ai là giọng nói thong dong của Lục Thiếu Phàm.
“Con và Nhu đã kết hôn, là cha Đậu Đậu, Nhu dĩ nhiên cũng là mẹ của Đậu Đậu”
Bà Lục đỡ
lấy tay Đậu Đậu, nhìn Lục Thiếu Phàm ánh mắt tự nhiên nhạt nhẽo như nụ
cười, sau đó nhìn Mẫn Nhu, trên mặt có vẻ áy náy:
“Mẩn tiểu thư là con gái rượu của Mẫn chủ tịch, con chuyên quyền độc đoán
như thế, không quan tâm đến ý nguyện của Mẫn tiểu thư, sau này nếu cô ấy chịu ủy khuất gì chúng ta biết nói sao với Mẫn chủ tịch?”
Mỗi lời bà
Lục nói đều là trách Lục Thiếu Phàm, không có nửa lời oán giận cô, giống như Lục Thiếu Phàm lấy cô chẳng qua do Lục Thiếu Phàm tự nguyện, tự
mình đa tình.
Mẫn Nhu dừng đũa, hai mắt ngước lên nhìn đôi mắt cười nhạt của bà Lục, mỉm cười đáp: “Lấy Thiếu Phàm là phúc phận kiếp trước do con tu luyện mà có, Thiếu Phàm
đối với con rất tốt, dù tìm kiếm cả đời cũng sẽ không thấy người đàn ông thứ hai sánh ngang anh ấy. Hơn nữa, cha con đối với Thiếu Phàm rất hài
lòng, thậm chí còn khen ngợi”
Lời của Mẫn
Nhu nói ra không kiêu ngạo không xua nịnh, cẩn thận lễ phép khiến cho bà Lục mím môi, nụ cười trên mặt cũng sáng hơn vài phần, nhưng vẫn không
thể hoàn toàn tươi cười cùng cô.
Cô tuy là
ngôi sao điện ảnh nhưng cũng là thiên kim Mẫn thị, thân phận địa vị
không thể so với những ngôi sao đơn ảnh không gia thế, bà Lục nếu cố ý
làm khó cô chẳng khác gì đánh vào tay Mẫn thị, tới khi đó quan hệ hai
nhà thật sự nước sôi lửa bỏng.
Bà Lục là
người thông minh, sẽ không bộ lộ rõ sự bất mãn với Mẫn Nhu, cũng không
nói thẳng, chỉ uyển chuyển truyền đạt những suy nghĩ trong lòng, đổ mọi
tội lỗi lên Lục Thiếu Phàm.
Không có bà
mẹ nào mà không thích nghe ai đó khen con mình, bà Lục cũng không ngoại
lệ, nghe Mẫn Nhu khen Lục Thiếu Phàm, tuy ngoài miệng không nói nhưng
trong lòng đắc ý.
Không nói
lời nào, bà Lục cúi đầu cầm khăn ướt lau gương mặt dính đầy cơm của Đậu
Đậu, anh mắt tinh tường Mẫn Nhu hiểu được, bà Lục không phải người không phân rõ trái sai, chẳng qua vẫn còn suy nghĩ phiến diện để cho cô bị
vây vào hoàn cảnh xấu.
“Bà nội, Đậu Đậu muốn mẹ đút Đậu Đậu ăn cơm”
Giọng nói
trẻ con đáng yêu không cao khiến cho người ta đau lòng, trong lòng Mẫn
Nhu nhũn ra từ trên ghế đứng dậy đi tới đối diện, không chú ý ánh mắt
của người khác, cúi người, đem Đậu Đậu đang chu cái miệng nhỏ ôm vào
lòng: “Vậy qua đây ngồi cùng mẹ và cha được không?”
Đậu Đậu chớp đôi mắt trong suốt, trên gương mặt hai má lúm đồng tiền khảm trong khóe miệng, ngọt ngào cất tiếng: “Dạ được”
Mẫn Nhu hôn
lên gương mặt nhỏ của Đậu Đậu, rời đi trước, lễ độ gật đầu chào bà Lục,
không để ý đến ánh mắt sâu xa khác lạ của bà ngồi vào chỗ của mình.
“Đậu Đậu, con muốn ăn gì cha gắp cho con”
Lục Thiếu
Phàm nghiêng người, vẻ mặt cưng chìu nhìn Đậu Đậu núp trong lòng Mẫn Nhu không chịu ra, chiếc đũa để trên đầu ngón tay đợi Đậu Đậu ra lệnh.
“Mẹ ăn gì, Đậu Đậu cũng ăn cái đó”
Giọng nói
dịu dàng hòa vào tim Mẫn Nhu, đặt Đậu Đậu lên đùi, đôi mắt ngước lên
nhìn ánh mắt trong suốt của Lục Thiếu Phàm, vừa lưu luyến nhu tình nhìn
ngắm cô, khiến cho cô không tự chủ ửng hồng, xấu hổ dời mắt đi.
Trước bàn
ăn, Lục Tranh Vanh vẫn giữ thái độ im lặng, chậm rãi gắp thức ăn, bờ môi cương nghị ngay cả lúc nhau thức ăn vẫn duy trì dáng vẻ nghiêm túc, dù
lớn tuổi nhưng tính uy nghiêm theo năm tháng ngày càng rõ.
Mẫn Nhu cười ngọt khi liếc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Tranh Vanh thì liền thu
lại, lập tức im lặng thẳng lưng ôm Đậu Đậu ngồi xuống.
Một bữa ăn
dù không nhẹ nhõm thoải mái cũng không gợn sóng, có Đậu Đậu và Lục Thiếu Phàm làm bạn, Mẫn Nhu cũng từ từ thả lỏng mình.
“Đậu Đậu, đã trễ rồi, cháu mau theo dì Mai đi ngủ đi”
Vừa ăn cơm
xong, Đậu Đậu liền bị dì Mai bế đi, cảm giác thoải mái ấm áp trong nháy
mắt đều biến mất, Mẫn Nhu chỉ cảm thấy như có núi Thái sơn đang đè
xuống.
“Lục Thiếu Phàm, cháu không có gì nói với gia gia sao?”
Giọng nói
trầm thấp nghiêm nghị quát lên giữa bàn ăn, Mẫn Nhu mới vừa đặt đũa
xuống nỗi bất an ập vào lòng, đôi mắt đảo qua nhìn thấy đôi lông mày Lục Thiếu Phàm đang nhíu lại, đôi mắt dâng lên sự lo lắng.
Trong mắt
Lục Thiếu Phàm lóe lên tia sáng nghiêm túc, cả cơ thể cao ráo không hề
có chút khẩn trương chột dạ, nhìn thẳng vào đôi mắt nghiêm nghị của Lục
Tranh Vanh, cánh môi mỉm cười, nhưng có lời nào thốt ra.
Mẫn Nhu ưu
tư nhìn Lục Thiếu Phàm, dưới bàn, cô cầm lấy tay Lục Thiếu Phàm đang để
trên gối, ánh mắt khẩn cầu của Lục Thiếu Phàm nhìn về phía vẻ mặt lạnh
lùng của Lục Tranh Vanh.
“Tham mưu trưởng…”
“Tôi không hỏi cô”
Đôi mắt nghiêm nghị quét nhìn khiến đôi môi Mẫn Nhu đang mở ra lập tức khép lại, chỉ có thể lo lắng nhìn Lục Thiếu Phàm.
Lông mày bà
Lục cũng nhăn lại, vẻ oán giận lướt nhìn Mẫn Nhu, chỉ tiếc rèn sắt
không thành thép, nhìn vẻ mặt thản nhiên của Lục Thiếu Phàm, sau đó
hướng về phía Lục Tranh Vanh đang ngồi ngay ngắn nói: “Cha, cha
đừng giận. Thiếu Phàm chẳng qua do xúc động nhất thời, coi kết hôn là
trò đùa, con cũng đã nói với nó, thừa dịp Mẫn tiểu thư cũng có mặt ở
đây, chúng ta giải quyết tốt mọi
