g. Mẫn Nhu để túi xuống, không cời giày, đi
tới ban công, ba một tiếng, kéo rèm cửa, để ánh mặt trời chiếu vào.
“Chân Ni, giúp mình tìm công ty sửa nhà”- Bình thản nhìn từng góc, mỗi món trong nhà. “Phải, đổi toàn bộ, giúp mình đổi thành phong cách địa trung hải”
Cúp điện thoại, Mẫn Nhu xoa xoa chân mày, mở mắt nhìn nhà trọ trong lòng quyết tâm.
Nếu đã kết thúc phải kết thúc cho hoàn toàn một chút!!
Suy nghĩ
Fijian: Nói thật không ghét Kỷ Mạch Hằng, anh ta yêu Mẫn Tiệp lẽ dĩ
nhiên sẽ bảo vệ cô ấy. Chẳng có gì lạ cả. MN cũng ko thể trách KMH dc.
Người ta ghét là “Âu Nhiễm Phong”, trai gì mà nói chuyện muốn tát vỡ họng.
Cô cứ ngỡ mọi thứ đều kết thúc, sẽ không
dính dáng gì đến Kỷ Mạch Hằng nữa, cho đến ngày thứ hai ở phòng họp công ty, mới phát hiện, chuyện không đơn giản như vậy.
“Kỷ Mạch Hằng muốn làm gì?”
CHân Ni nhìn đơn bồi thường từ tòa án gửi tới làm cho dựng cả tóc mai, một tay chống nạnh, một tay mạnh mẽ ném
thư thông báo lên bàn.
Ông chủ Trương vẻ mặt nghiêm trọng, ngồi
trên ghế, nghiên cứu kĩ từng nội dung, ở phía dưới có chữ ký của Kỷ Mạch Hằng, nặng nề thở dài: “Xem ra lần này, Kỷ thị thật sự ra tay”
“Cái tên tiểu nhân này!! Nhất định phải sử dụng thủ đoạn hèn hạ này”- Chân Ni giận đập bàn. “Mấy công ti khác cũng nói muốn để Mẫn Nhu làm người phát ngôn với cao
không tới, vài chỗ khác cũng ra sức khước từ không chịu đáp ứng”
Mẫn Nhu chỉ lẳng lặng nghe, nguyên nhân
Chân Ni tức giận như thế không phải vì Kỷ Mạch Hằng gửi thông báo bồ
thường, nghiêm trọng nhất chính là anh lén làm cho các công ty khác gây
ra áp lực, phá hoại cơ hội hợp tác của cô và các công ti khác.
Có cần tuyệt tình như thế không? Vì đứa trẻ trong bụng Mẫn Tiệp không còn, nên muốn cô trả giá thật lớn sao?
“Phải rồi, Nhu, ba cô không phải là chủ tịch Mẫn thị sao? Chúng ta có thể xin ông ấy giúp cho một tay!”
Chân Ni chẳng những không vui, tâm trạng ngược lại nặng nề không ít, ngay cả ông chủ Trương cũng lắc đầu.
“nếu Mẫn chủ tịch chịu giúp một tay thì đâu có những tình huống thế này xuất hiện?”
Mẫn Nhu chú ý tới hàm ý trong lời ông chủ Trương, cô lựa chọn chịu đựng, đúng là Mẫn Chí Hải khoanh tay đứng nhìn đồng nghĩa với việc cổ vũ cho hành động phách lối của Kỷ Mạch Hằng, để
cho anh không chút kiêng dè chặn đứng mọi hoạt động của cô ở thành phố
A.
Chân Ni gấp đến độ xoay vòng, gãi tóc lẩm bẩm nói: “Lúc này nếu tìm thêm công ty khác hợp tác sợ rằng không kịp, thời hạn bồi
thường còn có một tháng, mà quá trình kí kết hợp đồng đâu chỉ có một
tháng”
Chân Ni phân tích rất có lý, cũng rất tàn khốc, bọn họ phải bồi thường Kỷ thị xí nghiệp ba trăm ngàn nhân dân tệ, đây cũng không phải con số nhỏ.
“Mẫn Nhu, cô cũng biết, mình chỉ
là làm ở công ty, những chuyện bồi thường này do hội đồng cấp trên định
đoạt, tôi cũng không thể tự ý quyết định được”
Mẫn Nhu biết ông chủ Trương có nỗi khổ, không thể cưỡng cầu, cười nhạt: “Tôi biết, vấn đề này là do cá nhân tôi, không liên quan công ty, tiền bồi thường tôi sẽ tự giải quyết”
“Nhu”- Chân Ni lo lắng kêu lên, nhận được đôi mắt an ủi của Mẫn Nhu.
“Chân Ni, chuyện này trong lòng mình tự có tính toán, cậu không cần lo”
Ông chủ Trương ngẫm nghĩ nói, nhìn vẻ mặt cố tỏ ra dễ dàng của Mẫn Nhu đề nghị: “Nếu chúng ta bây giờ nguyện ý làm người phát ngôn của Kỷ thị trên thương trường, bọn họ còn có thể tố cáo sao?”
Loại suy nghĩ này cũng mệt mỏi, nhưng
chuyện đó với Kỷ Mạch Hằng là không thể, lúc này anh muốn hủy hoại mọi
thứ của cô, đâu dễ gì bỏ qua?
Cười khổ lắc đầu, trước ánh mắt thất vọng của Chân Ni và ông chủ Trương, tiếng chuông của Mẫn Nhu vang lên. Là
điện thoại của Mẫn Chí Hải.
“Cha, có việc gì vậy?”- Mẫn Nhu lễ phép hỏi.
Bên đầu dây kia không biết nói gì, lông mày Mẫn Nhu nhíu lại càng chặt, nhưng vẫn khống chế tâm trạng, bình tĩnh cúp máy.
“Nhu, sao thế? Ba cậu tìm à”- Chân Ni không đợi được nữa thò người hỏi thăm.
Mẫn Nhu giơ giơ tay, kéo khóe miệng. “Ông ấy bảo mình cùng đi ăn trưa”
Khi Mẫn Nhu xuất hiện ở nhà hàng Ý,
nhìn trên bàn ăn của Mẫn Chí Hải còn có người khác mới hiểu, cái gì mà
ăn cơm đều là mây trôi, hẹn khách mới là thật!
“Mới nhắc tới con, con đã tới”
Mẫn Chí Hải nhìn về phía cổng thấy Mẫn Nhu đi vào, hai tay để trên bàn ra hiệu với cô. “Tới đây gặp chú Ngô”
Có thể khiến cho Mẫn Chí Hải cười vui vẻ như thế thì không phải là nhân vật nhỏ, ít nhất sáng ngang thế lực của Mẫn thị.
Nghe tiếng Mẫn Chí Hải gọi, hai người cũng quay đầu nhìn cô, Mẫn Nhu mới nhìn rõ một già một trẻ, đúng là hai cha con.
Vị khách lớn tuổi cũng chín chắn như Mẫn
Chí Hải, có vẻ phúc hậu, ưỡn một bụng bia, gương mặt tròn trịa nở nụ
cười hài lòng với Mẫn Nhu, dùng đôi mắt sắc bén của người kinh doanh như đang đánh giá một món hàng, loại cảm giác này khiến Mẫn Nhu rùng mình,
khó chịu khẽ nhăn nhó cơ thể.
Người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh ông, có
dáng dấp tướng mạo trung bình, lông mày rậm ánh mắt nhìn Mẫn Nhu lễ phép gật đầu, xem ra là con trai được giáo dục rất tốt.
Nếu đoán không sai, sau hôm nay người đàn ông này sẽ là bạn trai cô.
Lời nói trong điện t
