a, cái miệng nhỏ nhắn vừa định mở ra nói
chuyện, chợt phát hiện trước mặt bỗng tối sầm, khuôn mặt đẹp trai của
người đàn ông đã phủ xuống, ùn ùn kéo đến, rậm rạp chằng chịt, tỉ mỉ
hôn.
"Ưmh. . . . . .chờ, chờ. . . . . . Ưmh ưmh ưmh. . . . . . Chờ một chút. . . . . ."
Thân thể của anh vô cùng nóng bỏng, bắp thịt cũng buộc thật chặt, tay
nắm chặt bên eo cô, gần như đem lấy cô bóp nát. Cơ Liệt Thần như vậy,
làm cho cô cảm thấy sợ hãi.
Cô bắt đầu liều mạng giằng co, giống như động vật nhỏ bị hoảng sợ giãy
giụa, nhưng cô không biết, thật ra càng giãy dụa như vậy ngược lại càng
kích thích dục vọng nguyên thủy muốn chinh phục ở trong xương của đàn
ông.
Thật vất vả trộm được một chút thở dốc, muốn tiếp tục giãy giụa thì đột
nhiên một cái bắp đùi của Cơ Liệt Thần mạnh mẽ chống đỡ ở giữa hai chân
cô, cứng rắn đem hai chân của cô tách ra. . . . . . Chương 062: Dấu ấn riêng của cậu chủ Cơ (1)
Dưới mông chợt lạnh, cô đột nhiên nhớ tới mình căn bản là mặc quần lót
như không có mặc a, một đường may nơi này quá ít, có thể che lại bao
nhiêu cảnh xuân đây? Mà anh cứ như vậy dễ dàng đem hai chân của cô tách
ra. . . . . .
A, ông trời ơi, hôm nay cô thật sự khó giữ được trinh tiết!
Lần này, Lâm Nhược Kỳ thật luống cuống.
"Anh đừng như vậy. . . . . . Anh buông ra! Không cần. . . . . ." Cảm
thấy tay Cơ Liệt Thần chậm rãi dời xuống, Lâm Nhược Kỳ vô cùng hoảng sợ!
Đối với cô la lên mắt điếc tai ngơ, Cơ Liệt Thần vẫn chui ở trong cổ của cô, bàn tay từ nơi eo thon thả mềm mại không xương bắt đầu một đường
trượt chạy đi, sức lực không nặng không nhẹ, tốc độ không nhanh không
chậm.
Lâm Nhược Kỳ cố gắng muốn tránh thoát bày tay ma quỷ của anh, theo thân
thể càng lúc càng giãy dụa, anh phản hồi cho cô cũng là càng đè ép và
giam cầm. Lần đầu tiên, Lâm Nhược Kỳ cảm thấy người đàn ông này thật là
khỏe mạnh đáng sợ, anh nào giống như là một người bệnh hiểm nghèo ung
thư tinh hoàn, hoàn toàn là một dã thú cậy mạnh.
Ngây người một chút, cảm giác đột kích càng đáng sợ, cả người Lâm Nhược Kỳ cũng cứng ngắc.
Thân thể của cô nói cho cô biết, bàn tay ma quỷ kia đã chạy vào trong
quần ngủ bằng lụa của cô, kinh khủng hơn, dường như hai ngón tay của anh có lẽ đã kịp chạm đến của mình. . . . . .
Cô kinh hãi quay đầu, không thể tin nhìn vào cặp mắt của anh vốn không dám nhìn thẳng.
Hiện ra ở trước mắt cô là gương mặt đẹp trai được phóng đại cùng với một đôi tròng mắt đen tràn ngập lửa dục lượn quanh.
Từ trong ánh mắt của anh, cô có thể nhìn ra: hiện tại anh muốn cô!
Trong lòng cứng lại, đột nhiên nhớ tới một chuyện vô cùng quan trọng, vừa đúng lấy ra làm lý do.
Bật thốt lên: "Chờ một chút! Giáo sư Mạnh đã nói, bây giờ anh vẫn không thể tiến hành chuyện phòng the!"
Dứt lời, cô thành công cảm thấy động tác trong tay của anh đột nhiên
dừng lại. Mắt cô trừng lớn, chớp chớp, nghĩ thầm quả nhiên nói đúng chỗ
quan trọng, vì vậy, cố gắng tiến một bước thuyết phục anh.
"Gà 16, anh đừng quá nóng lòng, làm như vậy đối với thân thể của anh
không tốt. Mau dừng tay có nghe thấy không? ! Anh không thể. . . . . .
A. . . . . ."
Lâm Nhược Kỳ chưa dứt lời, cả người giống như bị đóng đinh, cần cổ vô cùng cứng ngắc.
Một khắc kia, dường như Lâm Nhược Kỳ cảm thấy mình trái tim cũng ngừng
đập. Thân thể của cô bị căng cứng, không dám làm ra một cử động nào.
Bởi vì, tay của anh . . . . . . (nơi này cắt giảm)
Lâm Nhược Kỳ trừng lớn đôi tròng mắt đen trắng rõ ràng, dường như thậm
chí quên nhắm mắt, miệng há hốc muốn nói cái gì nhưng một chữ cũng không thể nói được.
"Hư. . . . . . Em quá ồn rồi." Một cái tay khác, ngón tay lạnh như băng sờ nhẹ môi của cô, ngăn trở bất kỳ lời nào cô muốn nói.
Cơ Liệt Thần hơi hí mắt nhìn cô một lúc lâu, ngón tay khoác lên trên làn môi cô, theo gương mặt của cô trợt xuống, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt
của cô, sau đó khẽ dùng sức kéo cái ót của cô ôm chặt trong ngực, ôm
chặt lấy, hôn lên mái tóc mềm mại của cô.
Anh chợt bắt đầu dùng biện pháp dịu dàng như nước, ở trên người cô nhẹ nhàng xoay quanh. . . . . .
Sau đó, khóe môi anh vẽ ra một nụ cười hấp dẫn, rất mê người nhưng cũng rất ác ma.
"Bà xã, quên nói cho em biết, đàn ông không chỉ dùng một loại biện pháp muốn em . . . . ."
Lâm Nhược Kỳ không biết, lời nói trước đó của cô vừa vặn chạm đến chỗ đau của anh.
Cái gì ung thư tinh hoàn, cái gì người bị bệnh hiểm nghèo, cái gì giáo
sư Mạnh. . . . . . Cũng làm cho bọn họ đi gặp quỷ đi! Anh hiện tại chỉ
muốn cô! Cô tốt đẹp như thế, ngọt ngào như thế, như thế khiến người ta
say mê. . . . . .
Muốn chết chính là sau khi cô nói lời đó, quả thật có thể trong nháy mắt làm nghẹn chết anh.
"Tôi...tôi bây giờ. . . . . . không phải bà xã của anh!" Rõ ràng trong
lòng hoảng sợ căng thẳng muốn chết nhưng vẻ mặt biểu hiện bướng bỉnh,
quật cường như vậy.
Trong nháy mắt, khiến tất cả tốt đẹp còn sót lại rơi vào địa ngục.
Trong tròng mắt đen sâu thẳm của Cơ Liệt Thần thoáng qua lạnh giá khó hiểu. . . . . .
Khóe môi khẽ vẽ ra một đường cong cười lạnh, bá đạo khạc ra: "Anh nói là em chính là em!"
Theo sá