Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211320

Bình chọn: 7.5.00/10/1132 lượt.

n gái riêng này, quay

về Mẫn Gia, có phải muốn nói rằng Mẫn Chí Hải sẽ chia một nửa Mẫn Thị

cho Mẫn Nhu?

Đối diện với vô số đôi mắt sáng quắc, vẻ mặt Mẫn Nhu lãnh đạm không chút hoảng hốt, khẽ cúi người chào, lễ phép nói: “Sau này, xin các vị chiếu cố”

Sắc mặt Mẫn Tiệp cứng đờ, đôi môi bị răng cắn chặt đến mất máu, đôi mắt chiếu thẳng về phía Mẫn Nhu như thiên đao vạn tiễn.

Hồng Lam oán hận không cam tâm thua Mẫn Nhu, nhưng vẫn giữ lấy mặt mũi, xoay người căm giận rời khỏi hội trường.

“Mẹ!’

Mẫn Tiệp lo lắng kêu lên, chưa kịp giữ lấy Hồng Lam liền vội vàng đuổi theo, để mặc Kỷ Mạch Hằng đứng đó.

Ánh mắt Mẫn Nhu lạnh lẽo nhìn Mẫn Tiệp và Hồng Lam bỏ đi, sau đó lại

nhìn về phía Mẫn Chí Hải, thấy ông không có bất kì biểu hiện gì cũng

không hối hận với quyết định đêm nay của mình.

“Đi làm quen với mọi người một chút”

Mẫn Chí Hải là người thông minh, sao không nhận ra không khí quỷ dị

bên trong bữa tiệc, nhưng ông không quan tâm, cứ như thế mỉm cười nhìn

mọi người: “Các vị không cần khách sáo, tự nhiên”

Nói xong liền đi về phía những đối tác và bạn làm ăn, để Mẫn Nhu một mình bị mọi người vây lấy.

“Tôi nói rối, trên người Mẫn tiểu thư toát ra vẻ cao sang, không ngờ thật sự là thiên kim lưu lạc bên ngoài của Mẫn gia”

“Xem vẻ đẹp của Mẫn tiểu thư chắc là do di truyền của Mẫn chủ tịch,

xem ra, mẹ của Mẫn tiểu thư cũng là tuyệt thế giai nhân hiếm có.

Những lời xu nịnh này ai nói mà không được, Mẫn Nhu chỉ nhạn nhạt

nhìn đám phụ nữ mở mắt nói mò, không hề trả lời, giống như đang xem một

đoàn xiếc thú biểu diễn.

Mọi người cũng nhận ra bản thân đang tự làm mất mặt, ngại ngùng nhìn

Mẫn Nhu né sang bên, thỉnh thoảng liếc nhìn sang, trong ánh mắt có hòa

lẫn sự ghen tị và hâm mộ.

“Tôi không biết cô muốn làm gì? Nhưng dù cô là thiên kim nhà nào, tôi cũng sẽ không thích cô”

Giọng nói lạnh như tảng băng vang lên sau lưng, sống lưng Mẫn Nhu

cứng đờ, vì cô quá quan tâm nên chỉ cần luồng hơi thở quen thuộc tới gần cô liền nhận ra trước tiên.

Xoay người, sắc mặt Kỷ Mạch Hằng tối sầm, đôi mắt như ngàn đao sắc

nhọn. Ngực nói đau, từng lời nói vô tình rót vào tai, cô kiềm chế cảm

giác lạnh lẽo này tựa như máu huyết bị đóng băng.

Ra vẻ khinh thường, cười lạnh: “Kỷ Tổng cũng thật rãnh rỗi, sao không đi gặp cha tôi, dù sao, người muốn làm con rể Mẫn gia đâu phải chỉ có mình anh”

Ít nhất, cũng có Lục Thiếu Phàm…

Trong đầu Mẫn Nhu lóe lên chút ánh sáng, đúng rồi, từ sau khi cô đi

vào vẫn không nhìn thấy Lục Thiếu Phàm, chẳng phải anh ta đã vào từ sớm

rồi sao?

“Mẫn Nhu, cô hận tôi, tôi không có lời để nói, nhưng mà nếu đem mọi thứ trút lên người Mẫn Tiệp, tôi sẽ không bỏ qua cho cô”

Đang tìm người, nghe những lời cảnh cáo lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng,

trong đáy mắt chua xót, ra là trong lòng Kỷ Mạch Hằng cô chẳng qua là

một oán phụ hèn hạ vô sỉ!

Ba năm, anh chưa từng vì cô mà làm gì, anh luôn cho là mình đúng

không thua kém gì bà Kỷ, càng như thế Kỷ Mạch Hằng càng làm cho tim cô

giá lạnh! Đôi môi nhếch lên giễu cợt, Mẫn Nhu đối diện với đôi mắt nham hiểm của Kỷ Mạch Hằng không hề lui bước, chỉ có bi ai, vì hóa ra tình

yêu của cô không đáng giá.

Lúc đi ngang qua người phục vụ liền cầm lấy ly nước chanh, đôi môi hớp nhẹ, ở vách ly lưu lại vết son đỏ mị hoặc mê người.

“Tôi bận nhiều việc, không thể tiếp tục phụng bồi”

Đầu ngón tay trắng nõn mượt mà nâng cao ly rượu, kiêu ngạo xoay

người, trước ánh mắt âm lãnh của Kỷ Mạch Hằng, cô tao nhã đi xuyên qua

dòng người.

Rời xa ánh mắt Kỷ Mạch Hằng, cả người Mẫn Nhu nhũn ra, cự tuyệt bắt

chuyện với vài người, lựa lúc mọi người không chú ý liền một thân một

mình đi đến bên cửa sổ, vén rèm, né người sau đó/

“Là anh?”

“Là cô”

Trăm miệng một lời, ngoài cửa sổ nơi ban công, một đôi nam nữ đứng

đối diện nhau, Mẫn Nhu thì kinh ngạc, Lục Thiếu Phàm cũng thiếu bình

tĩnh.

Anh ta sao lại ở đây? Không phải nên vào trong cùng đám người thượng lưu đó nói chuyện sao?

Trên gương mặt Mẫn Nhu toát lên sự nghi hoặc, Lục Thiếu Phàm chỉ cần

liếc mắt liền nhận ra, đôi môi tạo ra một độ cong tự nhiên, đôi mắt đen

thanh khiết hơi nheo lại, dáng người thon dài tựa vào lan can, tao nhã

mà bình thản

“Trời đêm cũng không tệ, nếu không chê thì cùng nhau xem đi”

Mẫn Nhu không biết là Lục Thiếu Phàm mời cô, huống hồ đây là khách sạn nhà cô, muốn mời cũng là cô mời mới đúng!

Vẻ bối rối của Mẫn Nhu Lục Thiếu Phàm không nhận ra, giương lông mi

dài anh nhìn về phía chân trời đen nhánh, tự nhủ: “so với bữa tiệc rượu

không thú vị, tôi thích làm kẻ ngốc im lặng.

Mẫn Nhu uống một ngụm nước chanh, học theo anh, nhìn trời, thấp giọng than: “Nhìn vị hôn thê của mình bị người khác đoạt đi còn ở đây tỏ vẻ thanh cao, không biết anh nghĩ gì nữa?”

Tuy giọng nói rất nhỏ, nhưng Lục Thiếu Phàm lại nghe thấy, quả thật,

Mẫn Nhu chính là cố tình nói cho anh nghe, cô bị Mẫn Tiệp làm cho khó

chịu, muốn tìm một chỗ riêng tư trút hết nỗi bực dọc, không ngờ có người cũng chọn nơi này là Lục Thiếu Phàm! Cô bị Kỷ Mạch Hằng vứt bỏ, Lục

Thiếu Phàm cũng là bị Mẫn Tiệp phản bội không phải sao?

D


Insane