n nhắc chút một, chút một.
Nàng chưa
từng thấy xác, hết thảy đều là do gia chủ nói. Bởi vì quá mức tin tưởng
gia chủ, đến mức chưa bao giờ có lòng nghi ngờ, nhưng mà—gia chủ thực sẽ không lừa gạt nàng sao?
Sẽ. Nếu là vì Mộ Dung Lược, sẽ.
Vì thương tiếc thân đệ đệ, muốn gia chủ làm trái với lương tâm, hắn sẽ,
nàng so với ai đều rõ ràng, trình độ những chuyện mà gia chủ có thể làm
vì Mộ Dung Lược.
Có khả năng hay không.......
Tâm, run
run, vì một phần khả năng xa vạn dặm, lừa gạt nàng, giấu giếm nàng, như
thế nào cũng hảo, chỉ cần hắn còn sống, nàng cái gì cũng đều không—
Có khả năng sao? Nàng dựa vào khung cửa sổ, không tiếng động cười khổ.
Thật sự là nhớ hắn đến phát cuồng, mọi suy nghĩ cùng tâm trí đều rời khỏi
đầu, chứ gia chủ sao lại dễ dàng nói chuyện sinh tử của đệ đệ ra khỏi
miệng? Nàng chỉ là, chỉ là...........
Một chút gió thối khiến cỏ
rung động cũng có thể khiến nàng miên man suy nghĩ, chỉ vì đến nay—vẫn
không chịu chấp nhận chuyện hắn đã rời đi. Vì thế tận dụng mọi thứ, tìm
hết lý do, cho chính mình một hy vọng, để cho nỗi tương tư đau đớn có
lối thoát, chờ mong khả năng một phần vạn gặp lại nhau.
“Mộ
Dung......” Cho đến tận hôm nay, nhắm mắt lại, trong đầu vẫn có thể hình dung rõ tướng mạo của hắn, thần thái cười của hắn khi thấy nàng, chưa
từng mờ nhạt.
Đó là hắn, không phải gia chủ.
Khi gia chủ cười, ôn ôn nhàn nhàn, tựa như làn gió ấm.
Mà khi hắn nhìn về phía nàng, khóe miệng cười mang theo một tia vui vẻ,
còn có một tia tâm ý, gọi tên nàng mềm nhẹ, đặc biệt say lòng người.
Nàng rất muốn, nàng mong lại được nghe hắn gọi một tiếng, “Nhạn Hồi, Tiểu Thập Nhi của ta...........”
Lệ quanh mắt, mông lung phảng phất lại nhìn thấy hắn, giữa đám người chỉ
cần liếc mắt một cái liền có thể nhận ra hắn. Nụ cười âm n hu độc đáo
kia, linh hoạt sinh động tựa như chân nhân bình thường—
Nàng run lên, mắt mở lớn, ánh mắt tập trung nhìn chặt chẽ, nhìn thế nào cũng không đủ--
Hắn không có biến mất.
Dưới ánh mặt trời, chiếu rõ rành mạch thân ảnh, theo cử động giơ tay nhấc chân của hắn mà thay đổi.......
Hắn còn sống, rõ ràng là Mộ Dung Lược, mà không phải là do nàng tương tư đến muốn điên, tham vọng mà ảo tưởng ra ảo ảnh.
Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt chăm chú nhìn của nàng, hắn nghi hoặc ngẩng
đầu, nhìn về phía cửa sổ ở trên, chống lại đôi mắt kích động ngấn lệ của nàng.
Là hắn! Thật sự là hắn!
Diện mạo kia đã sớm khắc sâu vào trong lòng nàng, nàng nói cái gì cũng sẽ không thể nhận sai!
Nàng nhất định là điên rồi! Mấy tháng này, bao nhiêu lần cầu hắn đi vào
trong giấc mộng, nàng cũng chưa từng một lần mơ thấy hắn, lại ngay tại
ban ngày ban mặt mà nhìn thấy hắn.
Ảo ảnh cũng được, trúng tà cũng tốt, chỉ cần có thể gặp lại hắn, cái gì cũng đều được!
Nàng xoay người, chạy nhanh xuống dưới lầu, bước chân loạng choạng vội vàng khiến nàng mấy lần vấp phải váy, vội vàng tìm kiếm—
Đám đông vẫn tới lui như cũ, nhưng thân ảnh vừa rồi còn đứng ở trước hàng
bán rong hạt dẻ xào lại không thấy, không có tung tích.
Là-- ảo giác sao? Mong mỏi quá mức mà sinh ra ảo giác?
Mờ mịt đứng lặng ở giữa đám người, nàng cái gì cũng không thể nghĩ, đầu óc loạn thành một đoàn.
Thân ảnh kia ở ngay trước mắt chân thật như thế, khắc vào tận trong đầu, sao có thể là hư ảo?
Cho dù là vọng tưởng cũng tốt, nàng nhất định phải đi tìm gia chủ để hỏi
cho rõ, một ngày còn chưa có chính mắt nhìn thấy mộ phần, nàng vĩnh viễn sẽ không hết hy vọng.
Sáng sớm tinh mơ, oa nhi liền tỉnh, liền
đến cọ cọ trên người hắn, Mục Dương Quan bị cọ tỉnh, dứt khoát mang tiểu chất nữ dạo chợ sáng rồi trở về.
Khẩu vị của Thanh Thanh không
sai, uống mấy ngụm sữa đậu nành nóng, một chiếc bánh bao thịt, vẫn còn
có thể ăn thêm đồ ăn vặt, hắn mua hạt dẻ xào bên đường, vừa bóc vừa ăn ở trên đường, lại đút cho oa nhi vài miếng.
Về đến nhà, đại ca vừa vặn có khách, hắn chờ ở sảnh ngoài, tiếng nói chuyện vọng ra, hắn lơ đãng nghe thấy vài câu.
“Gia chủ, mời ngài nói thật cho ta, hắn thật sự đã chết sao?”
“......Tại sao lại hỏi như vậy.”
“Ta nhìn thấy hắn!”
“.......A?!”
“Ta không trúng tà, cũng không hoa mắt! Mời ngài nói thật cho ta, hắn rốt
cuộc là như thế nào? Dù đã chết ta cũng muốn thấy mộ phần, bằng không
cả đời này đều rối rắm bất ổn, vĩnh viễn không an ổn, gia chủ, ngài thật muốn bức ép ta điên sao?”
Tính tình Nhạn Hồi giống hệt Lược, nếu chưa cho nàng câu trả lời, với tính tình này của nàng sợ là sẽ không dễ nàng dừng tay.
Đang suy ngẫm, đầu óc đang cấp tốc suy nghĩ mấy lý do thoái thác, mắt tháong nhìn qua phía sau của nàng, nhìn thấy đệ đệ đang đi vào sảnh trong, chỉ trong nháy mắt thần sắc cứng đờ.
Mục Dương Quan cũng không phải
là ngốc tử, thấy biểu cảm của đại ca khác thường, đang muốn bước vào cửa sảnh liền dừng chân lại. Vốn là định báo cho hắn một tiếng, hắn chút
nữa phải trở về trong thôn, nhưng đại ca tựa hồ không muốn bị quấy rầy,
cũng yên lặng không tiếng động an tĩnh lùi lại.
Chỉ tiếc, chậm.
Mạc Nhạn Hồi là người tinh mắt, đi theo gia chủ nhiều năm như vậy, biểu cảm của gia chủ tùy tiện biến