nằm ở trên giường ước lượng ngón tay hai người, trừng mắt nhìn, hỏi ngược lại: "Không biết. Anh biết?"
Không thể tin nhìn lại anh. Khóe miệng người đàn ông khẽ vẽ ra một đường cong, khẽ nụ cười khiến cho Lâm Nhược Kỳ có chút hoảng hốt.
Anh gật đầu một cái, lầm bầm nói nhỏ: "Truyền thuyết ngón áp út kết nối với trái tim. Chiếc nhẫn chính là ‘Chiếc nhẫn ước hẹn’, thông qua ngón áp út trói buộc chặt chẽ trái tim người yêu."
". . . . . ." Trói buộc chặt trái tim người yêu?
Trong lòng Lâm Nhược Kỳ cứng lại, trong hơi thở không khỏi đau xót. . . . . .
"Ừ, bởi vì chiếc nhẫn là một đôi. Trói lại đối phương bỏ chạy không được nữa."
Lâm Nhược Kỳ im lặng: ". . . . . . Lời này, anh tin tưởng?"
Một Trùm Xã hội đen lại có thể nghiên cứu đối với chiếc nhẫn như vậy, Cơ Liệt Thần, anh thật giỏi!
Không nhịn được châm chọc: "Làm sao anh biết cái này? Đoán bừa hả ?"
Cơ Liệt Thần thoáng suy yếu một cái. Thật đúng là bị cô đoán trúng!
Mày rậm nhăn lại, anh tự động bỏ qua lời vô nghĩa của Lâm Nhược Kỳ, đứng thẳng người dậy, kéo đầu Lâm Nhược Kỳ, dùng sức hôn một cái. Không khí tốt như vậy cũng không thể để cô tùy ý cắt đứt. . . . . .
Cười híp mắt lại nghiêm túc nói: "Bà xã, em yên tâm, anh vĩnh viễn cũng sẽ không trốn! Cho nên. . . . . ."
Người đàn ông ngưng mắt nhìn ánh mắt của cô, nhẹ nắm hông của cô, nhẹ nhàng vụn vặt hôn khuôn mặt của cô, "Em cũng đừng nghĩ chạy mất!"
Vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ bé ửng hồng của cô, ở trên trán của cô lại hôn một ngụm nhỏ.
Cuối cùng, lại vòng trở về đề tài: "Cứ quyết định như vậy, ngày mai chúng ta phải đi hưởng tuần trăng mật."
Trước khi Cơ Liệt Thần và Lâm Nhược Kỳ đăng ký kết hôn, hai người đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh.
Một cậu chủ nào đó than thở: "Heber, tôi bị vứt bỏ rồi."
Heber yên lặng gật đầu: "A."
Cơ Liệt Thần đầy vạch đen: "A cái gì a, phản ứng của ông là sao? Tôi nói tôi bị vứt bỏ rồi !"
Heber: "Xem đi, giống như tôi dự đoán lúc trước. . . . . ."
Cơ Liệt Thần hết sức khó chịu nói: "Heber, có phải ông không hy vọng tôi và Nhược Kỳ ở chung một chỗ hay không? Ngay cả ông cũng không coi trọng tôi và cô ấy sao?"
Heber ngừng lại công việc trong tay, quay đầu lại nhìn một cậu chủ nào đó, khẽ cười nói: "Cậu chủ, không phải tôi không coi trọng các người, chẳng qua tôi cảm thấy đối với Lâm tiểu thư thật sự không công bằng. Cậu không nên gạt cô ấy, lại càng không nên lợi dụng cô ấy."
"Lợi dụng sao?" Cơ Liệt Thần lẩm bẩm nói nhỏ.
Anh biết Heber ám chỉ cái gì. . . . . .
Giống như đang cân nhắc các từ "Có lẽ, vô tình lợi dụng cô ấy. . . . . . Nhưng không phải chủ ý của tôi, tôi cũng không phải cố ý gạt cô ấy."
Heber trừng mắt nhìn, "Nhưng cậu vô tình làm như vậy, rõ ràng đã tạo tổn thương cho cô ấy, sẽ làm cô ấy cảm thấy cậu quá giảo hoạt, cô ấy sẽ cảm thấy cậu không thật lòng. Lời như vậy, hình tượng của cậu ở trong cảm nhận của cô ấy sẽ giảm bớt rất nhiều."
Cơ Liệt Thần ngơ ngác im lặng một hồi, hỏi ngược lại: "Có không?"
Heber cười cười, tiếp tục xây dựng: "Cái này. . . . . . Cậu chủ chính bản thân cậu rõ ràng nhất, rốt cuộc nghĩ muốn cái gì, hi vọng ai làm như thế nào, thực sự quan tâm cái gì, vừa mới bắt đầu cậu cũng rất rõ ràng, không phải sao? Cho nên, muốn làm cho đối phương biết mình thật lòng, cậu phải tốn một chút tâm tư."
"Thật lòng sao?" Cơ Liệt Thần hơi ngẩn ra, "Ông nói là cô ấy cảm thấy tôi còn không đủ thật lòng?"
Heber gật đầu một cái: "Tôi cũng nghĩ như vậy. Đổi lại lập trường suy nghĩ một chút, chẳng lẽ cậu chủ hi vọng Lâm tiểu thư tiếp nhận cậu là bởi vì cậu rất có tiền, dáng dấp lại đủ đẹp trai, còn lừa gạt người cao siêu sao? Khẳng định không phải đâu. Mặc dù Lâm tiểu thư đã đồng ý kết hôn với cậu, muốn cho cô ấy một lòng yêu cậu, dường như chẳng phải dễ dàng a. . . . . . Hơn nữa chuyện cậu gạt cô ấy, sợ rằng. . . . . ."
Nghe vậy, Cậu chủ Cơ Liệt Thần không việc gì không làm được trong nháy mắt cứng ngắc!
Anh biết, Heber nói lừa gạt người đương nhiên là chỉ chuyện "Ung thư tinh hoàn". . . . . .
Chính xác rất khó giải quyết a, trước đó bởi vì chuyện anh có bối cảnh xã hội đen, đã làm cho cô kháng cự, nếu có một ngày cô biết anh căn bản không có bệnh, vừa mới bắt đầu đã lừa gạt cô, sợ rằng càng thêm từ chối anh ngàn dặm rồi. . . . . .
Thậm chí làm không tốt còn có thể ồn ào ly hôn đấy!
Nghĩ đến đây, một cậu chủ nào đó vô cùng buồn bực . . . . . .
Nghĩ lại, thay vì để tình thế phát triển thành như vậy, chẳng thà mình nói cho cô biết sự thật trước nhưng vấn đề là. . . . . . Phải nói thế nào cho cô biết lại không để cho cô cảm thấy chán ghét đây?
Cái này thật đúng là hao tổn tâm trí a. . . . . .
"Cái này cậu chủ phải tự mình tốn thêm tâm tư suy nghĩ cho tốt đi." Heber trả lời như thế.
Cơ Liệt Thần lại im lặng.
Thật lâu, không có hồi âm. . . . . .
Vì vậy, toàn bộ một tuần lễ anh đều suy nghĩ làm thế nào để bày tỏ mình thật lòng. Sau đó có đoạn Cơ Liệt Thần vì Lâm Nhược Kỳ cải tạo lò vi ba nấu cơm, sau đó trải qua "Bờ biển kể chuyện xưa", sau đó có cử chỉ lãng mạn "Chiếc nhẫn ước hẹn", sau đó . . . . . .
Sự thật chứng minh, cho dù Cậu