tay nhỏ
bé đang vòng lấy thắt lưng, xoay người, gương mặt đạm mạc mang theo vẻ
nhu hòa:
“Chủ Tịch Mẫn không cho phép em ra đêm bên ngoài, em nên về nhà sớm đi”
Mẫn Tiệp
như bị tạt một gáo nước lạnh vào đâu, vẻ dịu dàng biến mất, ánh mắt hoài nghi lướt nhìn gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Kỷ Mạch Hằng, mày nhíu lại, nhưng không thể phát hiện vẻ hờ hững mà anh đang che giấu, vẻ mặt
thả lỏng, mỉm cười ôm lấy tay anh, dịu dàng nói:
“Hằng, anh chỉ cần nói ba em cho chúng ta kết hôn sớm một chút, như vậy chúng ta lại có thể ở bên nhau”
Kết hôn,
cùng Mẫn Tiệp kết hôn. Đây là hạnh phúc mà anh khao khát nhất, nhưng bây giờ khi cô chủ động nhắc, trong tâm anh lại dậy sóng, bình tĩnh nói.
“Chuyện kết hôn phải hỏi qua cha mẹ anh, chúng ta còn trẻ như vậy, không cần phải vội”
Thấy vẻ mặt Mẫn Tiệp biến sắc nhưng không phản bác lại, anh lại có một loại khoái
cảm khi trả thù được. Những lời này là ba năm trước đây, cô cự tuyệt lời cầu hôn nói ra. Lúc này, anh lặp lại nguyên câu, nét mặt của cô so với
anh không hề kém.
“Sắp mười giờ rồi, không về, Chủ tịch Mẫn sẽ không vui”
Anh thiện ý nhắc cô, sắc mặt Mẫn Tiệp cứng đờ, oán giận trừng mắt nhìn anh một cái, chân mang giày cao gót đi về phía phòng khách, tiếng giày cao gót chói
tai chạm vào sàn khiến anh không vui nhíu mày lại.
Trong nhà,
anh thích mang dép nhưng Mẫn Tiệp lại thích mang giày cao gót. Cô nói,
mang nó mới sang trọng, cô cũng không hỏi anh có thích hay không làm
trái lại với thói quen cuộc sống của anh.
“Vậy em đi trước, ngày mai em tới công ty tìm anh”
Cô có chút
không vui, từ cách đóng cửa là có thể thấy được. Anh chỉ nhíu mày, ánh
mắt đảo qua căn phòng rộng rãi, đi về phía phòng khách ngồi trên ghế, mở tivi.
Kênh giải
trí vẫn còn đang nói về tin tức của Mẫn Nhu. Trên màn hình, là hình ảnh cô đang được nhân viên bảo vệ đi về phía lối đi, dưới màn hình còn có
tựa đề lớn: “Diễn Viên điện ảnh nổi tiếng vì yêu mà tạm biệt điện ảnh, cam chịu làm hiền thê giúp chồng dạy con”
“Theo
những nguồn tin cho biết, người yêu của Mẫn Nhu có thể là vị quan chức
trẻ tuổi nào đó của thành phố A, hai người đả bước tới giai đoạn chuẩn
bị kết hôn. Bây giờ, chúng ta cùng chúc phúc cho Mẫn Nhu, hi vọng cô ấy
có thể tìm được hạnh phúc của mình”
Phát thanh
viên sinh động nói. Trong đôi mắt lạnh lùng của anh lóe lên tia lạnh,
giơ tay đổi kênh nhưng trong đầu là giọng nói chân thành của cô yêu cầu
đám phóng viên đừng quấy rầy cuộc sống của cô.
Hạnh phúc?
Người đàn ông cười nói nhã nhặn, thâm sâu bất lộ thật sự là hạnh phúc
của cô sao? Hay như Mẫn Tiệp nói, cô chỉ muốn mượn anh ta để bảo vệ tự
tôn của bản thân?
Nếu quả
thật như thế, tại sao đêm đó, trên đường lớn, hình ảnh cô nhón chân hôn
người đàn ông đó khiến anh tức giận, không phải nói là anh không quan
tâm cô sao? Tại sao, khi thấy người đàn ông khác hôn cô anh lại không
thoải mái?
Người anh
yêu nhất là Mẫn Tiệp, đó là điều anh biết rõ, nhưng không biết từ khi
nào nó đã trở nên phai mờ không còn sức thuyết phục.
Trên gương
mặt tuấn tú đượm vẻ buồn bã, ngón tay giữa lấy nếp uốn nơi mi tâm, tắt
tivi nằm ngửa trên ghế sô pha. Hai mắt mông lung nhìn đèn thủy tinh treo trên cao, bỗng nhiên anh nở nụ cười chế giễu, anh muốn gì, vì sao,
chính anh cũng không rõ lắm.
Căn phòng
yên tĩnh chỉ có tiếng đồng hồ quả lắc kêu, cùng tiếng hít thở nhẹ, trong thế giới cô đơn chật hẹp của anh, trong bóng đêm này anh mới hiểu một
điều: Một người không đáng sợ, đáng sợ là thói quen của một người
“Bà xã, câu tối qua em nói anh không nghe rõ, em nói lại lần nữa được không?”
Sáng sớm,
Lục Thiếu Phàm đã hôn nhẹ lên người cô, cô từ từ mở mắt ra, nơi vành tai là cánh môi mềm mại đang gặm cắn. Trong ý thức mơ hồ, cô nghe tiếng anh thân mật dụ dỗ.
Nút áo ngủ
không biết từ khi nào đã mở ra, cơ thể nhỏ nhắn duyên dáng phơi trần
trong không khí, Mẫn Nhu cuống quít kéo chăn, che kín cơ thể, nổi giận
nhìn vẻ mặt vô tội của Lục Thiếu Phàm, hai mắt nhìn sang giường bệnh
cách vách bên kia, giận dữ nói:
“Lục Thiếu Phàm, sao anh không về giường mình ngủ”
“Một người ngủ rất lạnh, hai người mới ấm”
Anh cười
đến xuân phong đắc ý, giọng nói nghiêm túc, hành lông mi dài ánh mắt
nóng bỏng nhìn thẳng nơi ngực đang bị cô dùng chăn che lại, Mẫn Nhu có
thể cảm thấy một đôi bàn tay xấu xa đang chạy dọc theo người cô.
“Bà xã, em nói lại ba chữ kia lần nữa đi, anh muốn nghe”
Lục Thiếu
Phàm như một đứa trẻ không được cho kẹo, đầu chôn vào tóc cô, cánh môi
dính vào cổ cô nhẹ nhàng cắn hôn, và đang có xu hướng tiến về trước.
Mẫn Nhu bối rối muốn đẩy Lục Thiếu Phàm ra, nhưng lại chú ý đến vết thương nơi ngực không dám dùng lực quá mạnh sợ làm đau anh. Mãi đến khi anh dùng sức ôm chặt cô, nhận thấy được phản ứng khác người trên cơ thể anh, Mẫn Nhu
xấu hổ đỏ mặt, không thể tin được điều mình vừa nhận ra.
“Lục.. Lục Thiếu Phàm.. anh..!! Mau buông ra, anh còn chưa khỏe, mẹ đã dặn không được làm loạn”
“A”- Trên môi là nụ hôn của Lục Thiếu Phàm, giọng cười của anh có chút khàn, hơi thở nóng như lửa phả vào gò má cô n