thật tốt? Liền không đến mức bị mất đi
tình cảm tối trân quý nhất cả đời. Khiến huynh trưởng vô duyên vô cớ ăn
nhiều đau khổ cùng khuất nhục như vậy, cũng không rơi vào cảnh ngày hôm
nay hối hận không kịp.
Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, hắn tưởng
là tì bộc đến dọn dẹp, cũng không quay đầu lại. Qua một lúc lâu, phía
sau cũng không có một tia động tĩnh, hắn không hiểu, ngoái đầu nhìn lại, mới biết là nàng đã trở về.
Vừa há miệng, lại phát hiện bị bệnh
mấy ngày, cổ họng khô rát, đau đớn, không thể phát ra tiếng. Hắn chuyển
mình, đi đến trước bàn, châm trà nhuận nhuận hầu.
“Gặp hắn rồi?”
Nàng không lên tiếng trả lời, bình tĩnh nhìn hắn.
“Nàng nhìn cái gì?”
“Ta đang nhìn, là loại cầm thú phát rồ như thế nào mới có thể hạ ác chiêu
như thế.” Hủy dung, hảo, hắn một cái Mộ Dung Lược, quả thật vô độc bất
trượng phu!
Không ngoài ý muốn, đã đoán được là nàng sẽ có phản ứng này.
Lúc ban đầu, tưởng rằng đến chết cũng sẽ giấu giếm, nhưng từ khi chính
miệng nói ra cái thời điểm huynh trưởng rơi xuống kia, hắn liền cái gì
cũng không để ý.
“Rất đau lòng sao? Thực thương xót sao? Bên
người hắn đã có người khác, cũng sắp sửa thành thân, cả đời này nàng
cũng không thể có được hắn.” Nghĩ đến như thế, bọn họ cũng coi như là
đồng bệnh tương liên.
“Nếu như ta lại nói với nàng, nàng sở dĩ
mất đi cơ hội cùng hắn bạch đầu giai lão, tất cả đều là do ta ở giữa gây khó dễ. Chỉ vì ta nói ta muốn nàng, hắn mặc dù có tâm, cũng sẽ không
tiếp tục nghĩ đến nữa. Bằng không, nàng nguyên bản là có cơ hội trở
thành thê tử của hắn.
hai liền trở thành đôi—như vậy, nàng có phải càng hận ta?”
“Phải, ta rất đau lòng, thực thương xót, ta cũng hận không thể giết ngươi.”
Không phải là vì nàng không thể nào có kết quả với Mộ Dung Thao, mà là
hắn thờ ơ như thế.
Hắn cũng biết, gia chủ vì hắn, lấy ân báo oán, muốn nàng nhìn ân nghĩa ngày xưa của gia chủ, trước nay chưa từng cầu
qua nàng điều gì, nay lại cầu duy nhất một điều, chính là muốn nàng đừng tổn thương đến hắn.
Mộ Dung Thao rất hiểu hắn, biết hắn thế
thân, lừa gạt nàng, rất nhiều chuyện không thể nói ra, trọng yếu nhất là trinh tiết nữ nhân, tuy biết là đuối lý, khó cưỡng cầu, nhưng vẫn khổ
tâm cầu xin một đường sống cho đệ đệ--
Hắn run rẩy không rõ ràng, chống đỡ thân thể hư nhược do bệnh tật, chậm rãi trở về bên cửa sổ, ánh mắt lại hướng về phía ánh dương sắp tàn, nhàn nhạt hỏi: “Hắn thì sao?
Nói cái gì?”
“Người muốn ta chuyển lời lại cho ngươi, Mộ Dung
Thao đã không còn tồn tại, ngươi chính là duy nhất.” Nàng lãnh đạm nói.
“Người làm sai cái gì? Bất quá sai là không nên tin ngươi! Để rơi vào
kết cục ngày hôm nay, Mộ Dung Lược, tâm ngươi vứt đi đâu?”
Ngươi
luôn miệng nói muốn bồi thường ta, nếu ta nói, phương thức bồi thường
duy nhất, đó là ngươi biến mất, ta không cần vĩnh viễn làm cái bóng phía sau ngươi, ta muốn là duy nhất! Ngươi nguyện ý thành toàn cho ta sao?
Hắn vẫn còn nhớ rõ những gì hắn đã nói qua.
Quả thật là cực kì hận hắn, bằng không tại sao lại muốn so đo những lời nói của hắn, quyết tâm không trở lại?
Hắn giật nhẹ môi. “Ta tự mình tạo nghiệt, ta sẽ tự mình bồi thường, không cần nàng nhiều lời.”
“Ngươi bồi thường như thế nào? Ngươi có thể trả hắn khuôn mặt tuấn mỹ vô trù?
Ngươi có thể xóa đi thời gian chịu khổ tủi nhục kia sao? Những gì ngươi
ngồi hưởng hiện tại, tất cả đều là của hắn!”
Ta lấy mạng để bồi thường, một mạng này, đủ không? Có đủ để thanh toán cái ân oán này hay không?
Hắn nhắm mắt dựa người vào bên cửa sổ, ủ rủ thật sâu, không muốn nhiều lời nữa.
“Chủ vị nhà này, ngươi nếu ngồi được thì cứ ngồi đi! Người nguyện thành toàn cho ngươi, ta không còn lời nào để nói. Mà ta, quyết định không thể ở
lại bên cạnh một người lãnh huyết mà ngay cả huynh trưởng cũng có thể
hủy dung, rót một chén thuốc độc.”
Sớm biết không thế giữ được nàng.
“Phải đi, thì đi đi.” Hắn trả nàng tự do.
Nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, hắn không nhúc nhích, thấp giọng nói nhỏ:
“Từng, ta đem tính mạng này ra cược, chỉ vì muốn nàng, hiện tại, ta cũng lại phải đem mạng này ra mới có thể cắt đứt sạch sẽ.... ta sẽ...”
Nàng có nghe thấy được hay không, hắn không biết, cũng không có ý định tìm
tòi nghiên cứu, cửa phòng lại một lần nữa đóng lại, rồi sau đó là tiếng bước chân nhè nhẹ đi xa.
Edit và Beta: Độc Tiếu
Độc Tiếu: làm chương này khóc nhòe hết
cả mắt từ đầu chương đến cuối chương hic hic. Tự nhiên có ý nghĩ, làm
xong chương này rồi cắt cho một phát rồi ghi thêm chữ [Hoàn'> vào thì
cũng k ai nghi ngờ, ai cũng sẽ tin là đã [Hoàn'> =)) đặc biệt dành cho
SE, nhưng rốt cuộc ta vẫn trung thành với tác giả, trung thành với HE
nên lại tiếp tục đi nốt chặng đường còn lại :3
Chương 9:
Ban đêm, ôm không thấy thân hình ấm áp ở bên cạnh, Mục Hướng Vũ mở mắt ra nhìn.
“Cũng đã canh hai rồi, sao chàng còn không ngủ?”
Nam nhân chuyển người trong bóng đêm, tay vẫn mân mê thưởng thức túi gấm ở trong tay. “Ta có cảm giác—không tốt...”
“Lại suy nghĩ đến cái thứ không ra gì kia chứ gì?” Nàng mới không dùng hai