suối ấm áp, vẫn
như lần gặp gỡ đầu tiên, khiến người kinh diễm. Trong lúc mơ hồ mấy ngàn năm đã trôi qua, nhưng tấm chân tình của người này cuối cùng vẫn chưa
từng thay đổi, khiến ta sao có thể không cảm động. Ta mấp máy môi, cổ
họng như thể nghẹn ứ, lại nói không ra được một chữ. Ta với Nhạc Kha nếu như không có khả năng, liệu ta còn có thể lựa chọn lại lần nữa hay
không?
Nhất thời trong lòng rối loạn, nhưng nhìn thấy đôi mắt hắn dần dần tĩnh mịch như tro tàn, không khỏi gật gật đầu, ừ nhẹ một tiếng. Đôi mắt âm u của hắn lập tức sáng rực, cười nói: “Thanh nhi, ta biết rõ chuyện này khả năng rất thấp, nhưng vẫn hi vọng chờ đợi. Nàng thấy ta
có ngốc không?”
Ta thầm nghĩ: Ngươi đối với ta tình thâm ý trọng, lẽ nào chỉ một từ ngốc có thể diễn tả được hết chứ? Trọng tình si ngốc, không thua gì Tu La Vương phụ thân. Nhưng miệng lại không dám nói nhiều lời, chỉ sợ không cẩn thận, ngay cả lúc chia tay chút ý cười trên mặt
hắn cũng bị ta quét sạch. Chỉ khẽ mỉm cười dặn dò hắn: “Giao tộc và
Thiên giới đánh nhau, kẻ trên trời kẻ dưới nước, chung quy vẫn là chịu
thiệt một chút, nếu như ngươi có thể khuyên can Giao vương …” Ngừng lại
một chút, chỉ cảm thấy chuyện này khả năng cực kỳ nhỏ nhoi. Ta sớm đã
biết Giao Vương chuyên quyền độc đoán, Ly Quang há có thể ảnh hưởng chứ.
Trong lòng thay hắn lo nghĩ, lắc lắc đầu cười nói: “Ngươi xem, ta lại đi nói
lời ngốc nghếch thế này. Nếu như không thể khuyên giải Giao Vương, ngươi phải tìm cách khác đi. Chỉ là bất luận thế nào, chung quy cũng phải chú ý bản thân. Ta ở trong thành Tu La, dù gì ta với ngươi vẫn sẽ có cơ hội gặp gỡ.”
Trong đôi mắt hắn tràn ngập ấm áp dịu dàng, thấp giọng
nói: “Thanh nhi, lời này của nàng trái lại thật khiến ta cảm thấy giống
như tiểu thê tử căn dặn phu quân lúc đi xa, mọi chuyện phải thận trọng,
nếu như đây là thật thì tốt biết bao?”
Tiễn bước Ly Quang, trong
lòng ta buồn bã bế tắc, phiền muộn khó chịu, ở trên mặt nước đạp sóng mà đi, chỉ cảm thấy đất trời bao la, sóng biếc trập trùng, càng thêm u sầu thê lương.
Trong số các thủ hộ đi theo phía sau có một người trẻ tuổi dáng vẻ khỏe mạnh tiến lên nói: “Bẩm công chúa, lúc thuộc hạ rời
đi, Vương thượng đã căn dặn thuộc hạ, nhanh chóng hộ tống công chúa hồi
cung, không thể nấn ná bên ngoài quá lâu.”
Mấy ngày nay từ khi ta ở cùng với phụ thân, người cũng chưa từng yêu cầu ta chuyện gì. Trong
lòng cho rằng hộ vệ Tu La này chính là giả truyền mệnh lệnh, ngả người
nằm trên mặt biển, đầu gối trên hai tay, xấu xa nói “Ta đi đến đây có
chút mệt mỏi, nếu như ngươi muốn lập tức đưa ta về, vậy ra sẽ cõng ta
sao?”
Ý cười trong đôi mắt nam tử chợt thoáng qua, nghiêm nét mặt khom người nói: “Nam nữ khác biệt, thân thể công chúa tôn quý, không
cho phép hạ thần vấy bẩn.”
Ta nghe hắn tự xưng hạ thần, cũng
không phải là hộ vệ chuyên trách, trong lòng cảm thấy kỳ lạ. Chỉ có
trọng thần võ tướng mới tự xưng như vậy. Mấy hộ vệ này tất cả đều tự
xưng thuộc hạ, lẽ nào nam tử này lại không phải hộ vệ, chính là võ tướng của Tu La Vương phụ thân? Không khỏi híp mắt, quan sát hắn nhiều một
chút.
Nam tử trước mắt lưng dài vai rộng, làn da hơi ngăm đen,
không trắng nõn như nam tử Thiên giới, nhưng tóc đen răng trắng, trong
mắt ý cười nồng đậm, có chút khí phách của Tu La Vương phụ thân, cực kỳ
quang minh lỗi lạc.
Ta luôn luôn tán thưởng những nam tử giống
như phụ thân, quan sát hắn kỹ một chút, nhẹ giọng hỏi: “Ta thấy ngươi
không giống hộ vệ, lẽ nào là trọng thần võ tướng trong tộc?”
Hắn
khẽ mỉm cười, tựa như vầng dương chói lọi, khiến người khác nảy sinh ý
muốn thân thiết. Chỉ nghe hắn cao giọng đáp: “Tiểu thần chính là Hùng
Lực-chiến tướng dưới trướng Tu La Vương, thống lĩnh đội quân tiên
phong.”
Ta lập tức bật dậy, trên mặt nóng bừng, có chút ngượng
ngùng nói: “Hùng Lực Tướng quân đừng chê cười. Thanh Loan hôm nay tâm
tình không thoải mái, nhất thời thất lễ, vẫn xin Hùng Lực tướng quân
rộng lòng lượng thứ, đừng nhắc đến chuyện này trước mặt phụ thân.”
Hắn mờ mịt khó hiểu: “Công chúa đa lễ rồi. Chỉ là tiểu thần thấy Vương
thượng hết mực yêu thương công chúa, chuyện nhỏ này, công chúa vì sao
lại sợ Vương thượng?”
Ta lắc lắc đầu, “Không phải vậy. Không phải Thanh Loan sợ Tu La phụ thân, mà là Tu La phụ thân hàng ngày trăm công
nghìn việc, chính vụ bận rộn, người đối với chiến tướng dưới trướng lại
quan tâm nể trọng, nếu biết ta ở trước mặt tướng quân vô lễ thế này,
trong lòng nhất định không vui. Thanh Loan không thể thay phụ vương chia sẻ phiền não thì thôi, lẽ nào lại có thể khiến người không vui?”
Hùng Lực cao ráo tráng kiện, tính tình xem ra cũng không khác với những nam
tử trong tộc, đều ngay thẳng bộc trực. Nghe ta giải thích như vậy, cười
nói: “Vương thượng và công chúa vạn năm không gặp, nhưng sao tiểu thần
nhìn thấy, công chúa và Vương thượng một chút xa cách cũng không có,
thật tình quan tâm hiếu thuận.”
Ta liếc hắn một cái, nổi giận.
“Hùng Lực tướng quân muốn nói ta và phụ thân hai bên xa cách, oán hận đối
phương mới phải? Phụ thân kiên cường, trọng tìn