ó nhịu.
Sự nghiệp của anh thành công, anh nghĩ sẽ cho cô những điều tốt nhất, chỉ cần cô mở miệng thì sẽ có cơ hội trở lại như ngày trước, nhưng không nghĩ cô lại cách ly anh, ở xa ngàn dặm.
"Lần này trở lại Đài Loan, anh muốn biết em sống có tốt hay không? Có cần anh giúp đỡ gì không? Bất luận là tiền bạc, bất động sản hoặc là. . . . . ." Tình yêu, anh cũng nguyện ý bỏ ra.
Hai chữ sau, anh nuốt xuống, không cách nào thẳng tanh nói ra khỏi miệng.
Anh nghĩ lần nữa theo đuổi cô, nhưng cảm giác áy náy thật sâu như có cái gì nghẹn ở cổ họng, mở miệng khó khăn, nhưng nếu tùy tiện mà nói ra "Yêu", sợ rằng sẽ làm cô ghét, cuối cùng cô sẽ lại càng đề phòng.
Anh đã để cô thất vọng qua lần thứ nhất, mà anh không chịu nỗi chuyện tình cảm một lần nữa bị thất bại.
Cho nên anh chỉ có thể lấy dùng phương thức vòng vo, đối với cô triển khai theo đuổi. Cô nghi hoặc nhìn anh. Đây chính là nguyên nhân anh tìm đến cô? Dùng tiền bạc hoặc là bất động sản để đền bù đắp tội lỗi của anh và coi thường cảm giác của cô? Cô nên chấp nhận sao?
Không. Trước kia ly hôn thì cô thông cảm anh đang trong giai đoạn sáng lập công ty, tiền bạc có thể không đủ cho cô cuộc sống không lo ngại, cho nên cô không yêu cầu anh trợ cấp, cũng không cần bất động sản, cô chỉ cần giải thoát cuộc hôn nhân này, tìm lại tự do, những cái khác cô không màn tới.
Không có tình yêu, ít nhất cô cũng muốn giữ lại tôn nghiêm của mình.
Đây là lựa chọn của cô, cô sẽ không quay lại cầu xin anh cho tiền bạc cùng vật chất bồi thường, chỉ mong chờ bọn họ không còn dính dấp gì với nhau.
"Cảm ơn anh đã quan tâm, tôi có công việc của mình, mặc dù thu vào không nhiều lắm, nhưng nuôi sống mình không có vấn đề gì, trước mắt thật không cần." Cô vẫn như cũ giữ vững thái độ cự tuyệt.
"Đừng làm cho anh có cảm giác áy náy, anh nợ em rất nhiều, nếu em cần bất cứ điều gì, gọi điện thoại cho anh." Anh đưa danh thiếp cho cô, trong mắt phát ra ánh sáng kiên định, "Phía trên có số điện thoại của anh, anh sẽ ở phòng làm việc tại Đài Loan."
Anh thiếu cô một phần trợ cấp sinh hoạt, thiếu cô hạnh phúc, thiếu cô một phần tình yêu chân thành tha thiết, đây mới là những thứ anh muốn trả lại cô, nhưng anh biết cô bây giờ không thể nào tiếp nhận.
Cô biết rõ anh làm việc luôn luôn có kế hoạch, một khi quyết định chuyện nói được là làm được, không bằng cứ nhận lấy danh thiếp của anh, lại nghĩ biện pháp thoát khỏi dây dưa của anh.
"Tôi hiểu rõ rồi, giờ tôi rất bận." Cô qua loa nhận lấy danh thiếp, nhẹ tay sờ giữa ngón tay anh, một dòng điện xuyên qua đầu ngón tay của cô, vọt chảy qua toàn thân, làm cô khẽ run.
Tại sao vậy? Chỉ là sờ nhẹ tay của anh, cảm giác lạ lẫm mà quen thuộc khác thường làm thân thể cô nổi lên biến hóa kỳ lạ, thoáng chốc gương mặt của cô nóng lên, tần số nhịp tim vô dụng tăng nhanh . Đã rất lâu không có có xuất hiện loại cảm giác này, đóng chặt cửa lòng ba năm, vào giờ phút này giống như bị khởi động mở chốt. . . . . .
Hỏng bét! Đã nói không thể cùng anh có liên hệ, sự xuất hiện của anh lần nữa đảo lộn sự yên ổn trong tâm hồn của cô, loại nguy hiểm này vượt quá trình độ cô có thể khống chế.
Cô đứng dậy, nhanh chóng rời đi.
Địch Tử Uy nhìn chằm chằm bóng lưng đẹp nhỏ bé của cô.
Ba năm, cô trở nên độc lập và kiên cường.
Vì không biết sau khi ly hôn cô sống có tốt hay không, anh âm thầm cho người điều tra cuộc sống của cô ở Đài Loan, biết cô kinh doanh “Ba Đóa Hoa” hai năm, mặc dù điểm tâm ăn ngon, nhưng khách hàng ít, doanh thu có hạn, bây giờ còn gặp khó khăn vì tiền vốn tăng cao.
Bởi vì kinh tế toàn cầu không ngừng biến động, lương thực thiếu hụt, bột mì tăng, sữa bột tăng, đường cũng tăng…. Tất cả nguyên liệu làm bánh bao không cách nào ức chế được, mà chủ nhà không có lương tâm cũng muốn tăng tiền thuê nhà, doanh thu của cô thu vào có thể thuận lợi để kinh doanh “Ba Đóa Hoa” sao?
Cô có cần phải ở trước mặt của anh chứng tỏ kiên cường? Cự tuyệt sự giúp đỡ của anh, anh thật để cho cô oán hận đến tận xương tuỷ rồi sao?
Nếu cô có kiên trì, anh cũng có phương pháp của anh, chỉ cần có thể khiến Dĩ Du trở về bên anh, nối lại tình yêu, cho dù bất chấp thủ đoạn, anh cũng nguyện ý.
Trong vòng ba năm ngắn, cố gắng của Địch Tử Uy đã có được thành công huy hoàng, anh trở thành đại cổ đông của OTC, cũng là CEO* của công ty.
*CEO viết tắt Chief executive officer: Tổng Giám Đốc điều hành
Địch Tử Uy được người cùng ngành coi là một trong những người “săn cổ phiếu” nhạy cảm nhất, anh có thể phân tích cơ hội trên thị trường chứng khoán với độ nhạy cảm cực cao, cho dù là nghiên cứu sản phẩm hoặc chiến lược tiếp thị, anh cũng có thể nắm bắt được xu hướng của thị trường, thành tích ở công ty luôn luôn tăng, đẩy giá cổ phiếu OTC lên cao.
Mặc dù sự nghiệp thành công, được rất nhiều người khẳng định cùng ngưỡng mộ, nhưng ba năm qua trái tim của anh cực kỳ trống rỗng và thiếu thốn, một người đàn ông thành công nữa đêm thường ôm cô đơn, gặm nhắm tương tư, tình trạng như vậy hành hạ tâm hồn mệt mỏi của anh, làm cho anh nhận ra giá trị của tình yêu và gia đình à quý giá đến thế