nên không ít khách sau khi chuyển sang thử mua bánh của chúng ta, lại tiếp tục quay trở lại ủng hộ."
"Tử Uy thành công, thật đúng là không phải là không có lý." Lòng của Đỗ Dĩ Du không che giấu được cảm kích cùng rung động, năng lực của anh thật không thể phủ nhận, quả thực là cây đèn thần của cô.
Anh bình thường bận rộn công việc, còn phải dành thời gian quan tâm đến cô cùng công việc, thành tích của cửa hàng cũng bởi vì điều tra nho nhỏ của anh liền tăng gấp mấy lần, thật khiến cho người ta cách cúi đầu ngưỡng mộ.
"Có phải là cậu đang yêu, sự nghiệp cũng sẽ chuyển biến tốt? Xem ra tình yêu sự nghiệp đều hài lòng, tớ cũng muốn yêu a."
Khi hai người đắm chìm trong trong hoan lạc, một giọng nói đôn hậu trầm thấp từ sau lưng Đỗ Dĩ Du truyền đến.
"Chị Dĩ Du. . . . . ."
"Gì đó, A Minh." Đỗ Dĩ Du quay đầu lại, nhìn anh "Cậu còn chưa về sao?"
-"À chưa, bánh quy sôcôla mới vừa nướng chín, nhân bánh bao cũng đã làm xong, hiện tại chờ bột bánh bao cùng bột bánh mì lên men là xong, có thể đưa vào lò nướng rồi…Anh Ben muốn tôi nghỉ ngơi một chút." Lô Chính Minh nhìn Đỗ Dĩ Du chờ đợi, báo cáo tình trạng công việc của anh hôm nay.
"Làm tốt lắm, mệt không?" Đỗ Dĩ Du gật đầu, tỏ ý khen ngợi, cô nhìn Lộ Chính Minh diện mạo lịch thiệp, ngoại hình rất khá, thoạt nhìn thô tục, nhưng làm việc rất tỉ mỉ, là một người trợ thủ tốt làm người ta yên tâm.
"Không mệt." Lô Chính Minh lắc đầu, nhìn trên tay các cô đang dùng giấy kiếng trong suốt đóng gói bánh ngọt "Cái này chính là bánh hoa hồng phô mai nổi tiếng của cửa hàng sao?"
"À! Cậu cũng biết, bánh hoa hồng phô mai là thương hiệu của cửa hàng chúng ta sao?" Nhâm Hi Vi tò mò hỏi.
"Tôi làm bánh kem, đối với bánh bao, bánh ngọt những thương phẩm khác đều rất nhạy bén." Lô Chính MInh xấu hổ gãi gãi đầu, chính trực thật thà nói xong "Ông chủ trước kia của tôi cũng thường yêu cầu chúng tôi thử bánh ở những cửa hàng khác . . . ."
"Ông chủ trước kia của cậu là ai?" Đỗ Dĩ Du hỏi. Lô Chính Minh dừng lại, bên trán đổ mồ hôi, cử chỉ hốt hoảng, lời nói không còn mạch lạc, không biết làm sao "À… ông chủ trước kia của tôi… mở một cửa hàng nhỏ ở Đào Viên."
"Cậu nói ông chủ ở Đào Viên, cũng biết “Ba Đóa Hoa” của chúng ta sao?" Đỗ Dĩ Di lại hỏi.
"Ah. . . . . . Đúng vậy, có một lần, ông chủ lên đài Bắc. . . . . . đặc biệt mua về cho chúng tôi ăn, các cô. . . . . . không biết anh ta đâu." Anh ấp a ấp úng, ánh mắt băn khoăn lo lắng.
"A Minh, chúng tôi không phải là công an điều tra, cậu đừng khẩn trương như vậy." Đỗ Dĩ Du cùng Nhâm Hi Vi cũng không có nghi ngờ anh, miệng nở nụ cười, muốn anh thả lỏng.
Anh là một cậu bé mới lớn, mới ra xã hội mấy năm, nói chuyện cà lăm hẳn là do không có thói quen cùng phụ nữ chung đụng đi!
"Nhưng mà danh tiếng của chúng ta vang đến Đào Viên, về sau có thể phải suy tính làm nhiều bánh đóng gói ướp lạnh đem đi xa phục vụ không nhỉ?" Đỗ Dĩ Du đột nhiên có ý nghĩ này.
"A, chủ ý này không tệ!" Nhâm Hi Vi hào hứng.
"À. . . . . . Chị Dĩ Du, tôi có thể giúp gói bánh không?" Lô Chính Minh thầm thả lỏng một hơi, chủ động yêu cầu giúp một tay.
"Tốt thôi." Đỗ Dĩ Du gật đầu.
"A Minh thật chịu khó." Nhâm Hi Vi cũng không nhịn được tán thưởng.
"Đúng vậy! Tôi dạy cho cậu, như vậy… đúng… gói kỹ, sau đó dán lên ngày sản xuất và hạn sử dụng… vậy là xong."
Đột nhiên điện thoại trong túi Đỗ Dĩ Du vang lên, cô bắt máy điện thoại di động "Giao cho các người, tớ đi nhận điện thoại."
Cô đi ra quầy đến phòng bếp nghe điện thoại.
Mà Nhâm Hi Vi cũng bận rộn tính tiền, yên tâm đem công việc giao cho Lô Chính Minh.
Nhìn sự chủ động chăm chỉ của Lô Chính Minh, Nhâm Hi Vi cùng Đỗ Dĩ Du đối với anh hoàn toàn không đề phòng, cũng không biết tai họa sắp đến. . . . . .
Sau đó, một người đàn ông trung niên mặc tây, vẻ mặt nặng nề tiến vào “Ba Đóa Hoa”.
"Hoan nghênh quý khác, chúng tôi cp1 thể giúp gì cho ông?" Nhâm Hi Vi mặt mỉm cười, đứng ở quầy chào hỏi khách hàng.
"Xin chào, tôi nhận được đơn khiếu nại của người tiêu dùng, nói các người bán bánh quá hạn sử dụng, đặc biệt đến thanh tra." Anh đưa ra tờ giấy, chứng minh mình là cơ quan chính phủ được phái tới bất ngờ kiểm tra để bảo vệ người tiêu dùng.
"Bánh quá hạn?" Ở trong cửa hàng sửa sang lại bánh bao Đỗ Dĩ Du đi tới quầy, mặt liền biến sắc "Không thể nào! Cửa hàng chúng tôi chưa từng xáy ra trường hợp như thế, ông có lầm không?"
"Ai là người phụ trách ở đây?" Điều tra viên nghiêm mặt hỏi.
"Là tôi." Đỗ Dĩ Du đi tới trước mặt anh.
Anh từ trong túi công văn lấy ra một tấm hình “bánh quá hạn” bị dân chúng chụp lại đưa cho Dĩ Du xem, vẻ mặt nghiêm túc hỏi "Đây là sản phẩm trong tiệm của các cô sao?"
"Phải . . . . . A!"
Đỗ Dĩ Du cùng Nhâm Hi Vi nhìn, trái tim ngừng đập một nhịp.
Là hình bánh phô mai hoa hồng không sai, nhưng ngày sử dụng không đúng, hai người nhìn trợn tròn mắt.
Hôm nay mới ngày năm tháng mười, phía trên dán ngày sản xuất là ngày mai – ngày sáu tháng mười, đây không phải là rất kỳ lạ sao?
"Làm sao có thể?" Đỗ Dĩ Du trong lòng cũng cảm thấy kỳ quái "Không thể nào."
"Thật xin lỗi, vì bảo vệ quyền
