u La Vương thành thân, nhưng sau đó lại dứt khoát quay đầu, ngồi lên
ghế Thủ lĩnh Điểu tộc, nghĩ tới thủ đoạn cũng không phải là vừa.
Ta đem đoạn chuyện tình có một không hai giữa hai người thoáng soạn lại
trong đầu, liền có chút thương cảm với dượng, nhiều năm thương nhớ con
gái, may mắn là chưa sinh bệnh. Nghiêng đầu liếc Nhạc Kha một cái, tà tà cười: “Tiên giới từng có tin đồn, nữ tử tộc Tu La xinh đẹp kiều diễm,
ta có lòng muốn đi, chi bằng điện hạ đi cùng ta, cũng là để mở mang kiến thức?”
Dượng nghe nói ta có ý định đi Tu La Thành, trên mặt
thoáng hiện lên nét vui mừng, mong mong chờ chờ nhìn ta, một đại hán khí thế bừng bừng trông lại có chút đáng thương. “Thanh Nhi, chi bằng bây
giờ liền xuất phát?”
Không rõ vì sao, hôm nay dượng đột nhiên
xuất hiện, trong mắt Nhạc Kha liền giống như muốn tóe lửa. Ban đầu ta
còn cho rằng không có gì đáng ngại, lúc này linh quang chợt lóe, nắm
được chút manh mối, lại ở trong lòng suy đoán một chút, sợ là không mười thì cũng đúng đến tám chín phần.
Nhạc Kha thân là Long tử Đông
Hải, cùng Thiên gia Long tộc đồng khí liên chi, nhất vinh câu vinh, nhất bại câu bại *, Thiên gia với người của bộ tộc Tu La đại chiến mấy vạn
năm, hắn có cái nhìn thù địch âu cũng là điều đương nhiên, đúng là sơ
sót của ta.
*cùng tiến cùng lui
Ta đứng giữa hai người họ, có chút chần chừ không quyết định được. Chiến tranh trước giờ vốn là
chuyện của người trên, với một tiểu địa tiên nho nhỏ như ta hoàn toàn
không có chút quan hệ. Huống hồ mấy ngàn năm qua, dượng đối với ta quan
tâm yêu thương có thừa, ai gần ai xa, đứng nhìn thôi cũng rõ. Ta sao lại phải quản người cùng Thiên gia có quan hệ gì. Nhưng ta với Nhạc Kha lại nhiều lần cùng nhau vào sinh ra tử, nếu như bỏ hắn một mình đi Tu La
Thành, cũng có chút khó thốt nên lời.
Nhạc Kha cư nhiên lại nhìn
dượng như thể hắn muốn lao vào cùng người đánh một trận, ta sợ hắn xúc
động, kéo kéo tay áo hắn, vẻ mặt hắn có chút hòa hoãn, lại giống như nhớ ra việc gì, hỏi: “Nàng gọi người này là dượng?”
Ta nhìn hắn có
dấu hiệu tức giận, cuống quít trấn an: “Dượng cũng không dễ dàng gì, bao nhiêu năm nay cùng với dì ầm ĩ đến độ phu thê không nhận mặt nhau, con
gái cũng không được nhận…”
Hắn mở to hai mắt, giống như nhìn một
kẻ ngốc, đánh giá ta từ trên xuống dưới một lượt, ngón tay cơ hồ chọc
thủng trán của ta: “Đầu óc của nàng sao lại không phát triển thế này?”
Lời này thật sự có chút nặng rồi.
Quả thực trong vũ tộc, kể ra ta cũng không phải là người nổi trội, nhưng
cũng nhất định không phải là kẻ ngốc nhất. Ở núi Đan Huyệt, ngốc nhất
chính là con chim cút bị con diệc ngó trúng kia, dám cùng với Thương Lộ
Đại tổng quản dáng vẻ dữ tợn một tay che trời kia tranh giành phu quân,
chẳng phải là tìm đường chết sao?
Trong lúc ta thẹn quá thành
giận đã quên mất cân nhắc trước sau, buột miệng nói: “Ngươi mới là đứa
ngốc trong Long tộc…” thấy hắn mặt mày xanh mét, tay nắm lại, lùi ra sau một bước dài, bỗng nhiên nhớ tới lần trước đánh hắn, bứt vảy rồng của
hắn, lúc ấy hắn cũng là bộ mặt buồn bực như thế này, nhưng lại chưa từng đánh trả, nên ta chỉ một lòng tránh né.
Hắn thấy ta kinh hãi như vậy, cười một cách cổ quái, lại bất ngờ nói: “Cho dù ta là kẻ ngốc,
nàng cũng đã đồng ý lấy thân báo đáp, có thể thấy được nàng nhãn tuệ cao siêu, giữa biết bao nhiêu người trong Long tộc cứ khăng khăng chọn một
kẻ ngốc như ta.”
Đầu ta ầm ầm rung động, giống như tiếng sét,
trên mặt nhất thời nóng rực, lắp ba lắp bắp: “Khi…Khi đó ta chỉ nói đùa, há…há có thể coi là thật?”
Dượng nhíu chặt mày, kiên quyết nói: “Việc hôn nhân này tuyệt đối không thành.”
Ta biết rõ tính tình Nhạc Kha, nhất định là hôm nay hắn trêu chọc ta, ảo
não nói: “Dượng, người cũng tin là hắn nói xằng nói bậy? Hắn chẳng qua
là trêu chọc con. Tứ hải bát hoang ai lại không biết bản lĩnh phong lưu
của Đông Hải Long tam thái tử, bao nhiêu nữ tử quỳ dưới bạch bào của
hắn, cầu được hắn coi trọng một chút mà còn không được. Ngay đến công
chúa Giao Tộc mỹ mạo như thế còn lượn lờ quanh hắn…”Trong tim có chút
khó nói, tự giễu: “Thanh Loan bất quá dung mạo tầm thường, sao có thể
khiến Tam điện hạ để mắt đến?”
Hắn có chút hổn hển: “Nàng ngốc nghếch thế này, ta đương nhiên cũng sẽ…”
Đột nhiên cắn môi, bộ dạng hối hận không kịp.
Ngày trước ta có chút thầm thích Nhạc Kha, nhưng sau đó biết được hắn có tầm mắt nhìn cao nên cũng đã sớm từ bỏ. Mọi khi cùng hắn qua lại cũng chỉ
là như huynh đệ, hôm nay nhìn thấy vẻ mặt không chút giả dối của hắn đối với ta, quả thực là xem nhẹ ta rồi, trong lòng tức giận, giọng điệu
cũng trở nên không tốt: “Ta nói, có một ngày ngươi sẽ hối hận vì năm lần bảy lượt liều mình cứu ta, bây giờ thì cực kỳ hối hận rồi? Không nghĩ
tới một Long Tam thái tử anh minh thần võ như ngươi cũng sẽ làm ra việc
khiến bản thân phải hối hận, nên nói Thanh Loan ta may mắn, hay nói do
điện hạ đầu óc không tốt?”
Hắn hết nhìn lại ngó ta tựa như không
thể tin nổi, môi cũng bắt đầu run run, chỉ vào ta căm hận nói: “Đầu óc
không tốt rốt cuộc là ai? Nàng con chi
