Polly po-cket
Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu

Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214844

Bình chọn: 7.5.00/10/1484 lượt.

bọc lại 60% da thịt phơi bày, ngực phẳng cả nửa người có vẻ nhỏ hơn, vẻ mặt cô hở ra.

Hừ, nếu không phải vì che kín dấu ấn Liệt Diễm của Cơ Liệt Thần ở trên vai cô, thật ra cô cũng có thể thử một chút bikini đấy! (cô ngực nhỏ tiêu chuẩn, cô xác định có thể mặc bikini sao?)

Thấy dáng vẻ cô ủ rũ cúi đầu, Văn Sương chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, trong đôi mắt bình thản không gợn sóng. Dường như trong đáy mắt Lâm Nhược Kỳ có chút mặc cảm tự ti, cô không chút nhìn thấy.

Không nhanh không chậm, vươn tay tự nhiên mỉm cười nói với Lâm Nhược Kỳ: "Chúng ta vẫn chưa chính thức chào hỏi, chào cô Lâm tiểu thư, tôi là Văn Sương, cô gọi tôi Sương Nhi là được. Lần đầu tiên gặp mặt, xin chỉ dạy nhiều hơn."

". . . . . . Xin chào, tôi là Lâm Nhược Kỳ." Lâm Nhược Kỳ hơi ngẩn ra cũng đáp lại, bị Văn Sương đột nhiên lấy lòng làm cho khó hiểu.

Khuôn mặt tươi trẻ mỉm cười đáng yêu trước mắt, còn có đôi mắt hẹp dài cười thành trăng lưỡi liềm, lúc này nhìn qua thực sự vô cùng thu hút, làm cho Lâm Nhược Kỳ lo sợ trong lòng. Cô không nhịn được nghĩ tới hình ảnh kinh người nhìn thấy ở trên du thuyền, nhất thời trực giác cho biết dường như cô gái này và cô gái nhìn thấy lần kia hơi khác nhau.

Là khác nhau ở đâu? Cô nghĩ không ra, chỉ cảm thấy không thể kỳ quái.

Nhanh mồm nhanh miệng nói: "Thật ra, không phải chúng ta lần đầu tiên gặp mặt. . . . . ."

Văn Sương ngẩn người. Cô hết sức xác định đây là lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Nhược Kỳ, vậy tại sao cô ấy nói không phải lần đầu tiên gặp mặt? Trừ khi. . . . .

Trong lòng hoảng hốt, Văn Sương ngạc nhiên. Thoáng cho ra một đáp án, Lâm Nhược Kỳ đã gặp chị Văn Tuyết!

Chính xác là như vậy, bởi vì chính mình và chị Văn Tuyết giống nhau như đúc, rất nhiều người nhìn thấy hai người bọn họ là cũng không phân biệt rõ ai là ai, chỉ có người quen thuộc các cô mới biết, tính tình cô và chị hoàn toàn trái ngược nhau.

Chị Văn Tuyết dịu dàng thiện lương, rất nhát gan yếu đuối, ngược lại, em gái cô từ nhỏ hoạt bát hiếu động hơn, hơn nữa giỏi về đối nhân xử thế.

Văn Sương rất bình tĩnh, liếc mắt nhìn Lâm Nhược Kỳ, giả bộ nghi ngờ hỏi: "Hả? Thật sao? Tôi không nhớ rõ a, không biết Lâm tiểu thư gặp qua tôi lúc nào?"

Chuyện này làm cho Lâm Nhược Kỳ hơi bối rối. Phải trả lời thế nào? Nói cô tận mắt nhìn thấy cô ấy bị người giày vò, còn bị người khác thưởng thức sao? Đây cũng quá khó có thể mở miệng. Hơn nữa, nếu cô nói ra, đối phương nhất định sẽ thẹn quá thành giận, dù sao chuyện như vậy cũng không phải là chuyện hay ho gì. . . . . .

Ngượng ngùng cười một tiếng, Lâm Nhược Kỳ mấp máy môi, lúng túng trả lời: "Ách, là ở. . . . . . tiệc mừng thọ 60 của Ông cụ họ Lãnh. . . . . ."

Trong lòng Văn Sương cứng lại, túi ny lon cầm ở trong tay suýt chút nữa rơi xuống trên mặt đất.

Tiệc mừng thọ 60 cua Ông cụ họ Lãnh? Vậy không phải là sau khi chị Văn Tuyết đi theo Lãnh Như Phong lên du thuyền, ngày trở lại liền bị đưa cho Ngụy Lãng sao? Nói như vậy, Lâm Nhược Kỳ nhìn thấy là chị Văn Tuyết của mình. Chẳng lẽ, cô. . . . . . nhìn thấy gì sao?

Văn Sương giương mắt, tầm mắt nhàn nhạt quét qua vẻ mặt có chút băn khoăn của Lâm Nhược Kỳ.

Nhất thời hiểu, rõ ràng cô biết chuyện gì đó. . . . . .

Vừa định mở miệng nói, hai người đàn ông một trước một sau đi tới.

"Đi thôi, vào thay đồ bơi, chúng ta đi bơi lặn." Cơ Liệt Thần tiến lên một bước, vừa lúc ôm cô gái nhỏ trước mặt, rơi xuống một nụ hôn ở trán của cô, động tác làm liền mạch, "Cơ thể em quá nhỏ nhắn, anh sẽ chọn cho em đồ bơi thích hợp."

Nói xong liền nắm cái eo nhỏ Lâm Nhược Kỳ đi về phía khu đồ bơi.

Lâm Nhược Kỳ có chút đen mặt.

Rõ ràng người này cố ý!

Có phải mục đích của anh muốn kích thích Lãnh Như Phong không? Thật là khiến người ta không thú vị a, anh cứ thích trêu chọc người khác như vậy sao?

Lâm Nhược Kỳ quay đầu lại nhìn nét mặt Lãnh Như Phong, quả nhiên nhìn thấy gương mặt đối phương vốn hết sức lạnh lùng giờ càng thêm lạnh lùng hơn.

Nhất thời, cảm thấy một luồng hơi lạnh từ sống lưng tỏa ra. . . . . .

*************

". . . . . . Ô ô ô, em không muốn xuống. . . . . . em...em, em rất sợ. . . . . . Anh biết em không biết bơi lội a, hơn nữa em cho rằng bơi lội là đứng ở bên bờ nhìn xuống, làm sao biết nước sâu hơn ba thước. . . . . . Đừng á, em không muốn xuống. . . . . ."

Lâm Nhược Kỳ ôm một cây cột sắt, giống như con khỉ, hai chân bám vào cây cột sắt, hai mắt trợn to như chuông đồng, vừa run rẩy cầu xin, thỉnh thoảng hai mắt nhìn mặt biển xanh biếc, run rẩy co rúm người lại.

Cho nên nói, có lúc tiềm lực của con người vô cùng lớn.

Chưa bao giờ biết leo cây, lúc này động tác leo lên cây cột sắt của Lâm Nhược Kỳ ngược lại hết sức lưu loát nhưng rất tức cười!

Cơ Liệt Thần đầu đầy vạch đen, nâng trán, cau mày nói: "Đừng không có tiền đồ như vậy, không biết bơi cũng có thể bơi, hơn nữa anh sẽ dạy cho em. Nhanh xuống đây, có nghe không? Là em đòi, tại sao có thể lâm trận chạy trốn?"

Lời nói đến một nửa, thở dài nói, "Như vậy đi, trước tiên luyện tập theo anh là được, nhớ thở bằng miệng, không thở bằng mũi, trước tiên hít vào thở ra. . . . . .