giả vờ tứ chi hư nhuyễn trộm hương ở trên người nàng, cuối cùng lại tự biến mình thành một thân căng cứng cũng không dám chạm vào người nàng...... Trong lòng nàng liền ngọt ngào, bật cười.
Cười, cười, mũi bỗng xót, cười đến hai mắt mông lung.
Khóe miệng mang cười, nước mắt lại ung dung rơi, nàng nghẹn nào, nói trời
nói đất hơn nữa đêm, rốt cuộc cũng dũng cảm nhẹ nhàng nói ra những gì
giấu ở đấy lòng, câu nói muốn nói ra nhất kia—
“Mộ Dung, ta rất nhớ chàng.....”
Dư sinh, chỉ còn lại tương tư ngàn vạn, từ từ gặm nhấm.
--Thượng bộ hoàn. Edit: Độc Tiếu
Đêm lạnh như nước.
Mạc Nhạn Hồi cầm đèn rồi chậm rãi mà đi, đi đến gấp khúc hành lang, ngẫu nhiên gặp gỡ Mộ Dung Nghĩa.
“Gia chủ.”
Nàng khom người thi lễ, người vừa cúi xuống, được một nửa liền cản nàng lại.
“Đã nói là không cần đa lễ.”
“Lễ nghĩa không thể bỏ.”
Mộ Dung Nghĩa nhìn ánh đèn nàng cầm trong tay, liền biết được nàng muốn đi nơi nào. “Huynh đệ hai bọn họ đều đã ra đi lâu như vậy, ngươi còn muốn
chờ đợi như vậy?”
“Quyết chí thề không thay đổi.” Hỏi lại bao nhiêu lần, đáp án cũng nàng vẫn là—
Mộ Dung Nghĩa dừng một chút, muốn nói lại thôi, “Ngươi có thể nghĩ tới—“
“Không.” Đạm mạc cúi đầu nói ra.
“Ngươi việc gì phải làm như vậy? Nếu ngươi nguyện ý—“
“Mộ Dung luôn luôn ở đây, sinh tử không quan hệ.”
Nàng chỉ gọi Mộ Dung, không người biết không người hiểu, người nọ trong đáy
lòng của nàng, rốt cuộc là Mộ Dung Thao hay là Mộ Dung Lược.
“Nếu gia chủ không còn gì phân phó, Nhạn Hồi đi trước một bước.”
Biết lòng nàng kiên quyết, muốn thủ hai huynh đệ đã chết kia, Mộ Dung Nghĩa thức thời không nói thêm gì nữa.
“Đi thôi.”
Nàng cất bước mà đi, đi kiên định.
Đẩy phòng ngủ không một bóng người, đem đèn thắp sáng, trở lại đóng cửa lại, mới ngồi xuống trước bàn, thấp giọng nói.
“Lời nói của Mộ Dung Nghĩa, chàng nghe thấy không? Gần đây, hắn ám chỉ càng lúc càng thường xuyên, mặc dù không nói rõ, nhưng—“
Ngươi còn trẻ, vô luận là Mộ Dung Thao hay Mộ Dung Lược, đều không có danh phận, không nhất thiết phải thủ đến cuối đời.
Đứa con trong bụng, dù thế nào cũng là cốt nhục Mộ Dung gia ta, ta sẽ đối xử tử tế.
Nếu ngươi nguyện ý—
Nguyện ý cái gì? Nàng cũng không cho người ta đem lời nói hết, lời nói sau, không cần nói cũng hiểu.
“Có khi ngẫm lại, cuộc đời ra sinh ra thật là có thú, lúc trước chỉ nhìn
gia chủ, cự tuyệt chàng ra ngoài ngàn dặm, hiện tại mất đi rồi mới đến
thủ chàng, không để ý đến ám chỉ của Mộ Dung Nghĩa. Ta làm người thật
không xong, vĩnh viễn đều đạp lên tâm ý của người khác, có thể nào, hắn
là người kế tiếp chàng hay không? Làm cho ta hối hận không kịp, muốn
đuổi theo cũng không đuổi kịp chàng.”
Ngẫm lại, lại cúi đầu cười.
Trên đời này ngốc tử như hắn, còn có thể có người thứ hai? Cả đời này nàng sẽ không lại vì ai mà động tâm.
Từ khi hắn đi, đã hơn mấy tháng, tương tư khắc cốt, chưa từng giảm.
“Con sắp ra đời, chàng không muốn trở về nhìn sao?”
Từ khi âm dương cách biệt, hồn phách hắn chưa từng đi vào giấc mộng.
“Chàng nếu không trở lại, ta liền đồng ý với Mộ Dung Nghĩa, để chàng, để
chàng—“ Nàng cố ý, nói ác chưa hết câu, khí thế lại yếu đi. “Ta biết tác phong của chàng, không đến thật sao, cho dù trước kia nói nghiêm túc,
chàng cho dù hận ta, không muốn gặp ta, nhưng cũng trở về nhìn con một
cái được không? Để cho ta mơ thấy chàng một lần, ta thực sự..........
rất nhớ chàng.”
Nàng ôm lấy cái bụng đã lớn, nói: “Chàng xem,
bụng của ta có chút hơi lớn, lần trước đại phu đến, còn lo lắng không
biết có thể sinh ra thuận lợi hay không..... Mộ Dung, chàng sẽ giúp ta,
đúng không? Chàng sẽ bảo hộ con của chúng ta bình an xuất thế........”
Nửa tháng tiếp theo, là sinh thần của hắn, nàng trái lo phải nghĩ, nên thử
đi thêm một lần nữa không, có lẽ lần này gia chủ nguyện ý nói cho nàng
biết hắn sở táng chỗ nào.
Về phương diện khác, cũng phiền với ám chỉ của Mộ Dung Nghĩa, lại tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.
“Xem ra, nơi này không thể tiếp tục ở lại.....” Nàng thầm nghĩ thủ thêm mấy
ngày thật yên lặng, không muốn dính vào chuyện thị phi, có phải nên từ
biệt gia chủ đương nhiệm, đi một chuyến đến Đồng Thành, bất luận không
có chỗ nào để đi, cũng sẽ không trở về.
Chung quy vẫn là người đi nhà trống, hơn nửa năm này, muốn nhớ lại điều gì cũng đã trọn vẹn, nàng nghĩ muốn trở về quê, hảo hảo đem đứa nhỏ của bọn họ nuôi lớn. Không có khúc mắc ích lợi, không có nơm nớp lo sợ phòng bị bị tính kế, so với Mộ Dung trang thì thích hợp để nuôi lớn đứa nhỏ trưởng thành.
Trời mùa hạ, quá ngọ mà mặt trời vẫn trên cao.
Nam nhân ôm sọt thức ăn đi vào, tiểu nhị nhìn thấy cũng không thể trách,
cười với hắn, lại gọi vào bên trong. “Đương gia, người nhà của ngươi
đến.”
Người ở bên trong bận rộn, chỉ lên tiếng chứ không lộ diện, nhưng lại có thân ảnh mềm mại nhỏ bé dẫn đầu chạy ra.
Oa nhi đã hai tuổi có thể đi lại, liền hiếu động, chạy đến lung lay thân
mình, lo lắng nàng bị ngã, nam nhân vội vàng ba bước thành hai chạy đến, vươn tay ôm lấy vật nhỏ.
“Thúc—“ Âm thanh ngọt ngào vang lên, đắc ý cười
