The Soda Pop
Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213814

Bình chọn: 9.5.00/10/1381 lượt.

hân nhà giàu.

Từ khi vào

trễ, hai người ở đại sảnh đã trở thành bức phong cảnh thu hút không ít

sự chú ý. Tạm thời không nói tới cách ăn mặc của Mẫn Nhu, nhưng cô và

Lục Thiếu Phàm như hình với bóng, ngay cả lúc nói chuyện Lục Thiếu Phàm

cũng không buông tay Mẫn Nhu ra, người sáng suốt nhất cũng nhận ra ngụ ý trong đó.

Lục Thiếu

Phàm muốn nhận cơ hội này để mọi người biết anh yêu vợ mình rất nhiều,

không phải như lời đồn Mẫn Nhu vì muốn vào nhà giàu mà bỏ rơi bạn trai.

Khi Mẫn Nhu

chú ý tới những ánh mắt xung quanh liền nhận ra ý đồ của Lục Thiếu Phàm, nói không cảm động là gạt người, Lục Thiếu Phàm tuy không đứng giữa đám đông tuyên bố anh yêu cô bao nhiêu, nhưng anh luôn mang tới cho cô cuộc sống vô lo, vì cô mà dẹp bỏ những cản trở trên đường đi, người đàn ông

như thế làm sao cô có thể bỏ được?

Mẫn Nhu mê

say ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Phàm, môi cong lên cười hạnh phúc, giống

như đứa trẻ lệ thuộc vào anh, trong tiềm thức, cô cảm giác có một luồng

ánh mắt nhìn chằm chằm mình khiến cô không khỏi đảo mắt nhìn sang.

Trong góc

bữa tiệc, Kỷ Mạch Hằng mặc bộ đồ tây màu bạc, dáng người thon dài cao

ráo đứng sau chiếc bàn dài, ánh đèn chiếu vào bộ đồ khiến nó tỏa ra

luồng sáng lấp lánh, anh ta như vị thành khiến người khác cách xa ngàn

dặm.

Khi Mẫn Nhu

nhìn sang, Kỷ Mạch Hằng không nhìn cô, đôi mắt thâm trầm nhìn theo hướng khác, nhưng trực giác lúc nãy của cô cũng phần nào lờ mờ đoán được.

Cô nhìn thấy Kỷ Mạch Hằng cũng cảm thấy không tốt lành gì, chỉ biết ai oán sao lại

để cô gặp anh ta lần nữa, nỗi mừng rỡ kích động của cô gái xưa kia đã

tan theo gió. Với cô, Kỷ Mạch Hằng bây giờ như ôn dịch, cô muốn tránh

còn không kịp.

Lời dặn dò

của Bà Lục về tình cảm Lục Thiếu Phàm, những đau đớn chua xót đều vang

lên, cô nhất định phải giữ khoảng cách với Kỷ Mạch Hằng, chỉ cần có thể

duy trì cuộc sống hạnh phúc an lành như bây giờ thậm chí khi gặp nhau

coi như người xa lạ cũng không sao.

Mẫn Nhu thu

hồi vẻ mặt hạnh phúc dạt dào khi Diệp Vân Thao đang cười tươi đi về phía họ, không ngờ cuộc sống rối rắm lại khiến cô có thêm người thân.

“Cậu”

Dù tiếp xúc với Diệp Vân Thao không nhiều, nhưng Mẫn Nhu không hiểu sao lại cảm thấy thân thiết, thậm chí ngay cả

Mẫn Chí Hải cô cũng chưa gọi thân thiết đến thế.

Một vài

người đàn ông đang nói chuyện với Diệp Vân Thao nghe cách Mẫn Nhu gọi

ông như thế đều sửng sốt. Họ đều là người ra xã hội lâu khi nhìn thấy

dáng vẻ hiền hòa toát lên từ Diệp Vân Thao liền ngay lập tức quan sát

Mẫn Nhu, kinh ngạc nói: “Ông Diệp a, sao từ trước tới giờ chưa nghe ông nhắc tới thị trưởng phu nhân là cháu ông?”

“Đúng đó, ông Diệp, nước phù sa không lưu ngoại nhân điền, chiêu này của ông quả là hay”

Thật rõ

ràng, đám quan viên đó đều hiểu lầm Diệp Vân Thao qua Mẫn Nhu mà bắt tay với Lục Thiếu Phàm, mà không nghĩ sâu hơn. Dù sao chuyện xấu trong nhà

Diệp gia trong đó đều đóng cửa thật chặt, không mấy người biết.

“Lục thị trưởng tuổi còn trẻ như vậy mà đã lên chức thị trưởng, nhớ năm đó

Lục lão tham mưu cũng khí phách thế, Ông Diệp a, đứa cháu rể này của ông khi đến tuổi chúng ta chắc chắn chiến tích phi phàm.”

Diệp Vân

Thao nghe đồng nghiệp ca ngợi Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm không khỏi cao

hứng, ánh mắt minh mẫn nhìn Lục Thiếu Phàm, hài lòng gật đầu: “Trước kia ở đại viên, tôi chỉ thấy đứa này hào hoa phong nhã, không ngờ lại dựa

vào chính tay mình đạt được thành tựu như hôm nay cũng xem như không bội nhọ uy danh Lục lão gia.

Mẫn Nhu im

lặng ở bên Lục Thiếu Phàm, nghe người bên cạnh khen Lục Thiếu Phàm từ

tận đáy lòng. Cô cong môi cười, trong lòng đều ngọt ngào đắc ý.

Lục Thiếu

Phàm nghe trưởng bối khen cũng chỉ mỉm cười, thái độ khiêm tốn của Lục

Thiếu Phàm khiến cho mọi người càng vừa mắt, chức vị dù cao cũng không

tự cao tự đại, nhất là người trẻ tuổi thế này đúng là khó có được.

“Đúng rồi, lúc nãy tôi vừa gặp chủ tịch Mẫn Thị”

Đang nói

chuyện phiếm một người liền hô to, không quên nhìn Mẫn Nhu ý tứ nhắc

nhở, không khí xung quanh đang vui vẻ liền trầm xuống.

“Mọi người cứ nói chuyện trước đi, chúng tôi đi trước”

Rất may liền phát hiện sự bất thường của bầu không khí, mấy vị quan viên đều đưa mắt nhìn nhau nói vài câu khách sáo với Diệp Vân Thao rồi lảng đi nơi khác

tán gẫu.

Diệp Vân

Thao cũng không nhắc tới Mẫn thị, chào tạm biệt đồng nghiệp, ánh mắt

thân thiết nhìn Mẫn Nhu, nhìn cách ăn mặc không phù hợp của cô ông cũng

không nói gì.

“Mang thai nên chú ý, về sau cố gắng đừng đến nơi quá đông người”

“Dạ, cháu sẽ cẩn thận, cậu đừng lo mà!”

Mẫn Nhu tựa

vào ngực Lục Thiếu Phàm, giọng nói cười khe nũng nịu, dáng vẻ hạnh phúc

của một người con gái. Lục Thiếu Phàm dung túng cúi đầu nhìn cô, gương

mặt anh tuấn hết sức sung sướng, cứ như vậy ôm lấy Mẫn Nhu xem như một

sự hưởng thụ.

Diệp Vân

Thao vui mừng nhìn hai người, chỉ nhắc nhở Lục Thiếu Phàm vài câu, khi

thấy có người muốn tới cùng ông nói chuyện liền đi trước nghênh đón, để

lại không gian cho hai người Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm.

“Lần sau phải kêu cậu em giáo dục Đậu Đậu, đem c