trong nháy mắt bị đốt thành tro bụi, phiêu tán trong không khí.
Hướng về đỉnh núi, nơi đó một mảnh tĩnh lặng, đêm nay trăng sáng sao thưa,
chim chóc ẩn nấp, mãnh thú cũng không thấy bóng dáng, một màn diễn ra
trước mắt vừa rồi tựa như chỉ là ảo giác, căn bản là chưa từng có quả
cầu lửa nào xuất hiện.
Ta mặc dù tiên thuật thấp kém, nhưng rốt
cuộc cũng coi như có chút kiến thức, có thể đốt tấu chương ta đã niệm
tiên chú thành tro bụi, đây không phải là lửa của hỏa châu bình thường,
mà là Tam vị chân hỏa.
Chẳng trách ta thiếu chút nữa bị đánh cho hồn phi phách tán-hôi phi yên diệt, không thể đầu thai.
Ta trở lại trúc viện, đèn sớm đã tắt, Cửu Ly ngồi trên bàn đá bên trong
viện, đôi đồng tử đỏ thẫm trong bóng đêm sáng đến kinh người, bên trái
lão hổ Nhạc Kha nằm phủ phục phía dưới , Thỏ tinh cùng Tử Hồ cũng im
lặng đứng hầu.
Ta đoán bọn họ đều đã thấy việc tấu chương bị đốt, miễn cưỡng cười nói: “Đã quá nửa đêm, sao lại không đi ngủ, còn tập
trung trong viện làm cái gì?”
Tử Hồ run giọng hỏi: “Đại tiên, bây giờ làm thế nào?”
Ta kiếm một cái ghế đá gần nhất ngồi xuống, trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng nghĩ ra một biện pháp.
“Cửu Ly, đệ đã ở bên tỷ tám trăm năm, sớm muộn gì cũng phải về Thanh Khâu.
Theo tỷ tỷ nghĩ, không bằng hai ngày này lên đường đi. Thỏ yêu trù nghệ
không tồi, Tử Hồ lại ôn nhu, Thanh Khâu đường xá xa xôi, chặng đường
phía trước có thể hầu hạ ngươi. Về phần Nhạc Kha, thân thể cường tráng,
tỷ tỷ sẽ cho đệ cưỡi nó để khỏi đi bộ, ngày mai liền lên đường.”
Cửu Ly nhào tới, đôi mắt sáng rực như lửa, gương mặt thanh lệ ẩn chứa tức
giận: ” Tỷ tỷ có chuyện liền muốn đẩy Cửu Ly đi xa. Cửu Ly không cha
không mẹ, về tới Thanh Khâu cũng chỉ là một côi nhi, so với cái chết có
gì khác biệt?”
Ta vội vàng đưa tay bịt kín miệng nó, trách mắng: ” Tuổi còn nhỏ, nói bừa cái gì?”. Tiên yêu tộc, mặc dù tuổi thọ dài hơn
so với người phàm, nhưng nếu chết đi, chính là bị hồn phi phách tán, hôi phi yên diệt, khó tìm tông tích trong lục giới, đây là điểm ta kiêng kỵ nhất.
Đôi môi mềm mại dưới tay dần dần lan tỏa hơi nóng làm lòng bàn tay ta ẩm ướt, cảm giác được gương mặt đứa nhỏ này đang càng lúc
càng mất bình tĩnh, ta buông tay, mềm giọng yêu cầu.
Nó bất quá
mới là một đứa nhỏ chừng mười tuổi, trải qua một lần nguy hiểm, ta không thể nhẫn tâm để nó theo ta chịu nguy hiểm lần nữa, chỉ hi vọng có thể
mềm mỏng khuyên nó đồng ý rời khỏi nơi này.
Chỉ tiếc Cửu Ly tâm ý kiên định, khổ cực khuyên răn thế nào cũng không nghe. Ta mỗi ngày đều
thở ngắn than dài, sầu khổ khốn đốn không thôi. Lao tâm khổ tứ bày đủ kế sách khuyên Cửu Ly, thế nhưng tiểu tử này có chết cũng không chịu rời
ta. Cả Tử Hồ và Thỏ yêu cũng không chịu rời đi, lão hổ Nhạc Kha không
thể nói chuyện, nhưng im lặng trầm mặc, đến cánh cửa viện không bước ra
một bước, đủ để chứng minh quyết tâm cự tuyệt của nó.
Ta nghiêm
túc tự kiểm điểm bản thân mình giáo dưỡng thất trách, trong điều kiện
bình thường, đứa nhỏ được dưỡng theo cách “thả rông” bản tính sẽ khó
thuần, so ra thì những đứa trẻ dưỡng theo phương pháp “nuôi nhốt” lại
ngoan ngoãn nghe lời hơn. Cũng may ta trước giờ chưa từng gặp phụ mẫu
Cửu Ly, nếu không để bọn họ biết được Cửu Ly bị ta nuôi dạy thành đứa
bướng bỉnh thế này, chẳng biết liệu có lật tung nhà tranh của ta hay
không.
Bất quá, chờ tới lúc bọn họ đến đây, nhà tranh sớm đã hóa thành một đống tro tàn.
Tối hai ngày sau, Hổ Yêu đến đưa tin, đứng ở bên ngoài kết giới tha thiết
nhìn vào trong viện. Lúc đó chúng ta đang dùng bữa, Tử Hồ thấy hắn trước tiên, sắc mặt sớm đã trắng bệch, răng va vào nhau lập cập. Lúc ấy ta
đang ăn rất vui vẻ, không hề trông thấy hắn. Chỉ nghe thấy tiếng răng va vào nhau của Tử Hồ, ngẩng đầu nhìn sang, nàng ta lúc đó thần sắc hoảng
loạn, cũng không biết cầu cứu ta, chỉ nhìn chằm chằm vào Nhạc Kha đang
quỳ rạp trên mặt đất.
Ta quay đầu nhìn, thấy Hổ yêu đang cười đến hưng phấn, hướng ta vẫy vẫy. Cả đám trong viện cũng chỉ chằm chằm nhìn
Nhạc Kha đang nằm sấp mà ngủ.
Ta “xì” một tiếng, bật cười: “Cái
đám ngốc này. Tuy bề ngoài Nhạc Kha với đầu hổ ngoài kia đều là bà con
với nhau, nhưng nếu hai hổ đánh nhau, không cần suy nghĩ, bị thương
đương nhiên là con hổ nhà chúng ta – cho dù nó to gấp hai lần.” Ta đứng ở cửa, khẽ cười: “Không biết chuyện gì lại phiền đến Hổ Vương phải quá bộ?”
Lúc mới đến núi Nữ Sàng, ta chưa từng bận tâm đến Hổ Yêu này, tuy rằng trên người hắn có lệ khí, nhưng ta tốt xấu gì cũng vạn năm tu vi, cùng hắn
đánh nhau không hẳn là không có phần thắng. Nhưng từ khi biết được pháp
lực của yêu ma phía sau núi, ta lại càng nhận thức rõ cái mạng nhỏ của
mình hiện tại tùy thuộc tâm tình của kẻ khác. Không chỉ bản thân, mà còn cả bốn cái mạng trong hậu viện cũng thế.
Hôm nay đối với Hổ Yêu, ta lại càng phải nhũn nhặn.
Hổ yêu trông thấy ta tươi cười chào đón, trên mặt mặc dù chợt lóe lên kia
kinh ngạc, nhưng vẫn mặt mày hớn hở, ánh mắt yêu thương trên dưới đánh
giá ta, than thở : " Tiên tử hai trăm năm qua bế quan tu luyện, chưa
từng ra khỏi phủ, thật