười, chỉ cảm thấy lời nói của người mặc dù không mang ý khác, nhưng từng câu từng câu đều là lời thật lòng, quả thực rất thẳng thắn, khen ngược lại: “Người cũng vậy. Người cũng vậy.”
Người cùng ta chầm chậm mà đi, mới ra đến sân luyện võ, lại thấp giọng cười
nói: “Mấy ngày tới có chuyện thú vị, không lâu sau chúng tiên tử tiên
nga sợ là so với thỏ còn chạy nhanh hơn, không còn cất công vờ nũng nịu
nữa rồi.”
Ta cực kỳ ngạc nhiên, quả thật không thể tưởng tượng ra cảnh tượng chúng tiên nga tiên tử chạy nhanh còn hơn cả thỏ.
“Chuyện Thần Quân chỉ là?”
Chu Tước Thần Quân nhận lấy trường bào tiểu đồng đưa tới, tùy ý khoác lên
người, sang sảng cười lớn: “Nghe nói Thái tử phi nương nương tương lai
cùng với thân mẫu qua mấy ngày nữa muốn đến Thiên giới bái phỏng. Thái
tử điện hạ và Thái tử phi nương nương tương lai mặc dù đính hôn đã hơn
vạn năm, nhưng vẫn chưa từng chân chính gặp mặt.”
Đan Chu sắp tới?
Trong đầu ta hiện lên gương mặt cao ngạo của Đan Chu, nàng ở núi Đan Huyệt
nổi danh mỹ mạo, lại là công chúa, tính tình khó tránh khỏi kiêu căng
ương bướng. Nhưng Thiên giới Lăng Xương thái tử không nói đến mỹ mạo,
ngay đến kiêu ngạo cũng cao tay hơn nàng một chút. Hai người đều là nhân vật có tính cách cực kỳ mạnh mẽ, nếu bỗng dưng hợp lại một chỗ…Tâm tình trong lòng nhịn không được cực kỳ tốt.
Vạn năm qua, cuối cùng cũng có người có thể áp chế được Đan Chu.
Ta biết rõ đây là suy nghĩ ngây thơ thiển cận, nhưng mỗi khi nhớ lại chung quy vẫn là vui vẻ một hồi.
Đôi tay to như quạt hương bồ của Chu Tước Thần Quân quơ quơ trước mặt ta
hai cái: “Nha đầu, nghĩ cái gì vậy? Cười thật là đắc ý?” Ta bất ngờ bị
người kinh động, mới khôi phục lại thần trí, đáp: “Hai con khổng tước
khoe sắc.”
Người ở bên cạnh cùng ta đi ra tới ngoài liền chỉ vào ta nói: “Tiểu nha đầu học hành không tốt, chỉ biết nói dối.”
Ta nghiêm mặt nói: “Nhất định là Thần Quân lừa gạt Thanh Loan không hiểu
chuyện, Thái tử phi tương lai đến bái phỏng, có can hệ gì đến chúng tiên tử tiên nga?”
Người quan sát đánh giá ta từ trên xuống dưới,
thấy ta quả thực là bộ dạng thật tình học hỏi, ngón tay thô to hướng
phía trán ta gõ xuống, ta cơ hồ nổi xung, đỏ mắt lau trán trừng người,
người ha ha cười to, nói: “Ai ai cũng nói Lăng Quang Thần Quân ta chỉ là một hán tử thô lỗ, người lớn mà tâm nhãn không phát triển. Ta thấy tiểu a đầu ngươi còn thiếu tâm nhãn hơn cả ta.”
Ta bất chấp tiên cấp, hung hăng trừng mắt nhìn người – hán tử thô lỗ mình dài đầu óc không
dài, quả thực gần tám vạn tuổi vẫn là một tên lưu manh, chưa từng cưới
một thê tử như hoa như ngọc.
Người cười ha hả: “Bổn thần quân nói ngươi tiểu nha đầu lại không tin. Thái tử phi nương nương tương lai đến thiên giới bái phỏng, những tiên tử tiên nga muốn làm trắc phi thị
thiếp của Thái tử, vị nào lại không vận dụng hết mười hai vạn phần sức
lực, tiến đến nịnh nọt tâng bốc Thái tử phi nương nương tương lai? Nếu
vẫn giả bệnh như ngày thường, chẳng phải thành ra đi sau kẻ khác?”
Trên trán muốn đổ mồ hôi lạnh, thì ra làm Thái tử phi nương nương chẳng phải chỉ đơn giản là thành thân với Thiên giới thái tử thôi sao?
Trong lòng không khỏi vừa mừng vừa lo. Với tính cách của Đan Chu và Lăng
Xương Thái tử, ta thấy nhất định là mười phần không hợp, trừ phi Đan Chu có thể khiến Lăng Xương Thái tử động tâm, cam tâm tình nguyện yêu chiều nàng, bằng không, cũng không biết là sẽ c