chắn chắn.
“Mai rùa bị Lục Thiếu Phàm ném đi rồi, Mẫn Nhu không thể trốn ở đâu được nữa, ngoại trừ trong lòng Lục Thiếu Phàm”
Lời nói nghiêm túc của cô khiến Lục Thiếu Phàm cười khẽ, cánh tay của ô cũng không hề bị siết chặt nữa.
Khi Mẫn Nhu
từ phòng tắm đi ra thì thấy Lục Thiếu Phàm ngồi trên giường xem tạp chí, gương mắt tuấn tú cao nhã bao phủ dưới ánh đèn ngủ tỏa ra một vầng sáng hài hòa khiến cho anh trở nên thật anh tuấn và hấp dẫn.
“Em tắm xong rồi, anh vào tắm đi”
Ánh mắt Lục
Thiếu Phàm dời khỏi cuốn tạp chí nhìn về phía cửa phòng tắm. Do nhiệt độ không khí nên hai gò má trăng nõn thuần khiết sau khi tắm lại đỏ ửng,
hàng mi thon dài rậm rạp trở nên ướt đẫm, cứ tưởng sẽ là đóa sen hồng
rực lửa trong chớp mắt lại thành hoa phù dung thanh thủy đứng trước mặt
anh.
Để cuốn tạp
chí trong tay xuống, Lục Thiếu Phàm thong thả đứng dậy, mỉm cười nhìn
Mẫn Nhu đang lau khô tóc rồi bước vào phòng tắm.
Nghe tiếng
nước chảy trong phòng tắm vang lên, bàn tay lau khô tóc của Mẫn Nhu bắt
đầu chậm lại, ánh mắt nhìn về phía cuốn tạp chí Lục Thiếu Phàm đang để
trên giường.
Là tạp chí
chính trị theo tuần, nhìn tấm ảnh bìa hình chính trị gia Mẫn Nhu không
khỏi chán nản, lấy cô, tiền đồ sau này của Lục Thiếu Phàm sẽ bị ảnh
hưởng ra sao?
Gian nan
tiếp nối, cẩn trọng, hoặc sẽ dừng lại không tiến lên.. Dù là kết quả nào cũng không thể lên như diều gặp gió, điểm này Mẫn Nhu rất rõ, Lục Thiếu Phàm sao lại không hiểu cái lợi và hại trong đó?
Cửa phòng
tắm mở ra, Lục Thiếu Phàm từ bên trong đi ra, Mẫn Nhu đã nằm trên giường hai mắt nhắm lại, hàng mi như cánh bướm khẽ run, mái tóc đen quăn xõa
bên gối tạo thành một bức tranh thủy mạc, gương mặt sáng sủa nhỏ nhắn có vẻ thơ ngây mà trẻ con.
Cảm giác ấm
áp trong chăn bị một luồng khí lạnh tiến vào khiến cho Mẫn Nhu đang buồn ngủ phải run rẩy, tỉnh táo lại giụi nhẹ hai mí mắt nặng chịch, hai tay
chống lên, tựa vào giường mơ hồ nhìn người ở bên cạnh, miễn cưỡng nói:
“Anh tắm xong rồi sao?”
“Phải”
Một giọng
nam truyền vào trong ý thức hỗn độn của cô, Mẫn Nhu khẽ ngáp, đôi mắt lờ mờ không mở hắn, theo cảm giác tiến sát vào nguồn nhiệt bên cạnh mình.
Vì cô đối
với Lục Thiếu Phàm đã có tình cảm khác thường cho nên khi anh nằm bên
cạnh cô, cô liền muốn được làm nũng, hưởng thụ sự quan tâm yêu thương
của anh.
Hai cánh tay như dây quấn ôm lấy lưng áo Lục Thiếu Phàm, cơ thể mềm mại tựa vào
người anh muốn tìm một chỗ thoải mái nhất để nằm, đôi môi đỏ mọng sáng
bóng nhẹ than:
“Anh ôm em!!
Bên trong
phòng ấm áp, Lục Thiếu Phàm chỉ biết nhìn cô gái nhỏ lười biếng nằm
trong ngực, khóe môi cong lên vì buồn cười, không dám lộn xộn cẩn thận
vươn tay ôm lấy cơ thể mềm mại của cô.
Bên môi nở
nụ cười ngọt ngào, Mẫn Nhu hướng đầu mình cọ cọ vào người Lục Thiếu
Phàm, bàn tay nhỏ khua lung tung dùng chăn che hai người lại, sau đó hài lòng tiếp tục ôm Lục Thiếu Phàm.
Mùi hương
bạc hà quẩn quanh trong mũi khiến Mẫn Nhu hơi tỉnh táo, nhưng vẫn không
muốn rời đi cái ôm ấm áp của Lục Thiếu Phàm. Cô xoa xoa hai mi mắt, từ
từ thích ứng với ánh đèn sáng.
“Chồng à, gia gia của anh rất hung dữ sao?”
Vỗ nhẹ sau
lưng cô, tiếng cười Lục Thiếu Phàm bên trong phòng rất nhẹ nhàng mà bay
bổng, ngón tay thon dài nhéo lấy chóp mũi cô, thở dài: “Không phải là một ông già, còn hò hét được là tốt rồi”
Mẫn Nhu bất mãn cong môi, đưa tay đẩy bản tay trêu cợt của Lục Thiếu Phàm ra, tiếp tục ôm lấy anh nói to: “Nếu gia gia anh là người bảo thủ, chẳng phải em sẽ rất thê thảm sao?”
Lục Thiếu
Phàm khẽ cười, đôi mắt đen trong suốt hơi cong lên không để tâm đến sự
lo lắng của cô, ôm cô thật chặt vào lòng, rồi áp môi lên trán cô.
“Ngốc ạ, cứ thuận theo tự nhiên là được”
Chẳng qua kẻ an phận lại giống như gà bị chọc tiết, đột nhiên thoát ra khỏi lòng Lục Thiếu Phàm, vẻ vui mừng hiện lên trong mắt, hưng phấn nhìn vẻ mặt đang
khó hiểu của Lục Thiếu Phàm nói:
“trên tivi không phải cũng diễn thế sao, một cặp không được gia tộc đón nhận
sẽ uyên ương mệnh khổ, chờ thêm một hai năm, ôm đứa con trở về, đau đớn
cầu xin sau đó chờ người trong nhà chấp nhận họ!”
Giảo hoạt che miệng cười, Mẫn Nhu cười híp mắt ghét sát vào gương mặt Lục Thiếu Phàm, hỏi ý nói: “Nếu không chúng ta thử một chút đi?”
“Thử một chút sao?”- Lục Thiếu Phàm chợt nhíu mày, nhìn Mẫn Nhu cười đến vô tâm vô phế gương mặt nhỏ phồng to, hỏi ngược lại.
Đôi mắt to
của Mẫn Nhu khẽ đảo, chưa biết trả lời ra sao thì cả người nghiêng về
trước, trời đất xoay chuyển, cả cơ thể nhỏ nhắn mềm mại bị một cơ thể
đàn ông thật cao lớn rắn rỏi đè xuống dưới.
Bàn tay mạnh như gọng kềm không kịp nắm lấy eo thon của cô, cả thân hình cao lớn đè lên trên khiến cho hơi thở trở nên khó khăn, đôi mắt mở to kinh hoàng
nhìn vẻ mặt cười đến vô hại của Lục Thiếu Phàm.
“Muốn thử thì phải tạo người trước, anh nói như thế có đúng không vợ yêu?”
Một luồng
hơi thở đầy nam tính phả trên mặt cô, giọng nói trong trẻo ôn nhuận nay
lại trở nên khàn khàn, ngang hông lại tạo ra ma sát khiến cô khó chịu,
cơ thể không chịu bị khống chế liền giằng