mắt không hề mang tạp chất của nàng, Anh Lạc lại càng cười rực rỡ, nói từng chữ: “Mẫu thân ta nói, sẽ có một ngày người sẽ rời bỏ chúng ta, chờ ta lớn lên, người sẽ đi
tìm người mà người vẫn luôn yêu thương, dù trời đất không dung, tuyệt
đối không hối hận.”
Sắc mặt Ân Hoài Đan lại tái nhợt như tuyết, tương phản hoàn toàn với
nụ cười sáng lạn của Anh Lạc, ánh mắt vốn ảm đạm, cũng dần có thần, tay
hắn cũng khẽ run rẩy.
“Ngươi nói gì?”
Nàng cười càng sâu “Đáng tiếc… Ngay tại ngày nàng muốn tàn nhẫn rời
bỏ chúng ta, theo hứa hẹn muốn đến Dao Trì, ngươi lại lẻn vào Thần Sơn,
giết phụ thân ta! Ngươi đã phá hủy tất cả hi vọng mà người vẫn luôn cố
gìn giữ!”
Sắc mặt hắn càng hoảng hốt, mắt hắn trợn trừng! Trong đầu hắn hiện
lên tình cảnh ngày hôm đó, nàng hẹn hắn cùng gặp mặt nơi Dao Trì.
Hắn nghĩ rằng… đây chỉ là cái cớ Xích Cơ tìm ra, hắn nghĩ rằng nàng
đang dùng truyền thống của Thần tộc để làm hắn hết hi vọng, cho nên….
nên hắn mới muốn tự tay kết thúc tất cả, chỉ cần không có nam nhân kia,
thì không còn truyền thống gì nữa….
“Không… không! Ngươi nói dối…. không phải vậy!”
Những hận ý hắn giữ trong lòng suốt ngàn năm, ngay lúc này đã không
còn lí do tồn tại. Hắn điên cuồng lắc đầu, như muốn hủy bỏ hết thảy, nếu như đây mới là sự thật, vậy tất cả những gì hắn làm ngàn năm qua, còn
có ý nghĩa gì?
Không…. Tuyệt đối không thể “Ngươi gạt ta, ngươi đang gạt ta!”
Nàng lại không cho hắn có cơ hội lừa mình dối người, khóe môi nàng
càng cong lên, gằn từng chữ: “Mẫu thân ta từ đầu đến cuối vẫn luôn yêu
ngươi! Ngươi lại tự tay phá hủy tất cả hi vọng của người, tự tay hủy đi
đoạn tình cảm này!”
“Không…. tuyệt đối không! Ngươi gạt ta! Ngươi là con gái của nàng…
ngươi gạt ta!” Hắn hống to, tuyệt vọng giãy dụa, muốn ngăn lại lời nói
của nàng, nhưng lại không thể động đậy.
Anh Lạc khẽ híp mắt, ma khí trên người càng tản ra, đưa tay đến gần
ngực hắn, chậm rãi xoẹt qua, cuối cùng dừng lại ngay tim hắn, nụ cười
nơi khóe môi lại càng khắc sâu: “Mẫu thân nói, muốn nhìn thử xem trái
tim của ngươi có màu gì? Ngươi nói xem…. hôm nay ta giúp người nhìn một
lần, có được không?”
“Lạc Nhi!” Mộ Tử Hân hô to, nhưng không thể ngăn được động tác của nàng.
Tay nàng chỉ hơi nhúc nhích, không hề tốn chút sức lực nào liền xuyên thẳng vào lồng ngực Ân Hoài Đan, sau đó hung hăng móc ra, trên tay nàng đã lập tức có thêm một vật, máu tươi dầm dề chảy xuống đầy tay, còn
mang theo hơi ấm, từng chút nảy lên trên tay nàng, mỗi một lần nảy lên
kia, máu lại càng trào ra, chảy xuống theo tay nàng.
Đó là trái tim, trái tim người.
Nàng quả thật đã moi tim Ân Hoài Đan, mắt thậm chí cũng không hề chớp.
Vật thể trong tay nàng chậm rãi ngừng nảy lên, cũng như ánh sáng
trong mắt Ân Hoài Đan, từng chút từng chút tan đi, biến thành tro tàn.
Từng chuyện từng chuyện từ ngàn năm trước đều như dòng nước trôi qua
trước mắt hắn, những thứ yêu, hận, lưu luyến, oán niệm kia, đều chỉ chôn sâu vào một câu nói.
“Ân Hoài Đan, ta ở rừng đào Dao Trì chờ chàng! Nhất định chàng phải đến!”
Giọng nói rõ ràng dịu dàng như nước, hệt như lúc nàng cười nói đi
cùng hắn ở rừng đào, nhưng lúc ấy, hắn lại không hề quan tâm, vì sao… vì sao lúc ấy hắn không hề phát hiện?
“Ân Hoài Đan, cuộc đời ta, chuyện sai lầm nhất chính là tin lầm ngươi!”
Thì ra lúc ấy, khi nàng đâm kiếm vào ngực mình, trong mắt nàng chính
là nước mắt sao? Hắn lại vẫn cứ lựa chọn lãng quên, Anh Lạc nói không
sai, là hắn… chính tay hắn đã phá hủy tất cả.
“Xích…” Hắn cố dùng hết chút sức lực cuối cùng, nhìn về phía người
đang cầm lấy trái tim mình, hối hận trong mắt như thủy triều dâng tràn,
hắn sai lầm rồi, tất cả đều là sai lầm của hắn.
Hận thù ngàn năm qua, hóa ra lại buồn cười như thế, hắn không cam lòng, không cam lòng…. nhưng cũng không còn cơ hội nữa.
Anh Lạc xoay người, chậm rãi đưa trái tim ra, ngay tại lúc hắn sắp
chạm vào, tay nàng liền siết chặt, tức khắc máu phun bốn phía, máu tanh
dính vào mặt nàng, nhưng nàng vẫn dùng ánh mắt lạnh lẽo đó nhìn Ân Hoài
Đan, trong sự tràn ngập hối hận, hắn rời khỏi thế gian này, ánh mắt
không hề khép lại.
Nàng hoàn toàn có thể cho hắn một cái chết thoải mái, nhưng nàng vẫn
dùng cách thức tàn nhẫn nhất giết hắn. Mộ Tử Hân ngây người tại chỗ, có
một cảm giác lạnh lẽo đang dâng lên từ tận đáy lòng, lan ra toàn thân.
Hắn hiểu rồi, nàng đã không còn là Anh Lạc, là Ma Thần thật sự, cũng
chính là Thiên Đế.
Thiên Đế thành Ma, thế gian này đã không còn cơ hội sống sót.
Trái tim hắn đau đớn vô cùng, nhìn người trước mắt đã trở nên hoàn
toàn xa lạ, hắn không biết phải nói gì. Người đã từng khẽ cầm lấy Lục
hoa, nhét vào tay hắn, cẩn thận nhìn sắc mặt hắn, người dù bị thương đầy mình, cũng không hề oán hận nửa câu, người đã luôn một lòng suy nghĩ vì người khác kia.
Rốt cuộc là vì sao, vì sao lại bức nàng đến tình cảnh như thế, rõ ràng nàng mới là người không đáng bị thương nhất.
Rốt cuộc là lỗi của ai, là lỗi như thế nào. Hoặc là không phải là do sai lầm, đơn giản, chỉ là đã bỏ qua.
Nếu như hắn có thể giữ lại nàng khi còn mườ