ếu Phàm vỗ mông Đậu Đậu, hạ giọng giả vờ giận nói: “Đậu Đậu nói không phải sẽ bảo vệ em mình sao, bây giờ lại còn muốn làm cho mẹ khổ thêm?”
Đậu Đậu ủy khuất trề môi, cả người ỉu xìu tựa vào ngực Lục Thiếu Phàm: “Vậy ba dẫn Đậu Đậu đi, mẹ ở chỗ này đợi Đậu Đậu”
Mẫn Nhu mỉm
cười sờ má Đậu Đậu, ngồi xuống trên ghế sô pha để hai cha con an tâm mà
đi. Cô đảo mắt lấy tờ tạp chí kế bên ngồi đọc trong khi đợi hai người
trở lại.
Tiếng giày
cao gót chạm xuống nền gạch từ xa vọng tới. Mẫn Nhu nhíu lông mày, từ
khi mang thai cô rất ghét giày cao gót, đừng nói tới việc nghe thấy
tiếng giày thôi cô cũng thấy đau đầu. Mẫn Nhu đứng dậy đi thì thấy Hồng Lam cao ngạo quý phái đứng trước cửa.
Nếu trước
kia Mẫn Nhu còn cố gắng gọi Hồng Lam một tiếng “mẹ” thì sau khi trải qua chuyện Mẫn Tiệp, quan hệ giữa cô và bà đã hoàn toàn bị tiêu hủy. Hồng
Lam xuất hiện trước mặt cô, Mẫn Nhu dù cảm thấy nghi hoặc nhưng cũng
không nhiều bằng cảm giác buồn chán và không vui.
Lật cuốn tạp chí trong tay, Mẫn Nhu khép hờ mắt, không để ý tới Hồng Lam đang đứng ở cửa. Cô nghĩ bản thân tốt nhất không nên xảy ra mâu thuẫn với Hồng Lam, hơn nữa cô cũng đang mang thai.
“Tiểu Nhu a!”
Giọng nói cố tình tỏ ra thân thiết. Mẫn Nhu đã quá hiểu con người Hồng Lam, cũng
hiểu rõ bà ta rất ghét cô, tự nhiên cũng không vì một chút thân thiết
này mà thụ sủng nhược kinh. Đôi mắt Mẫn Nhu lướt từ trên quyển tạp chí
chuyển đến Hồng Lam, tĩnh lặng.
Hồng Lam đối với thái độ hờ hững của Mẫn Nhu cũng không giận, gương mặt trang điểm
đậm nở nụ cười ôn hòa, từ từ đi về phía Mẫn Nhu, trong tay còn mang theo một dĩa hoa quả.
Mẫn Nhu mím
môi, cô rất tò mò trước thái độ bất ngờ tỏ ra ân cần của Hồng Lam. Phụ
nữ mang thai luôn nhạy cảm hơn so với bình thường, đối với kẻ bụng dạ
khó lường cô không thể không đề phòng. Bây giờ cô không phải chỉ có mình bản thân.
“Vừa rồi ở bên ngoài nên không gặp được con, nghe cha con nói con ở đây nên mẹ ra xem, ở Lục gia có tốt không?”
Mẫn Nhu nhìn Hồng Lam tìm cơ hội phát hiện ra vẻ giả vờ thân mật. Những lời nói của
Hồng Lam thật tối nghĩa, Mẫn Nhu có thấy đôi mắt bà ánh lên sự ghen
ghét, không hề dám buông lỏng đề phòng. Hồng Lam ngồi xuống bên người
cô, cô liền nhích người ra giữa một khoảng cách với Hồng Lam.
Trước thái
độ xa lánh của Mẫn Nhu, Hồng Lam xem như không thấy, đem dĩa hoa quả để
lên bàn, sau đó quan sát Mẫn Nhu, giọng nói dịu dàng không phù hợp với
dáng vẻ chua ngoa trước đây của bà:
“Thiếu Phàm đi đâu rồi, sao lại để con một mình ở đây?”
Mẫn Nhu kéo
khóe môi, xem như đã trả lời Hồng Lam, rồi cầm lấy cuốn tạp chí đọc
tiếp. Cô cảm thấy cô và Hồng Lam không thể bình tâm trò chuyện vui vẻ,
cho nên cũng không cần phí sức để trả lời, để cho hai bên sống yên ổn
một chút.
“Đây là do cha con kêu đầu bếp chuẩn bị đặc biệt cho con, mau nếm một chút đi”
“Không cần, mấy ngày nay tôi không khỏe, không ăn được đồ lạnh”
Mẫn Nhu
không hề nhìn tới dĩa trái cây, mắt nhìn vào tạp chính, miệng cự tuyệt.
Đối với nét mặt trong chớp mắt của Hồng Lam cô cũng không để ý lắm.
Cô cho là
Hồng Lam tự thấy mất mặt mà giận bỏ đi, không ngờ Hồng Lam chủ động tiếp cận cô, lông mày Mẫn Nhu khẽ nhíu lại quay đầu nhìn Hồng Lam. Bên tai
là giọng nói mềm mại của Hồng Lam:
“Thiếu Phàm làm thị trưởng bình thường chắc hẳn rất bận, nghe nói đoàn phỏng
vấn của thành phố Florence mừng mối quan hệ hữu nghị sẽ tới thành phố A”
Mẫn Nhu cũng không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn Hồng Lam, chờ bà ta nói ra ý đồ của mình. Hồng Lam hiển nhiên bị Mẫn Nhu nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, nhưng
cũng không nói lảng sang chuyện khác:
“Lần này nơi ở của đoàn phỏng vấn là do chính phủ xử lý, tất cả hành trình đều đã được an bài trước đó…”
Nói tới đây, Mẫn Nhu cũng đoán được nguyên nhân Hồng Lam muốn lấy lòng cô. Xem ra vì lôi kéo Lục Thiếu Phàm, Hồng Lam có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ngay cả đối với người bà ta ghét cũng cố gắng lấy lòng.
“Cho nên?”
Mẫn Nhu cố
tình tỏ ra không biết hỏi ngược lại Hồng Lam, vẻ mặt lúng túng khó coi
vẫn như cũ tỏ ra vững vàng, mỉm cười, thương lượng nói:
“Khách sạn của Mẫn Thị có đầy đủ điều kiện phù hợp để chính phủ lựa chọn. Con
nói với Thiếu Phàm một tiếng, bảo Thiếu Phàm chỉ định khách sạn Lôi Địch sẽ tiếp đãi đoàn phỏng vấn được không?”
Nói đến cuối cùng ngữ khí Hồng Lam càng trở nên thành khẩn. Mẫn Nhu nghe vào tai mà
cảm thấy nịnh nọt ghê tởm. Một khi Mẫn Thị được chính phủ chọn làm nơi
tiếp đãi khách như vậy không chỉ mang lại lợi ích thương mai bên ngoài
mà danh vọng xã hội cũng sẽ được nâng cao. Một hòn đá trúng hai con
chim- quả là chuyện tốt, Hồng Lam làm sao bỏ qua?
“Bà
cũng nói khách sạn Mẫn Thị có đủ điều kiện phù hợp để lựa chọn, vậy thì
có gì để mà lo lắng, chẳng lẽ Mẫn Thị lại phải đi so sánh với những
khách sạn khác?”
Mẫn Nhu cười vô tội tán dương mẫn thị, sắc mặt Hồng Lam trở nên âm trầm, cố gắng
chống đỡ nở nụ cười, không hề lập tức trở mặt, dường như còn muốn đánh
trận cuối cùng.
“Tiểu Nhu, con không ở Mẫn thị nên không biết gần đây công việc kinh doanh