i chốn nhân gian thường
như thế. Nhưng mà xoay đi ngoảnh lại cũng không thấy bóng dáng của hắn
đâu.
Lúc này Nhạc Kha đang đưa con gái Dự Diên dạo chơi mua sắm trong thành Tu La.
Nhạc Kha: “Bảo bối, nghe nói vợ chồng nhân gian đều tặng hoa, hay là phụ thân mua một bó hoa tặng cho mẫu thân con?”
Tiểu Dự Diên gật đầu lia lịa: “Tuy rằng mẫu thân có chút ngốc nghếch, pháp
thuật thường không linh nghiệm, nhưng cũng phải dỗ ngọt người.”
Nhạc Kha: “. . . . . .”
Ai ngờ khi đến cửa hàng bán hoa, tiểu Dự Diên lại mua con thất tinh quy
đáng yêu của ông chủ, bộ mai nho nhỏ bơi qua bơi lại trong bể nước, nhất quyết đòi đổi lễ vật: “Phụ thân, con rùa nhỏ này chơi rất vui!”
Chủ tiệm nhìn dáng vẻ của tiểu công chúa như thế cũng liến thoắng nói: “Chẳng qua chỉ là một con rùa, Vương phu cứ mua đi.”
Nhìn vẻ mặt của chủ tiệm, Nhạc Kha không thể nói ra đây chính là lễ vật tặng cho Tu La Vương vào đêm Thất tịch, đành buộc lòng mua về.
Lúc
trở về cung, Dự Diên cực kỳ hứng thú nói: “Mẫu thân mẫu thân, phụ thân
mua lễ vật tặng người vào đêm Thất tịch này.” Bàn tay nhỏ giấu phía sau
lưng, con thất tinh quy kia tuyệt không ngoan ngoãn, nhúc nha nhúc
nhích giãy giụa trong tay con bé.
Thanh Loan có chút thẹn thùng,
liếc nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của Nhạc Kha đang từ phía sau bước đến,
(đều đã bao nhiêu tuổi rồi mà tặng quà còn e thẹn, Tam lang ơi, lá gan
của chàng không thể to chút sao?) cười tủm tỉm xoa xoa cái đầu nhỏ của
Dự Diên: “Lễ vật gì thế?”
“Đảm bảo mẫu thân sẽ thích!” Tiểu Dự
Diên đưa con thất tinh quy trong tay ra trước mặt Thanh Loan, mắt thấy
gương mặt trắng ngọc của mẫu thân dần dần đỏ lên, cuối cùng biến thành
màu đen, con bé kiên quyết nhét con rùa nhỏ đang cầm trong tay vào trong bàn tay cứng ngắc của mẫu thân: “Mẫu thân người cứ từ từ chơi, phụ thân nói chơi rất vui nha!” Ai bảo người biến ra một sân động vật dọa con
sợ! Hừ hừ!
Sau đó a đầu chạy mất.
Thanh Loan: “. . . . . .”
Thật lâu sau, mới nghiến răng nghiến lợi: “Nhạc Kha, đêm nay có lẽ chính sự ở Thất Diệp Đường rất bận rộn, chàng không cần quay về Minh Sắt Điện
ngủ.”
Nhạc Kha hai mắt rưng rưng, đau lòng uất ức: “Nương tử…” Hai mẹ con nàng đấu với nhau, vì sao lại lôi ta vào làm vật hi sinh?
Thanh Loan đi được vài bước, lại quay đầu, thấy Nhạc Kha nét mặt vui sướng
chạy vội đến, lại thản nhiên cười: “Không, ta nói sai, tháng tới có lẽ
chàng cũng rất bận rộn, không cần quay về Minh Sắt Điện ngủ. Dứt khoát
dọn dẹp thư phòng của phụ thân ngủ đi.”
Để lại Nhạc Kha, yên lặng rơi lệ đứng trong gió…
4.Chút “thịt” nhỏ…
Thanh Loan thắt lưng mỏi nhừ ngồi dựa vào giường, tối hôm qua cuồng nhiệt một phen. Ngẫm nghĩ mãi, tiểu ngốc điểu cảm thấy cái mặt dày sắp không giữ
được nữa, “Nhạc Kha, Nhạc Kha!”
Say rượu hỏng việc, say rượu hỏng việc, nghĩ thấy thanh danh một đời của Thanh Loan nàng nay đã bị độc
tửu làm cho mất sạch. Căn cứ vào trí nhớ mơ hồ lúc đó, nàng nhớ là chính mình đẩy ngã Nhạc Kha, là chính nàng cởi hết quần áo của Nhạc Kha sau
đó cởi hết quần áo của mình, là nàng vô cùng anh dũng cưỡng bức Nhạc
Kha!
Con rồng trắng rõ ràng đang múc canh chuẩn bị phục vụ cho
con tiểu điểu ngốc nhà mình liền lên tiếng trả lời: “Nàng sao thế, có
chỗ nào không thoải mái sao?” Tối hôm qua, tiểu ngốc điểu quá mức nhiệt
tình nha…
“Nhạc Kha, đêm qua chàng chịu uất ức rồi.” Thanh Loan
xấu hổ đỏ mặt, liếc mắt nhìn gương mặt tinh xảo của Nhạc Kha, tiếp tục
thì thào nói: “Bình thường tửu lượng của ta cũng được, không biết sao,
hôm qua …Sao lại như thế nhỉ. Chuyện đã không còn đường lui, Nhạc Kha,
chàng ngàn vạn lần đừng trách ta. Ta đã tổn thương thân thể lẫn trái tim của chàng, ta. . . . . . Thật sự biết sai rồi.”
Hững hờ đặt chén canh xuống, hai hàng lông mày của Nhạc Kha nhíu lại, im lặng không lên tiếng đút mấy thìa canh cho Thanh Loan.
“Nhạc Kha?” Thanh Loan thật cẩn thận gọi khẽ, chẳng lẽ tối qua tên nhãi này
đã bị nhiệt huyết của nàng dọa rồi? Liên tiếp uống xong vài hớp canh ấm
Nhạc Kha đút cho, tiểu ngốc điểu thử mở miệng, “Phu quân, đêm nay còn
cùng ta chung giường không?”
Động tác đút canh dừng một chút,
Nhạc Kha vừa định mở miệng liền bị Thanh Loan giành trước nói: “Phu
quân, hôm nay bất kể chuyện gì ta đều nghe theo chàng.”
Nhạc Kha nhướng mày, “Lời này là thật sao?”
“Ở thế gian phu xướng phụ tùy, hôm nay Thanh Loan. . . . . . Uhm!” Lời nói của Thanh Loan còn chưa dứt thì đã bị Nhạc Kha nhanh chóng ngăn chặn
đôi môi đỏ mọng, triền miên hôn. Xoay người ngã xuống giường, Nhạc Kha
áp người lên trên tiểu ngốc điểu còn chưa hoàn hồn, tà mị mỉm cười nói:
“Hôm nay, chúng ta không cần xuống giường.”
“Nhạc Kha! Chàng. . . . . . ưhm ưhm. . . . . . ư ~~”
. . . . . . Nhạc Kha chàng, con rồng hèn hạ này!
5.Kết nối tình cảm với chim non
Tu La Vương: “Hoàng nhi, nàng nói xem đứa con tương lai của chúng ta nên đặt tên gì?”
Bích Hoàng đang ôm quả trứng, nghịch ngợm cười: “Đại ca, nếu chàng giúp
thiếp ấp trứng thì thiếp sẽ nghĩ ra một cái tên hay cho con.”
Tu La Vương”. . . . . .” Hoàng nhi, chẳng lẽ nàng xem thường vi phu nh