XtGem Forum catalog
Lưu Nguyệt Hàn Tinh

Lưu Nguyệt Hàn Tinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211020

Bình chọn: 9.00/10/1102 lượt.

tình, mà đã gây ra chuyện này, đây gọi là “chưa ra trận đã bại, anh

hùng ngàn năm rơi lệ” sao? Nàng đã không còn mặt mũi để đối mặt với Hiệp Hàm. Nghĩ vậy, nàng lặng lẽ thu thập đồ đặt rời đi, đón xe trở về thành phố L.

*chiếu Tatami: loại tấm lót sàn của nhật (bện bằng rơm), ai coi trà đạo, cung thuật này nọ sẽ thấy.

Về tới nhà. Vương thẩm có vẻ bất ngờ, không hiểu vì sao tiểu thư nàng lại một mình trở về. Lưu Nguyệt đành phải nói dối, bảo trong người không khỏe nên về nghỉ. Sau đó lôi valy đồ ra, bắt đầu thu gom gói gém. Mới dọn được một nửa, đột nhiên cửa phòng bật mở, nàng hoảng hồn. Xoay

người liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng của Hiệp Hàm, sắc

mặt xám ngoắc, trong ánh mắt chứa đầy nỗi bi thương. Nàng không phải hoa mắt chứ?

Hiệp Hàm nhìn nàng, rồi trực tiếp đi tới ấn nàng vào tường, hai

người cứ như vậy thân mật dán sát vào nhau. Lưu Nguyệt nhịn không được

lại đỏ mặt, nàng quay đầu đi, không dám nhìn Hiệp Hàm. Lúc này Hiệp Hàm

cũng không kiểm soát nổi chính mình, hoàn toàn không giữ được vẻ bình

tĩnh thường ngày, nổi giận đùng đùng mở miệng nói: “Lại muốn trốn? Lần

này em tính trốn bao lâu? Thêm năm năm nữa? Rốt cục em muốn tổn thương

anh tới mức nào mới vừa lòng hả?” Lưu Nguyệt nghe xong bất giác giật

mình, y đang nói cái gì vậy, sao nàng nghe mà không hiểu. Hiệp Hàm tựa

hồ cũng không trông mong gì câu trả lời của nàng, Tiếp tục độc thoại.

“Không ngừng quấy rối mặt hồ phẳng lặng, rồi không thèm chịu trách nhiệm mà chạy mất. Rốt cuộc em đặt anh ở đâu?”

Lưu Nguyệt sợ hãi chọt vào một câu, “Bởi vì anh đâu có thích

em.” Hiệp Hàm dường như càng phát điên hơn. “Mắt em nhìn chổ nào ra anh

không thích em? Em cho anh cơ hội nói sao? Năm năm trước, anh còn tưởng

chúng ta lưỡng tình tương duyệt, nhưng em lại vừa ngốc vừa nhát, nên anh vẫn chờ em lên trung học hi vọng em sẽ trưởng thành hơn, cuối cùng anh

chờ được cái gì? Em không nói một tiếng bỏ đi, bỏ lại một mình anh sống

như cái xác không hồn.” Lưu Nguyệt kinh ngạc ngẩn đầu nhìn Hiệp Hàm, y

nói là thật sao? Nàng vẫn tưởng y chỉ xem nàng là cô em hàng xóm.

Hiệp Hàm tựa hồ muốn đem toàn bộ bức bối trong lòng nói hết ra,

“Anh trăm phương nghìn kế tìm kiếm tin tức của em, biết em chơi game,

anh cũng vào chơi. Kết quả đến khi họp mặt, em vừa thấy anh liền chạy

mất. Sợ lại dọa em một lần nữa, anh tự bảo bản thân không được vội, cứ

từ từ thôi. Thế mà vất vả lắm mới có chút tiến triển, thì ngày hôn lễ em lại trốn tiếp, em có biết trong lòng anh khó chịu thế nào không? Sau đó anh lại nói với chính mình, phải đặt em vào trong tầm mắt anh, vì vậy

mới kiên trì giữ em ở lại đây.” Lưu Nguyệt hoàn toàn choáng váng, giật

mình nhìn Hiệp Hàm, trong đầu không còn chút phản ứng nào.

“Mỗi lần nhịn không nổi nữa, anh liền nói với bản thân không

được. Anh không muốn phải đợi thêm năm năm nữa, em có biết không? Chủ

động hôn anh, nhiễu loạn tâm tình anh, hiện tại lại muốn trốn đi không

chịu trách nhiệm sao?” Hiệp Hàm dùng bả vai gắt gao đem Lưu Nguyệt ôm

vào lòng, sợ chỉ chớp mắt một cái, nàng sẽ lại một lần nữa biến mất khỏi Thế Giớicủa y.

Lưu Nguyệt ngây ngốc tựa trong lòng y, dường như hiểu cũng dường như mơ hồ không hiểu, nàng không xác định hỏi “Anh thật sự thích em

sao?” Hiệp Hàm bất đắc dĩ thở dài, cô ngốc này sao vẫn không hiểu lòng

y. “Anh thích em, thích muốn phát điên, mặc kệ em có nguyện ý hay không, tóm lại anh muốn đem em giam ở nơi này cả đời.”

Lưu Nguyệt cảm thấy tản đá lớn trong lòng suốt bao năm nay,

dường như đột nhiên được gỡ bỏ. Vẫn còn một chút tự ti một chút bàng

hoàng, nhưng trong nháy mắt liền sáng tỏ, nguyên lai Thượng Đế vẫn là

không quên nàng. Nàng cũng có thể hạnh phúc. Nàng đột nhiên vươn tay ôm

Hiệp Hàm, dụi đầu vào lòng Hiệp Hàm. Hiệp Hàm thỏa mãn thở dài, cô nàng

này cuối cùng cũng hiểu được tâm ý của y. Vừa nghĩ vậy xong, đột nhiên

có cảm giác không đúng, y lập tức khẩn trương nâng khuôn mặt nàng lên,

quả nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn đang giàn dụa nước mắt.

Trên mặt Hiệp Hàm bắt đầu có chút bối rối, vừa lấy tay lau nước

mắt, vừa tự trách “Đừng khóc a, anh không cố ý làm dữ với em đâu, là anh giận quá.” Lưu Nguyệt vừa khóc vừa cười, “Không phải, tại em cao hứng

quá.” Nói xong, lại chui vào lòng Hiệp Hàm, ôm gắt gao, quyết tâm không

chịu buông tay.

Hiệp Hàm bất lực, đành phải thuận theo đem nàng ôm vào lòng, sau đó ngồi bên giường chờ nàng khóc cho xong. Kết quả nhận được điện thoại của Thiển Thiển, bởi vì Lưu Nguyệt cố ý tắt di động, Thiển Thiển đành

phải gọi cho y. Hiệp Hàm vừa nhận điện thoại, đối phương liền nhốn nháo

ầm ỉ. Hiệp Hàm nhìn ra bên đầu kia điện thoại hẳn đang đại loạn cả lên

rồi, hiện tại nàng chẳng khác gì một cô bé đang làm nũng nằm trong lòng y không chịu buông. Bất đắc dĩ hướng Thiển Thiển giải thích “Không có

việc gì rồi, nàng ở nhà.” Thiển Thiển vẫn muốn xác thực hỏi, “Nàng thật

sự không có gì chứ?” Hiệp Hàm thấy Lưu Nguyệt đang ở trong lòng mình làm mặt quỷ, hướng Thiển Thiển nói “Chắc là không sao đâu, nàng còn làm mặt quỷ với ta được mà.” Nghe vậy, Thiển Thiển