ều
rất hợp với Đường Hoàng.
Kết quả là không hiểu sao nàng lại chọn mua một cái kẹp caravat bạc,
đường nét trạm trổ tuy đơn giản nhưng không kém phần tinh sảo cùng cao
quý, tụa khí chất của anh vô cùng giống nhau.
“ Rất đẹp nha ! Đường tiên sinh nhất định sẽ thích đến không thể buông tay ” Tiểu Diệp ở bên cạnh ca ngợi.
“ Không phải là mua cho anh ta. ” Nàng thực sự hối hận a ~ Không có
chuyện gì lại đi mua loại nàu loại nọ. Đều do vị tiểu thư tiếp thị kia
miệng lưỡi khéo léo khiến nnàg không cẩn thận mua hạ cái kẹp này.
“ Không phải mua tặng lão bản, vậy là mua cho ai a ? ”
Nàng nghĩ không ra lý do. Tiểu Diệp không hiểu sự tình giữa nàng và Đường Hoàng nên dù có nói gì cũng vô dụng .
Trong lòng hảo hảo lo lắng, nàng đứng lên nói : “ Mình đi toilet chút. ” Nàng muốn rửa mặt cho thanh tỉnh chút ít.
Ngau lúc chuẩn bị bước vào toilet, có người từ đằng sau chạy lạu nắm
lấy cánh tay nàng. Nàng sửng sốt ngẩng đầu nhìn người nọ. Không ai khác, đó chính là Lâm Vũ Phàm.
“ Rốt cuộc cũng nhìn thấy em ! ” Anh mang theo nụ cười tuấn lãng, đột ngột xuất hiện trước mắt nàng.
“ Thực khéo, không nghĩ hôm nay đến nơi này lại gặp được anh. Hôm nay anh không phải đi làm sao ? ”
“ Ta là vì em nên mới tới nơi này. ”
“ Vì tôi ? ” Nàng không rõ lắm câu nói của Vũ Phàm, tâm không tự giác mà nảy mạnh một cái, lời nói này, có hay không còn bao hàm một ý nghĩa
khác ?
“ Ta từng nói qua, ta lần này là vì Đường Hoàng mà quay trở về Đài Loan. ”
Nàng quên mất, Vũ Phàm cũng là người bị Đường Hoàng hại. “Ý anh là …”
“ Ba năm trước hắn cướp hết của ta hết thảy mọi thứ, hiện tại ta trở về là để cướp lại tất cả, trong đó bao gồm cả em. ”
Lời nói của anh khiến tim nàng đập thình thịch, anh rốt cuộc là đang nói cái gì ?
“ Tôi không hiểu ý tứ của anh. ” Đột nhiên được thổ lộ khiến nàng cảm thấy vô cùng khó xử.
“ Em biết. Hẳn em vẫn còn nhớ chủ tịch Nhật Dương xí nghiệp ? Ông ấy chính là đối tác của ta. ”
“ Nguyên lai anh cũng là … ” Nàng chợt bừng tỉnh đại ngộ.
“ Đúng vậy. Ta cũng đã gia nhập vào kế hoạch hủy hoại Đường Hoàng. Ta biết em gả cho Đường Hoàng cũng vì bất đắc dĩ. Hôm nay tới đây là muốn
nói cho em, tôi sẽ ở trong tối cố gắng giúp đỡ em, tất cả là vì tương
lai của tất cả chúng ta. ”
“ Vũ Phàm … ” Việc này tới thực đột nhiênm nàng còn chưa có chuẩn bị tâm lí, khiến tim cứ đập thình thịch.
“ Thời gian cấp bách, ta không thể ở đây lâu hơn được. Trước em hãy
cầm tạm lấy cái này. ” Anh giao cho nàng một cái gói nhỏ. “ Bên trong là những thứ cần thiết để em có thể dễ dàng trộm cơ mật. Nhớ kỹ, đem những thứ này cất giữ thật kín đáo, trăm phương ngàn kế chớ để người khác
thấy được, ta sẽ liên lạc với em sau. ”
Y Nhu đem bọc này nọ cất vào trong túi xách, hành động của nàng có
chút khẩn trương. Còn muốn biết chi tiết kế hoạch của họ, không nghĩ
Tiểu Diệp lại bất thình lình xuất hiện ở phía sau nàng.
“ Y Nhu, bạn gặp được bằng hữu à ? ” Tiểu Diệp đi tới kéo kéo tay nàng hỏi.
“ Ân, đây là bạn đồng học thời trung học với mình. ” Nàng vội vàng giải thích.
“ Nhĩ hảo, ta cùng Y Nhu nhiều năm không gặp, không nghĩ tới hôm nay lại có thể gặp nhau như thế này. ”
“ Đúng vậy. ” Y Nhu cố tình cười phụ họa.
Vũ Phàm nhìn xuống đồng hồ đeo tay nói : “ Ta hôm nay còn có hẹn với
khách hàng, không quấy rầy hai người tiếp tục dạo phố nữa, cáo từ. ” Nhã nhặn điểm điểm cái đầu chào từ biệt, sau liền ung dung rời đi.
“ Chúng ta cũng đi thôi. ” Y Nhu một tay kéo Tiểu Diệp, một tay nắm
chặt lấy túi xách, cũng không biết tại sao lại có chút lo lắng trong
lòng. Những lời vừa rồi của Vũ Phàm khiến nàng thự hết sức quan tâm.
Khi hai người trở lại Đường Trạch, Đường Hoàng cũng đã trở về được
một lúc, đang cùng Thạch Đồng ngồi ở phòng khách nói chuyện. Nhìn thấy
nàng đi tới, trên mặt anh liền lộ ra một nét tươi cười gợi cảm.
“ Nghe gia nhân nói, em đi dạo phố mua sắm này nọ ? ”
“ Nàng lập tức nhớ đến cái chuyện khiến nàng thực hối hận lúc trước,
không kịp đem hộp đựng chiếc kẹp caravat giấu hẳn đi, nàng hiện không
biết nên cất chỗ nào cho phải.
Tiểu Diệp chưa gì đã nhanh nhảu hướng lão bản nhà mình báo cáo việc
phu nhân mới mua một cái lễ vật, cố ý xem nhẹ hành động níu kéo góc áo
vì xấu hổ của cô gái bên cạnh.
“ Nga ! Là muốn tặng ai vậy ? ”
Tiểu Diệp còn chưa kịp nhanh nhẩu báo cáo, Y Nhu đã kích động giành
lời trước, dưới tình thế cấp bách, nàng thốt ra : “ Thạch Đồng, này là
lễ vật ta muốn tặng cho Thạch Đồng. ” Nàng vừa nói vừa vội vã nâng chiếc hộp đến trước mặt Thạch Đồng.
Trong phút chốc, cả bốn người ở tại hiện trường đều chết sững tại
chỗ, mà mỗi người lại mang trên mặt một loại biểu tình khác nhau. Thạch
Đồng là vẻ mặt ngoài ý muốn, Tiểu Diệp là dở khóc dở cười, Đường Hoàng
thì lại giận tím mặt lại, còn Y Nhu thì chung quy liều chết nhìn chăm
chăm vào Thạch Đồng.
Mặc kệ bọn họ có nghĩ cái gì, có đánh chết nàng cũng không thừa nhận cái kẹp caravat kia nàng mua là để tặng Đường Hoàng.
Tạm thời nghỉ học khiến Y Nhu nhàn rỗi đến không có chuyện gì để làm. Những phu nhân bình thường lúc nhàn rỗi nếu không