XtGem Forum catalog
Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212795

Bình chọn: 10.00/10/1279 lượt.

mình chỉ kêu anh ta chăm sóc cậu, trong

chớp mắt cậu đã muốn có tên trên hộ khẩu của hắn? Người đàn ông như thế

cũng không tốt!”

“Không tốt? Vậy xin tiểu thư Chân Ni nói cho tôi biết cái gì mới là tốt”

Một giọng

đàn ông ôn văn lễ độ vang lên phía sau, Mẫn Nhu xoay đầu thấy Lục Thiếu

Phàm đứng sau cô không đến một thước, thân hình thon dài cao ngất khiến

cô không hề có cảm giác áp lực ngược lại còn khiến cô an tâm.

Lục Thiếu

Phàm đang nhướng đuôi lông mày, mắt nhìn Chân Ni đang ngồi trên bậc

thềm, gương mặt tự nhiên khí chất cao quý khiến người khác không thể

không ngưỡng mộ anh, thâm chí còn sinh ra cảm giác sùng bái hâm mộ thần

phục.

Chân Ni run

lên, vội vàng rụt cổ lại lui về sau, nhanh như chớp từ trên mặt đất phủi bụi bậm trên người núp sau lưng Mẫn Nhu, dáng vẻ hung hổ chửi bới Lục

Thiếu Phàm mới vừa nãy đã mất!

Mẫn Nhu buồn cười để mặc Chân Ni coi cô như bình phong, nhìn gương mặt nhã nhặn nhưng lạnh nhạt của Lục Thiếu Phàm hỏi: “Hộ khẩu đã mang tới chưa?”

Lục Thiếu Phàm không mở miệng thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ kéo tay cô di vào cửa cục dân chính.

Khi ở

Ireland hai người đã từng đăng kí một lần, nhưng lúc đứng ở cục dân

chính Trung Quốc, tim cô vẫn đập nhanh, vì khẩn trương mà tay không

ngừng toát mồ hôi, Lục Thiếu Phàm như cảm nhận được sự cứng ngắc của cô, xoay người vuốt nhẹ mái tóc quăn của cô, an ủi mỉm cười: “Ngốc ạ, sợ cái gì, cũng đâu phải chưa từng trải qua!”

Đúng vậy, sợ cái gì, không phải chỉ cần dùng ít tiền đổi lấy giấy chứng nhận sao,

Mẫn Nhu hít sâu một hơi, quyết tâm kéo Lục Thiếu Phàm đi tới chỗ đăng

kí.

“Nhu, cậu chắc chắn không cần suy nghĩ lại sao?”- Thừa dịp Lục Thiếu Phàm đi đến chỗ làm thủ tục đăng kí, Chân Ni lại đến bên cạnh Mẫn Nhu, hạ giọng nói: “Mình thấy Lục Thiếu Phàm không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu, ánh mắt của anh ta tựa như thanh kiếm có thể chém đứt đinh, giết người không ghê tay!”

Mẫn Nhu hơi nhức đầu, không khỏi hoài nghi Chân Ni có phải có thù riêng với Lục Thiếu Phàm hay không: “Chân Ni, cậu xem thần điêu hiệp lữ nhiều quá, Lục Thiếu Phàm đâu có ác độc

như thế, anh ấy rất dễ gần, cậu thường xuyên tiếp xúc với anh ấy thì sẽ

biết”

“Dễ gần?”- Chân Ni ngờ vực liếc mắt nhìn về bóng người cao to ở phía xa, sau đó

lại nhìn sang vẻ mặt đang cười yếu ớt của Mẫn Nhu, hạ giọng cảnh cáo

nói: “Cậu đừng để bề ngoài nho nhã lịch sự của anh ta đánh lừa,

theo kinh nghiệm nhìn người của mình, nội tâm của anh không đơn giản như vậy đâu, còn nữa hôn nhân là mộ phần của tình yêu, cậu không được nhảy

xuống mộ phần đó a!”

Mẫn Nhu đột

nhiên tăng độ cong của môi, Chân Ni hoang mang cào cào mái tóc ngắn,

chẳng lẽ sự phản đối của mình vô cùng buồn cười sao? Cô nghiêm túc nhắc

nhở Mẫn Nhu, cẩn thận Lục Thiếu Phàm kia chính là con sói to bự xấu xa!

“Thiếu Phàm, chuẩn bị xong rồi sao?”

Hai lúm đồng tiền sâu ngọt ngào lại còn thân thiết gọi nhau, Mẫn Nhu đứng sau lưng

cười, không để tâm đến vẻ mặt lạnh băng của Chân Ni, đứng dậy đi về

trước hai bước tới bên Lục Thiếu Phàm, lấy hộ khẩu của mình ra.

“Của anh đâu?”

Lục Thiếu

Phàm cúi đầu nhìn Mẫn Nhu chớp mắt làm nũng, ánh mắt trở nên dịu dàng mà sâu xa, khóe môi hơi cong lên, mang theo sự tự tin pha trộn với chút mờ ám, nhìn thấy Lục Thiếu Phàm như vậy cô lại không tự chủ run lên, giống như đang tính hại người vậy.

“Nhanh thôi, chờ một lát”

Anh cầm lấy

bàn tay nhỏ bé của cô, dịu dàng xoa bóp cho cô một đáp án chắc chắn

nhưng cũng không thể khiến không thôi tò mò, Lục Thiếu Phàm vẫn chưa có

hộ khẩu sao?

“A, nếu không có hộ khẩu, mọi người còn đứng đây làm gì về thôi, chờ hôm khác mang đủ rồi thì quay lại.

Chân Ni đang ủ rũ bỗng nghe hộ khẩu vẫn chưa mang tới cả người liền giật mình, trong chớp mắt trở nên tỉnh táo, ba chân bốn cẳng chạy tới bên Mẫn Nhu, hảo

tâm đề nghị nói.

Khi tiếp xúc với ánh mắt ôn hòa của Lục Thiếu Phàm nhưng chứa sự lạnh lẽo, Chân Ni

liền phát huy tinh thần con rùa, đứng sát lấy sau lưng Mẫn Nhu để giảm

đi sự có mặt của bản thân.

Mẫn Nhu dở

khóc dở cười nhìn hành động hôm nay của Chân Ni, dù biết là vì cô mà lo

lắng, lo lắng cô gửi gắm không đúng người, tương lại sau này phải hối

hận. Nhưng khi nhìn thấy Lục Thiếu Phàm đứng kế bên, cô biết, cả đời này sẽ không có ngày thấy hối hận.

Người đàn

ông này tình nguyện vì cô rũ bỏ thân phận cao quý của mình, trở thành

một người chồng bình thường, lúc đi dạo phố anh giúp cô xách túi, về đến nhà lại vì cô mà nấu cơm, khi đi làm hay gặp nhau đều hôn lên trán cô.

Niềm hạnh phúc dần dần chất đầy trong tim, Mẫn Nhu nắm chặt tay Lục

Thiếu Phàm, cùng anh nhìn ra cửa.

“Đến rồi”

Cô nhìn theo ánh mắt sung sướng của Lục Thiếu Phàm mới nhìn thấy chiếc xe Audi A7

dừng ngay trước cửa cục dân chính, cửa xe mở ra một bóng người cao lớn

xuất hiện dưới ánh mặt trời.

Mẫn Nhu liền nhận ra đó là Thẩm Tấn Hàm, là “tiểu đệ” của Lục Thiếu Phàm. Anh ta đi

rất vội vàng, áo sơ mi trắng trên người hơi bẩn, nhưng thứ cầm trên tay

là một quyển sổ màu đỏ. Mẫn Nhu cũng có thể đoán được chuyện gì xảy ra.

“Nhu, chắc anh không cần giới