Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215460

Bình chọn: 9.5.00/10/1546 lượt.

ói tìm kiếm của Chân Ni.

Vẻ mặt căng

thẳng, cầm lấy cây bút ở trên bàn bác sĩ, cầm lấy lòng bàn tay cứng ngắc cũng anh ta, vẽ lung tung, liền ném bút trả lại cho anh ta, xoay người, đeo kính râm, rời khỏi cửa.

Vị bác sĩ dở khóc dở cười quan sát chữ ký của minh tinh trong lòng bàn tay, quay

đầu, nhìn người đàn ông từ đầu đến cuối vấn duy trì vẻ lạnh nhạt thở dài nói: “ Cậu nói xem mình nên rửa tay hay không?”

“Chẳng bằng chặt tay đi, đem nó thành tiêu bản”- Giọng nói hờn mát mang theo vẻ chế nhạo, chỉ cần không nhìn tới gương

mặt tuấn tú ưu nhã của người đàn ông này, ai sẽ tin, người này lại là

thị trưởng đại nhân lúc nào cũng nghiêm túc không nói đùa!

Vị bác sĩ xấu xa cong môi, nhìn người đàn ông đang nháy mắt phượng, hai chân thon dài vắt ngang ngồi trên giường: “Tác phong của thị trưởng đẹp trai cũng nhanh thật, cậu nên lo cho bản thân mình ngày mai có lên đầu trang không”

Lúc Thiếu Phàm nhíu mi lại, đôi mắt thâm thúy thanh khiết nhìn về phía cánh cửa đang rung nhẹ

Mẫn Nhu? Thì ra gọi là Mẫn Nhu…

Sáng thứ hai, Chân Ni đưa Mẫn NHu tới công ti đại diện, lý do là quảng cáo sang nay cùng bản hợp đồng đã sắp xếp ra sao?

Không gian

bên trong xe khá rộng, Mẫn Nhu nhắm mắt nghỉ ngơi, Chân Ni ghé vào bên

đường mua tờ báo giải trí, có lẽ là lo lắng chuyện hôm qua, sợ đám chó

săn chụp được hình.

Cửa xe bị kéo ra, một bóng người nhanh nhẹn nhảy vào, kèm theo đó là giọng nói hồ hởi vui sướng: “Nhu, cậu xem, anh ta sao lên đầu trang thay cả cậu thế kia?”

Mẫn Nhu nghe thấy vậy mở đôi mắt mệt mỏi ra, ánh mắt mơ hồ nhìn về tấm ảnh nằm trên

trang đầu báo, trong chớp mắt tất cả ý thức liền tỉnh táo.

Nhìn gương

mặt ở trong tấm cảnh, cô liền nhớ tới người mà mình đã gặp ở bên ngoài

Mẫn gia dưới ánh đèn đường chỉ kịp nhìn thoáng.

“Là anh ta”

Mẫn Nhu thì thào nói không ngờ bị Chân Ni tò mò hỏi: “Nhu, cậu biết anh ta”

Mẫn Nhu nhướng mày, tỏ vẻ cậu xem thường mình à, Chân Ni xấu hổ ho khan, vì bản thân mà tranh cãi: “Mình còn tưởng trong mắt cậu trừ Kỷ Mạch Hằng ra chẳng để ý tới ai nữa”

Lời vừa ra

khỏi miệng, Chân Ni mới nhận ra bản thân nói sai, cẩn thận nhìn Mẫn Nhu, chỉ thấy trong mắt cô đầy nỗi chua xót, đôi mắt cụp xuống, hai tay đặt

trên đầu gối đan vào nhau, dường như đang giận lại giống như đang kiềm

chế.

Chân Ni nhận ra bản thân làm sai liền mếu máo, khóe mắt đảo về phía tờ báo, đôi mắt sáng rực, chuyển đề tài: “Nhu, làm sao cậu quen biết thị trưởng của chúng ta vậy?”

“Thị trưởng sao?”- Mẫn Nhu u mê nhìn về phía tờ báo, người đàn ông tuấn mỹ kia đang ngớ ngẩn người.

“Đừng nói cậu không biết anh ta là thị trưởng?”

Nhìn thấy vẻ mặt không thể tin được của Chân Ni, miệng há lên có thể nhét nguyên

trứng gà vào miệng, Mẫn Nhu 囧 囧 gật gật đầu, thừa nhận Chân Ni đoán

đúng, cô không biết người chuẩn bị làm anh rể này lại là thị trưởng.

“Mình chỉ biết anh ta là bạn trai của chị”

“Được rồi, xem như mình chưa hỏi”- Chân Ni thất bại hạ vai, nhìn chằm chằm tờ báo đột nhiên la lớn hình như vừa đọc tới phần tin rất quan trọng: “Oa, không thể, Lục Thiếu Phàm là đồng tính luyến ái sao?”

Mẫn Nhu cũng không nén nỏi tò mò, rướn cổ nhìn qua, quả nhiên, trên tờ báo một tiêu

đề viết to “Thị trưởng trẻ tuổi nhất trong lịch sử của thành phố A đầy

hứa hẹn đã bị đưa ra ánh sáng”

Bản tin

chiếm một phần diện tích của tờ báo, phía dưới tiêu đề có ảnh chụp nhỏ,

nhân vật trung tâm là Lục đại thị trưởng tiếng tăm lừng lẫy! Ngồi ở

phía trên giường bệnh, người đàn ông tuấn tú nho nhã với chiếc áo sơ mi

trắng bị cởi một nửa, không hề để lộ ra cơ bắp, nhưng lại thấy được

đường cong duyên dáng trước ngực, thân người hơi nghiêng về sau lảo đảo, mái tóc đen ngắn rũ trên trán, có vẻ anh đang cúi đầu nhìn vào bản

thân, càng như vậy càng tăng vẻ phong thần tuấn lãng, đang cùng tình

nhân làm việc gian.

Mẫn Nhu chú ý tới người Lục Thiếu Phàm, vẻ mặt liền cứng đờ, hình như cô đã từng nhìn thấy chiếc áo sơ mi này, cảnh bày trí phía sau bàn Mẫn Nhu cảm thấy hết sức quen thuộc.

“Oa, vị thị trưởng này đúng là hào phóng, ở trong bệnh viện cũng thu hút như vậy!”

Chân Ni cũng sợ hãi kêu lên như bị sét đánh nện vào đầu, cả người không còn chút

sức, Mẫn Nhu liền hiểu rõ, nhìn chằm chằm người đàn ông mặc áo trắng bác sĩ cũng biết là tên bác sĩ hôm qua nhờ cô kí tên!

Móng vuốt

sói của vị bác sĩ kia đang để ở ngực thị trưởng, trong ấn tượng gương

mặt của anh ta rất tuấn tú đang cười khúc khích chui vào ngực thị

trưởng, nhìn thấy liền biết bỉ ổi.

Bỉ ổi? Mẫn

Nhu bị chính suy nghĩ của mình làm cho hết hồn, nhìn lại tấm ảnh thì tâm tình cũng thay đổi. Nếu Lục Thiếu Phàm thật sự thích đàn ông, vậy Mẫn

Tiệp thì sao? Không phải anh ta vì bản thân mà che dấu chứ? Dù Mẫn Tiệp

và cô không thân, nhưng quan hệ máu mủ không thể xóa nhòa được buộc cô

phải lo lắng cho cuộc sống hôn nhân của Mẫn Tiệp.

“Nhu, sao vậy? Không khỏe chỗ nào?”- Nhìn nét mặt Mẫn Nhu không ngừng thay đổi, Chân Ni quẳng tờ báo đi, đưa tay đặt lên trán Mẫn Nhu quang tâm hỏi.

Cho đến khi

tấm hình rời đi, Mẫn Nhu mới sực tỉnh từ những hình ảnh bi thảm do bản


XtGem Forum catalog