Old school Swatch Watches
Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211564

Bình chọn: 7.00/10/1156 lượt.

Nhu, nỗi nghi hoặc trong lòng càng không ngừng mở rộng,

nhưng gương mặt lại bình thản, gương mặt tuấn tú nở nụ cười mông lung,

nhấc chân, đi theo cô vào sâu trong ngõ.

“A? Cửa mở”- Mẫn Nhu đi vòng vòng quẹo bảy tám ngã liền vào một quán ăn trong hẻm, tính gõ cửa, vừa chạm tay vào cửa liền bật ra.

Lục Thiếu Phàm chạy tới sau lưng, hai

lông mày nhẹ chau lại, qua khe cửa có thể thấy bên trong: “Vào đi, có

thể bà chủ ở trong phòng”

“Ừ”

Một phụ nữ trung niên đang ngồi rải đậu

nhìn thấy cặp nam nữ đứng trước cửa liền ngơ ngẩn, nơi này không phải

quán ăn ở trung tâm thành phố, đa số khách ở đây đều là khách quen, chưa từng nhìn thấy vị khách nào có diện mạo xinh đẹp như thế.

Nhất là Lục Thiếu Phàm mặc bộ đồ tây đen, dáng cao thẳng đứng đó, bà chủ cảm thấy khí chất quý tộc chèn ép bên

trong phổi khiến bà khó thở.

Mẫn Nhu buồn cười nhìn vẻ mặt thẫn thờ

của bà chủ khi quan sát Lục Thiếu Phàm, lại ngẩng đầu nhìn dáng vẻ vô

tội của Lục Thiếu Phàm không biết khí chất kinh người của mình, ho khan

vài tiếng, bước lên chắn ngang tầm mắt bà chủ.

“Bà chủ, chúng tôi đến dùng cơm”

Bà chủ không nhìn được Lục Thiếu Phàm,

đôi mắt liền sáng sủa, nghe Mẫn Nhu nói liền “Ân” một tiếng, đem đậu

tương để sang bên, tay lau sạch sẽ dẫn hai người lên lầu.

Chẳng qua, dọc theo đường đi, trừ những

vị khách nhiệt tình, thì ánh mắt mờ ám của bà chủ chưa từng rời khỏi Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm, giống như muốn trói hai người vào một chỗ.

“Bà chủ à, hình như trước mặt không có lầu”

Mẫn Nhu cảm thấy hơi ngượng, thì sau lưng nghe giọng nam réo rắt vang lên, lúc đó mới nhận ra bà chủ nhìn hai

người họ ngây ngốc, bàn chân nhấc lên giống như đi cầu thang,

“Xì”-

Cô bật cười nhẹ, khi quay đầu lại thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lục Thiếu Phàm, bà chủ nét mặt già nua bị làm cho

bối rối, không nhịn được ngửa mặt lên trời cười to,

Lục Thiếu Phàm thật phúc hắc, thà đắc tội tiểu nhân cũng đừng đắc tội Lục Thiếu Phàm! Đây là lần thứ bảy gặp mặt

Lục Thiếu Phàm của Mẫn Nhu đã cho ra kinh nghiệm quý báu, đây cũng là

phương châm tuyệt đối cả đời sau này của cô.

Quán ăn trang hoàng đơn giản, không sạch sẽ mấy, bà chủ đưa hai người tới chiếc bàn dựa vào bàn công có thực đơn.

“Một dĩa cơm rang dương châu”- Mẫn Nhu

không hề xem thực đơn liền gọi bữa trưa, đẩy thực đơn tới trước mặt Lục

Thiếu Phàm muốn giới thiệu vài món ăn cho ăn, nhưng lại nhìn thấy nếp

uốn mê hồ giữa lông mày của anh.

Một ý nghĩ vọt lên trong đầu, Mẫn Nhu

nuốt mấy lời tình nói xuống, không đưa thực đơn cho Lục Thiếu Phàm,

ngược lại cầm bút ghi vài món ăn đưa cho bà chủ.

Nhìn bà chủ đi xuống lầu, Mẫn Nhu mới quay đầu nhìn Lục Thiếu Phàm, như tên trộm thấp giọng nói: “Lục Thiếu Phàm, anh mắc bệnh sạch sẽ sao?”

Trên gương mặt Lục Thiếu Phàm thoáng lúng túng vội chuyển đề tài: “Cô thường xuyên đến đây sao? Nhưng bà chủ hình như không nhận ra cô”

Mẫn Nhu đưa tay cầm ly trả thủy tinh, rót một chén nước, đẩy tới trước mặt Lục Thiếu Phàm, mặc dù cũng đoán anh

sẽ không uống nhưng đây là phép lịch sự.

“Cũng không phải thường xuyên.. nói ra, nếu là hai mươi năm trước đây thì rất thường”

Lục Thiếu Phàm nhìn Mẫn Nhu nói như không có chuyện gì khẽ kinh ngạc, nhìn chung quanh căn phòng nơi này bày biện cũ kĩ, vài năm chứ không ít nhưng không nghĩ tới đã hai mươi năm, hoặc

hơn cả thế.

Qua ánh nhìn của Mẫn Nhu khin quan sát

căn phòng, Lục Thiếu Phàm có thể nhận thấy nơi này với Mẫn Nhu chắc chắn rất đặc biệt, nếu không, đối với những nơi trong quá khứ, cô lại nhớ

rất chính xác vị trí của quán ăn này.

Lúc anh đi theo cô vào ngõ hẻm, nhìn dáng vẻ thành thục đó, đoán chừng nếu bịt mắt cũng có thể tìm ra đường.

Lúc Lục Thiếu Phàm trở nên trầm tư thì mùi thức ăn thơm lừng thoang thoảng trong lầu hai tiếp đó là tiếng bà chủ.

“Tôi đi giúp bà ấy”

Mẫn Nhu đem cơm chiên nhấc lên bỏ vào

miệng. Lục Thiếu Phàm vẫn ngồi mãi đó, chiếc đũa và chén cơm vẫn chưa

từng nhúc nhích, từ trong đôi mắt có thể thấy sự bài xích.

Mẫn Nhu nhìn theo ánh mắt anh nghiên cứu

thức ăn trên bàn, trứng chiên với cà chua phủ ít tiêu đen, bên cạnh có

ớt xanh bầm xào với thịt nạc rất ít, còn lại là mỡ, nữ sinh không thích

ăn thịt mỡ còn có thể hiểu, sao Lục Thiếu Phàm lại không thích.

Qua mấy lần gặp Lục Thiếu Phàm, anh lúc

nào cũng ăn mặc khiến ta cảm thấy rất sạch sẽ và thoải mái, hành động

cao nhã không nhiễm bất cứ vị trần thế, người đàn ông như vậy cô nên sớm nhận ra anh thích sạch sẽ!

Nghĩ thế mới phát hiện vẻ mặt lúng túng

của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu cũng không hăng hái ăn nữa, ngại ngùng múc

vài muỗng cơm, để vào miệng mất hết cả mùi vị.

“Tôi ăn no rồi, chúng ta đi thôi”

Dù còn muốn ăn, để đối mặt với Lục Thiếu

Phàm thế này khẩu vị cũng chẳng còn, Mẫn Nhu để muỗng xuống, đứng lên

nhìn anh cười, tính đi tính tiền lại bị anh kéo lại.

Là lần thứ hai hôm nay anh kéo tay cô, hai má vẫn còn đỏ ửng, dù sao hai người cũng không thân.

“Xin lỗi”

Giọng nói anh đầy vẻ áy náy, Mẫn Nhu cũng hiểu anh không phải cố ý, liền thông cảm lắc đầu: “không sao, là do tôi vô ý”

Dù nói thế nhưng trong lòn