pacman, rainbows, and roller s
Lùng Bắt Tim Em

Lùng Bắt Tim Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324133

Bình chọn: 9.00/10/413 lượt.

cũng được nhận vào làm trong đợt tuyển dụng vừa rồi sao ? Mình còn

tưởng chỉ có các bà cô, bà bác trung niên mới nhận làm công việc này nữa cơ. Thấy bạn mình yên tâm nhiều rồi. Hãy sống hòa thuận với nhau nhé ! ”

Y Nhu mỉm cười, cô bạn này cũng khiến nàng an tâm không ít, sau này có

bạn đồng lứa cùng tán gẫu lúc rảnh rỗi, cùng bầu bạn trong công việc.

Nghĩ đến đây liền cảm thấy rất vui vẻ.

Hôm sau, Y Nhu bắt đầu bước vào ngày đầu tiên của công việc. Dọn dẹp vệ

sinh đối với nàng mà nói chỉ là chuyện nhỏ. Trước đây khi còn ở nhà, mọi việc lớn bé trong nhà đều do nàng một tay quán xuyến hết tất cả. Công

việc này dù khó đến đâu cũng không gây được nhiều khó khăn cho nàng. Vất vả ? Nàng chịu được, miễn sao bản thân được tự do, tôn nghiêm cũng

không bị tổn hại. Mỗi ngày làm việc hơn mười hai tiếng, quả thực rất vất vả, nhưng nàng có lòng tin, mình sẽ mau chóng thích nghi được.

Ngoài những hôm đi học, Y Nhu có thể hoàn thành công việc sớm một chút, dành

thời gian để nghỉ ngơi, nhưng đến những hôm có tiết học ở trường, nàng

phải làm cật lực đến gần 10 h mới tạm xong xuôi. Chu quản sự là người

thích soi mói, bới móc lỗi lầm của người khác để phê bình. Đối những nữ

hài trẻ như nàng thì phi thường soi mói nhiều hơn.

“ Bà cô kia hình như bước vào tuổi mãn kinh rồi hay sao mà lại thích chỉ

trích người khác quá đáng như vậy ? Chuyện gì cũng săm soi, bới lông tìm vết. ” Tiểu Diệp tức giậnbất bình ai oán.

“ Tính bà ấy đã vậy rồi có phải mình với bạn mới biết bà ấy ngày một ngày hai đâu. Đừng gây chuyện với bà ấy làm gì. ”

“ Cậu nhịn được chứ mình thì không. Trước nay mình gét nhất là bị người khác ỷ thế hiếp đáp. ” Đến làm việc cũng đã được hơn nửa tháng, đối những hành vi bới lông tìm vết của Chu mẹ nàng hết lần này đến lần khác đều phải

cắn răng nhịn xuống, nhưng hôm nay thì quá lắm rồi.

Y Nhu thì không quan tâm lắm, nàng chỉ là cố gắng làm thật tốt công việc, không muốn vì bị Chu mẹ áp bức một chút mà lên tiếng tố khổ, như vậy

tên Đường Hoàng kia sẽ được dịp hả hê. Vô luận thế nào nàng cũng sẽ cố

gắng làm chủ cảm xúc của mình.

Hôm nay nàng thấy trong người không được thoải mái, nhưng vẫn cố nhịn xuống để tiếp tục công việc. Tiểu Diệp ở bên cạnh thấy nàng sắc mặt nàng có

điểm tái nhợt, không giống mọi khi, tựa hồ cơ thể không được khỏe.

“ Mình thấy mặt bạn tái lắm, có phải trong người cảm thấy không khỏe hay không ? ”

“ Không có gì đâu. ” Nàng lắc đầu, hôm nay là ngày đầu nguyệt sự, cơ thể có

chút mệt mỏi cùng đau nhức, nhưng là vẫn chịu đựng được, không đến nỗi

phải nghỉ làm.

Tiểu Diệp dường như đoán được nguyên nhân, liền giật khăn lau trong tay nàng nói : “ Để mình giúp bạn, mặt bạn đã tái nhợt thế kia còn nói mình

không sao, tốt nhất là nghỉ ngơi một chút. ”

“ Không được, công việc chưa làm còn rất nhiều, hơn nữa Chu mẹ mà biết hẳn cũng không để yên cho mình đâu. ” Vạn nhất chuyện đến tai Đường Hoàng, chẳng phái thời gian ‘ ngồi tù ’ của nàng sẽ dài hơn sao !

“ Yên tâm, mình không nói, bạn không nói, làm sao mà Chu mẹ biết được. Đừng

suy nghĩ nhiều quá, cùng lắm mình làm phần hai người là được. ”

“ Thế sao được, như vậy bạn sẽ rất mệt mỏi. ”

“ Ngốc ạ, đã là bằng hữu còn so đo tính toán nhiều vậy sao ? Nhìn bạn kìa,

thôi để mình đỡ bạn về nghỉ. Nếu bạn còn tiếp tục ngang bướng, mình sẽ

không bao giờ thèm để ý tới bạn nữa. ”

“ Cảm ơn bạn. ”

Tiểu Diệp đỡ nàng về phòng, đưa nàng mấy viên thuốc giảm đau rồi rời đi. Có

lẽ do tác dụng của thuốc, cũng như sự mệt mỏi mà nàng nằm nghỉ không lâu liền nặng nề rơi vào giấc ngủ.

Cửa phòng đột nhiên bị mở ra một lần nữa, người bước vào cố gắng bước đi thật nhẹ tránh để người đang ngủ thức giấc.

Tiểu Diệp quay về ? Không, người đó chính là Đường Hoàng.

Tiến đến bên giường, yên lặng ngồi xuống, trầm ngâm ngắm nhìn khuôn mặt đang chìm trong giấc ngủ. Đôi tay theo đôi gò má, trượt theo những sợ tóc

vương trên mặt khẽ vuốt ve dọc theo khuôn mặt tái nhợt, trong lòng bất

giác trào lên một nỗi thương tâm, đau xót vô hạn. Nàng nhỏ bé, nàng yếu

ớt, nhưng nàng mạnh mẽ, rõ ràng thân thể không khỏe, vẫn không chịu

nhượng bộ xin nghỉ, kiên quyết muốn cùng hắn chống chọi. Nhưng nàng càng như vậy, hắn càng không thể buông tay với nàng được. Đôi tay vờn nhẹ

khắp khuôn mặt cuối cùng dừng lại trên đôi môi cánh hoa xinh đẹp. Hắn

nhịn không được cúi xuống đậu một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn điểm nước

trên môi nàng.

Thận trọng cùng nhẹ nhàng kéo chăn lại cẩn thận cho nàng rồi lặng yên ngắm

nhìn khuôn mặt say ngủ xinh đẹp ấy cho đến hừng đông …

-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-

” Tiểu Diệp, mình ăn không nổi nhiều như vậy đâu.”

” Không nên kiêng ăn. Cơ thể bạn đã không tốt như vậy nên một chút đau

đớn kia mới làm khó bạn. Nhân cơ hội này hãy hảo hảo tẩm bổ đi.”

” Tất cả những thứ này đều là bạn mua sao ? “

” Đúng vây. “

” Mình sao lại có thể không biết ngại mà ăn hết đươc. “

” Lại nữa, bạn với mình thì còn có gì mà phải khách khí, sau này đến lúc

thân mình mình không khỏe thì tất cả không phải còn trông chờ ở bạn,

không phải sao? “

” Lúc ấy,