Teya Salat
Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu

Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328851

Bình chọn: 7.5.00/10/885 lượt.

!

Vì vậy, Lâm Nhược Kỳ nở nụ cười, xuất ra thủ đoạn của mình . . . . . .

Trời sinh cô có một đôi mắt to ngập nước, hơn nữa lúc cười lên thì hai mắt to sẽ kéo lên thành hai ánh trăng rằm sâu thẳm, mông lung, dưới ánh đèn chiếu xuống, trong hốc mắt lấp lánh ấm áp, trên gò má của cô, da thịt trắng nõn, nhìn thoáng qua có chút mềm mại ửng hồng, cánh môi anh đào cong lên, khóe môi khẽ nâng lên.

Sau đó, lại kéo váy của mình. . . . . .

Hắc hắc, cái này kêu là đồng phục cám dỗ. Những diễn viên trong AV Nhật Bản, được đàn ông hoan nghênh nhất chính là đồng phục y tá mặc trên người các cô. Mỗi lần có người bệnh nam không chịu phối hợp, chỉ cần xuất ra một chiêu này, nhất định bị các cô giải quyết, mà lần nào cũng đúng!

Quả nhiên, người đàn ông này lúc nảy còn kêu gào, lúc này vẻ mặt cứng đờ, anh ta ngây dại. . . . . .

Lâm Nhược Kỳ vừa nhìn, trong lòng vui vẻ: rất tốt, tốt vô cùng, chính là thời điểm này!

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Lâm Nhược Kỳ bắt được thời cơ tốt, tay mắt lanh lẹ, tay nhanh chóng nâng "ống kim" đâm xuống!

Ai cũng biết, trước khi chích gồm những bước là: trừ độc, thoát khí, sau đó sẽ cố định vị trí tiêm vào, chuẩn bị ống kim. . . . . . Tóm lại, là không thể nào trực tiếp đem ống kim chích vào bắp thịt.

Cho nên cô làm như vậy, cũng chỉ là muốn hù dọa anh ta một chút, ai bảo mới vừa rồi, anh ta lớn lối, đắc ý như vậy, bộ dáng thiếu "Chích" đi?

Nhưng cô không ngờ, thật không ngờ, anh ta lại còn nhanh hơn cô, một tay nhanh nhẹn chém tới, ngay giữa cổ tay tay trái của cô! Bị đau một cái, theo bản năng Lâm Nhược Kỳ che cổ tay trái vô cùng đau đớn của mình, bước chân chợt lảo đảo. Chỉ nghe kêu đau một tiếng, Lâm Nhược Kỳ mới vừa đứng vững thân thể, lúc này mới phát hiện ống tiêm trong tay mình, chẳng biết đã biến mất lúc nào không thấy. . . . . .

"Ưmh ………." Trên giường, vẻ mặt Cơ Liệt Thần khổ sở, thở dốc một tiếng.

Lâm Nhược Kỳ nhìn về phía anh ta, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, đôi tay che miệng mình, cặp mắt trừng lớn mồm há hốc cứng lưỡi. . . . . .

Má ơi! Ống tiêm lúc nào thì "Ghim" vào cái kia vậy? !

Chỉ thấy Cơ Liệt Thần đau đến trên trán nổi gân xanh, đổ mồ hôi hột, vẻ mặt vặn vẹo khổ sở hết sức, cả người cứng ngắc, cố nén đau đớn, cắn chặt hàm răng nói không ra một chữ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lâm Nhược Kỳ, một giây kế tiếp, đúng là vẫn còn bị đau đến ngã lệch ở trên giường.

Tiếng kinh hô từ nơi cửa truyền đến: "Cậu chủ? ! Cậu làm sao vậy? !"

Heber kinh ngạc nhìn Cơ Liệt Thần ngã lệch ở trên giường trước mắt, chỉ ngây người hai giây liền phản ứng kịp, xông lại đẩy Lâm Nhược Kỳ ra, ngồi ở bên giường vịn Cơ Liệt Thần.

Ông ta đang chờ ở ngoài phòng bệnh một lúc lâu, phát hiện y tá nhỏ mới vừa rồi đi vào còn chưa đi ra, trong lòng nổi lên nghi ngờ, lo lắng cậu chủ xảy ra cái gì, liền đẩy cửa đi vào xem cho rõ ngọn ngành. Lại không nghĩ rằng, vừa vào phòng bệnh, liền nhìn thấy một màn này!

Phản ứng đầu tiên, chính là bắt được tên đầu sỏ gây ra chuyện!

Heber trợn mắt trừng trừng, nhìn về phía Lâm Nhược Kỳ bị ông ta đụng ngã trên sàn, cô đang ngây người như phỗng, ngồi dưới sàn, hiển nhiên cũng bị mình xông vào dọa cho ngây người.

"Anh. . . . . . anh không có chuyện gì chứ?" Cô lầm bầm hỏi.

"Nói nhảm! Đương nhiên có chuyện!" Nhìn Cơ Liệt Thần đau đến nói không ra lời, Heber tức giận đến muốn một tay bóp chết Lâm Nhược Kỳ.

Đây nhất định là y tá giả mạo, lại dùng ống tiêm muốn mạng của cậu chủ! Không biết là ai đã phái sát thủ tới, muốn nhà họ Cơ không có con cháu nối dõi!

Càng nghĩ càng giận, Heber từ trên giường đứng lên, vươn tay ra, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, nắm Lâm Nhược Kỳ trên mặt sàn.

Bỗng dưng, cổ tay lại bị người bắt được!

Heber không hiểu quay đầu lại, là . . . . . . cậu chủ?

". . . . . . Heber. . . . . . Để cho cô ấy đi. . . . . ." Cơ Liệt Thần khó khăn từ trong kẽ răng, nặn ra mấy chữ này.

Mặt của anh bởi vì chịu đựng đau đớn, rất ấm ức đỏ bừng, vẻ mặt vặn vẹo khác thường, chỉ mấy chữ thôi, cũng làm cho anh hao tốn hơi sức đến không ngừng thở dốc.

"Cái gì? ! Cậu chủ, cứ như vậy thả cô ấy đi!" Heber không thể tin, nhìn về phía Cơ Liệt Thần, cho rằng mình nghe lầm.

Cơ Liệt Thần cố nén đau, gật đầu một cái.

"Nhưng! Cậu chủ, cô gái này lớn gan như vậy, lại dám. . . . . ."

"Heber, nghe tôi, thả cô ấy đi!"

Heber vẻ mặt cứng đờ, biết mình chọc giận Cơ Liệt Thần, dừng hai ba giây, buông Lâm Nhược Kỳ ra.

". . . . . . Còn không chạy mau!" Cơ Liệt Thần nhìn Lâm Nhược Kỳ đang ngốc trệ, gầm lên một tiếng.

Trái tim nhỏ của Lâm Nhược Kỳ chợt run lên, lúc này mới tỉnh hồn lại. Không để ý bị Heber nắm đau cổ tay, vội vã thu lượm dụng cụ trên sàn, đặt vào trong mâm kim loại, giống như chạy trốn mất dạng. . . . . .

Sau khi từ phòng bệnh săn sóc đặc biệt ra ngoài, trong lòng cô vẫn mang áy náy, vì vậy chủ động đi xin tội với y tá trưởng.

Sau khi y tá trưởng biết chuyện này, ra lệnh cưỡng chế cô đi úp mặt vào tường sám hối.

Vốn là cô muốn đi gặp Giường 16 "Chịu đòn nhận tội", nhưng y tá trưởng vừa nghe cô nói ý tưởng này, lập tức hung hăn