Lực Hút Nam Châm

Lực Hút Nam Châm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322870

Bình chọn: 8.5.00/10/287 lượt.

n người nàng. Cơ thể trắng tuyết không ngừng giãy giụa. Bàn tay bấu chặt vào chăn, cơ thể cong lên khó chịu, mày nhíu chặt. Bàn tay hắn vuốt ve cặp đùi trắng nõn nà của nàng, lưỡi cũng không dừng lại.

-Không… đừng nữa… đừng mà!

Tay hắn chà sát nụ hoa hồng hào đang săn lại, vò nắn ngực của nàng. Nàng thở dốc liên hồi, hắn tra tấn không thèm ngừng lại khiến nàng khốn khổ vô cùng.

-A!

Hắn không biết từ bao giờ đã trút bỏ quần áo trên người, lực đạo mạnh mẽ mà đi sâu vào cơ thể nàng. Chính là lúc này nàng cũng không kiềm được mà hưởng ứng. Hai cơ thể dán sát vào nhau không hề có một kẽ hở. Nàng ép sát vào người hắn đến nghẹt thở nhưng vẫn muốn tiến gần hơn nữa. Vòng tay của hắn bao trọn lấy nàng đang xiết chặt như muốn nàng hoàn toàn hòa tan vào người hắn.

-Cơ thể em thích như vậy!

Hắn cắn nhẹ vành tai nàng ám muội nói. Mặt nàng đỏ ửng chưa kịp phản bác liền bị hắn đi sâu chạm vào nơi sâu nhất cực hạn nhất của cơ thể. Hai người dây dưa triền miên tưởng như thời gian đang dừng lại…



-A…

-Tỉnh rồi?

Nàng mơ màng mở mắt thấy thân hình cao lớn trần trụi của hắn trước mặt liền nhanh chóng ngoảnh mặt đi, má ửng hồng. Hắn cười cúi thấp xuống nói quanh vành tai nàng:

-Sao? Chẳng phải là em cũng rất phong tình đó ư?

Nàng chẳng kịp đáp lời liền bị hắn xoa nhẹ đầu nụ hoa. A!

-Không không!

Nàng hoảng hốt xoay người. Liền lúc đó khuông ngực rắn chắc của hắn hiện ra trước mặt. Nhìn lên liền bị gương mặt anh tuấn đó chiếu thẳng vào. Gương mặt của hắn rất giống cha, từng đường nét mạnh mẽ như tạc, ánh mắt sâu sắc đánh giá nàng.

-Nhìn tôi đến thất thần? Không phải là đã si mê rồi đó chứ?

Hắn vùi đầu vào mái tóc dài đen huyền của nàng mị hoặc mà hỏi. Oa, nàng sao lại si mê hắn chứ?

-Còn lâu a! Tôi ghét anh!

-Thật không?

Chữ “thật” còn chưa thoát ra khỏi miệng liền bị một tiếng rên chặng đứng. Ngón tay hắn vẽ từng vòng tròn lên nơi nữ tính của nàng. Oa, hắn đòi hỏi nàng biết bao nhiêu lần mệt muốn chết giờ lại muốn nữa sao? Không lẽ hắn mạnh đến vậy? Nàng mệt muốn chết đây!

-Ư… ư ư…

Ngón tay của hắn chạm vào vùng da nhạy cảm tỏ vẻ thích thú cứ lưu luyến mà trêu chọc báo hại nàng khổ sở không thôi. Cả cơ thể bị hắn giữ chặt vô lực mà kháng cự, nàng không ngừng run rẩy rốt cuộc không chịu nổi mà cầu xin:

-Đừng! Ngừng lại đi! Xin anh mà…

-Nếu tôi không ngừng?

-Đừng! Giọng nàng như trẻ con sắp khóc lắm rồi a, hắn mà không ngừng lại chắc…

-Ôm lấy tôi!

-Ơ…

-Nhanh!

Hắn quát một tiếng làm nàng phát hoảng ôm bừa vào chiếc cổ to lớn của hắn. Đến giờ nàng mới phát hiện ra người hắn đẫm mồ hôi, hắn không biết mệt sao?

-Anh… có thể buông chưa?

Nàng cắn cắn môi. Nàng thật sự rất muốn biết hắn thực sự đã có thể buông oán hận chưa. Bởi vì nếu hắn vẫn mang oán cất trong lòng nàng vĩnh viễn không bao giờ được chấp nhận và nếu nàng sinh con ra hắn sẽ không thương đứa bé. Nàng từng thấy bác mình đối xử với Thuyên Quân như thế nào. Luôn luôn bị mắng chửi, làm thế này không được, thế kia cũng không được! Có lần nàng nhìn thấy anh họ mình khóc. Người ta nói nước mắt đàn ông không hề nhẹ, điều đó có nghĩa là sự chịu đựng vượt quá giới hạn. Nàng đã nhìn thấy cảnh đau lòng đó nhất quyết sẽ không muốn thấy một lần nào nữa.

-Buông?

-Buông oán hận xuống!

Buông? Hắn cười lạnh một tiếng. Tiếng cười rất thê lương. Có thể buông sao?

-Không!

-Vì sao? Anh đã hiểu hết sự tình…

-Người cha đó đáng để thương sao?

-Vậy anh biết vì sao anh lại không được chấp nhận không?

-…

-Vì anh không phải là con của người mà ông ấy thương yêu!

-Không phải?

-Vậy nếu tôi có con anh có thương đứa bé này không?

Hắn hơi sững lại đẩy nàng ra.

-Cô có thai?

-Tôi không biết!

Đáp lại ánh mắt trừng trừng của hắn nàng lắc đầu.

-Nếu cô có phải hủy nó!

Nàng kéo tấm chăn qua người, cuộn lại. Rốt cuộc cũng thoát được mà nghỉ ngơi một chút.

-Trước đây… khi mẹ tôi mang thai tôi chính cha anh bảo mẹ tôi bỏ tôi đi!

Hắn nhíu mày, vậy là sao?

-Vậy cha ruột của cô…?

-Ông ấy muốn mẹ tôi bỏ vì tôi không phải con ruột ông ấy dù mẹ tôi là người ông ấy thương yêu. Khi yêu ai người ta yêu cả người thân, yêu cả họ hàng của người đó. Khi ghét ai, người ta ghét tất cả những gì liên quan đến họ. Anh chẳng phải cũng vậy sao? Anh ghét mẹ tôi rồi ghét lây sang tôi. Huống hồ chi ông ấy yêu một người mà lại không thể đến được thì sao có thể chấp nhận một người con ngoài ý muốn? Anh phải hiểu điều đó!

Nàng hơi cụp mắt xuống. Nàng tuy bề ngoài nhìn có vẻ hời hợt nhưng suy nghĩ lại rất chân thành. Chính là không muốn ai phải đau khổ nên nàng nhất định không làm cho ai đau.

-Vậy mẹ tôi yêu ông ấy thì thế nào? Đáng hận!

-Vì mẹ anh yêu cha anh nên dĩ nhiên sẽ rất yêu anh. Nếu như anh không phải là con của người bà ấy yêu thì có thể sẽ khác…

Nàng né tránh ánh mắt thâm sâu của hắn nhìn về phía cửa sổ.

-Cho nên ngày hôm nay chính là muốn anh hiểu ra. Vì mẹ tôi rất đau khổ về chuyện này suốt bao nhiêu năm. Bà nghĩ chỉ vì bà mà làm tổn thương đến hai người nên luôn tự dằn vặt mình.

Nàng ngồi dậy cầm lấy quần áo của mình. Gương mặt có chút biến hóa, dường như phảng phất nét


Snack's 1967