g mỉm cười: “Ừ! Rất vui!”
Sau đó Trọng Hải xoay người lên lầu, nói hắn hơi mệt, muốn tắm rửa rồi đi ngủ.
Vốn Cốc Diên chỉ thuận miệng hỏi một chút, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt của Trọng Hải, Cốc Diên thoáng chốc sững sờ cả người. Hắn biết Trọng Hải không phải là người hay nối dối, cho nên một khi nói dối, vẻ mặt sẽ giống hệt như lúc nãy.
Mà Đàm Trọng Hải cũng không chú ý đến điều đó.
Chờ Đàm Trọng Hải vào phòng tắm, Cốc Diên tâm tình bối rối mà chậm rãi đứng lên, hít sâu một hơi rồi đi về phía chiếc điện thoại di động đang đặt ở đầu giường.
Cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng chạm vào di động của Trọng Hải, bởi vì hắn tin tưởng Trọng Hải cho nên không muốn xâm phạm vào đời tư của hắn.
Nhưng giờ đây, Cốc Diên lại đang run rẩy mà cầm lấy di động của Trọng Hải, tận sâu trong đáy lòng không hiểu tại sao cảm thấy sợ hãi vô cùng. Ấn vài cái, tay hắn đột nhiên càng run rẩy điên cuồng.
Sững sờ một lúc lâu, hắn bối rối ấn một cái cho màn hình trở lại như ban đầu, cố gắng quên đi dãy số xa lạ cùng cái tên hắn đã sớm nghe đến phát chán kia.
Sau đó hắn đặt di động lại chỗ cũ, thân thể phát run mà ngồi lại mép giường, hai tròng mắt vô thần mà nhìn chằm chằm vào màn hình TV, đôi môi trắng bệnh thì thào nói: “Tránh không được rồi… cái gì nên tới, đúng là vẫn tới…”
Từ lúc đầu bọn hắn đã thoả thuận với nhau, chỉ cần hắn tìm được Tiểu Ba thì kỳ hạn nam hài thay thế Tiểu Ba sẽ chính thức kết thức, và nam hài phải lập tức rời khỏi đây.
Hắn không sai, cho dù hắn có lợi dụng nam hài thành thế thân của Tiểu Ba, nhưng hắn cũng không ép buộc nam hài, là do nam hài tự nguyện, mà hắn cũng đã thực hiện điều kiện là cho nam hài một nơi trú ngụ, che nắng che mưa.
Giờ đây hắn muốn nam hài rời đi cũng đúng, vì hắn đã tìm được Tiểu Ba rồi, đương nhiên nam hài không thể ở lại. Về phần nơi ở, hắn có thể tìm một nơi tạm thời cho nam hài, cho đến khi nam hài có việc làm hoặc là tìm được một người nam nhân khác tiếp nhận hắn mới thôi…
Đột nhiên, Đàm Trọng Hải nhíu chặt mày. Chuyện gì thế này?
Cứ nghĩ tương lai có một nam nhân khác ở cùng với nam hài, rồi sau đó nam hài sẽ đối xử với người đó như đối với hắn mà dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, buổi tối còn vì nam nhân kia mà xoa bóp, thậm chí còn cho nam nhân ôm lấy thân thể ấm áp tràn ngập mùi hoa thơm của hắn… cứ tưởng tượng như vậy lại làm cho máu nóng của Đàm Trọng Hải như xông vào não.
Lắc đầu, hắn rời khỏi bàn làm việc, vào thang máy đi lên tầng thượng, nương nhờ cơn gió lạnh lẽo đang lùa tới để làm mình tỉnh táo trở lại.
Đã nửa năm, hắn sống cùng nam hài đã gần nửa năm rồi.
Nhưng người hắn muốn là Tiểu Ba, đây là chuyện chắc chắn không thể nào chối cãi.
Chuyện khác, hắn không cần phải suy nghĩ nhiều.
Bây giờ việc hắn muốn làm duy nhất là làm cho nam hài rời khỏi nhà hắn.
Hắn nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, trong lòng âm thầm đưa ra quyết định.
Lúc về đến nhà, Đàm Trọng Hải nhìn nam hài nở nụ cười nghênh đón hắn, còn cầm cặp cho hắn, có chút chần chừ nhưng hắn vẫn mở miệng nói:
“Có chuyện ta cần nói với ngươi…”
Không đợi hắn nói xong, nụ cười ngại ngùng của Cốc Diên xuất hiện một tia bối rối rồi vội vã chạy vào phòng bếp: “không thèm nghe ngươi nói nữa, cá của ta sắp cháy rồi.”
Nhìn hắn vội vàng chạy vào phòng bếp, Đàm Trọng Hải thở dài một tiếng. Cũng tốt, chờ hắn xong việc rồi bình tĩnh nói chuyện vậy.
Nhưng Cốc Diên hình như lại vĩnh viễn không hết việc.
“Ta đang rửa bát! Ngươi đứng đó sẽ làm phiền đến ta, đợi lát nữa đi!”
“Ngươi đừng nói nữa, cởi quần áo ra, để ta đi giặt cái đã!”
“Chờ một chút, ta muốn ra ngoài mua ít hoa…”
Cứ như vậy, Cốc Diên luôn luôn làm không xong việc, lại không muốn cho Trọng Hải cùng làm, bởi vậy mà Trọng Hải mãi vẫn không nói xong lời chia tay.
Thời gian tiếp theo, Đàm Trọng Hải về nhà thường đã nửa đêm hoặc hơn mười hai giờ, nếu là trước kia, nam hài sẽ đợi hắn trở về, giúp hắn làm ít đồ ăn khuya hoặc xoa bóp cho hắn, nhưng bây giờ nam hài luôn luôn ngủ sớm, phảng phất như đang sợ hãi cái gì mà tránh mặt hắn.
Đàm Trọng Hải ngồi ở đầu giường, không ý thức mà vỗ về khuôn mặt của Cốc Diên, thầm nghĩ có lẽ nam hài đã sớm phát hiện hắn muốn nói gì đó cho nên vẫn cố ý lẩn tránh hắn. Nam hài vốn là một người tinh tế mẫn cảm đến vậy, huống chi mấy ngày gần đây, biểu hiện của hắn cũng rất mất tự nhiên.
Nam hài nhất định phát hiện rồi…
Nhưng cũng không thể kéo dài mãi như vậy được, chẳng qua hắn cũng có chút khó mở miệng cho nên mới kéo dài đến tận giờ, chỉ có điều, việc đáng làm cuối cùng cũng vẫn phải làm mà thôi.
Tối nay, lúc Cốc Diên ngồi thẫn thờ ngây ngốc trên ghế salon ở phòng khách, đang nghĩ tính đi nấu cơm thì đột nhiên điện thoại của hắn vang lên.
Hắn cầm lên ấn nút liền nhìn thấy tin nhắn của Trọng Hải nói: “Bây giờ ta đang về nhà, ngươi ở nhà chờ ta đừng đi đâu, tối nay cũng không cần nấu cơm, ta sẽ mua đồ ăn về, có chuyện ta cần phải nói với ngươi.”
Đọc xong tin nhắn, Cốc Diên sợ hãi vô cùng, ngay cả cái điện thoại cùng tụt khỏi bàn tay run rẩy của hắn mà rơi xuống.
Ngực hắn phập phồng kịch liệt, nước mắt sợ hãi đảo quanh trong