The Soda Pop
Má Mi! Mau Về Nhà Thôi

Má Mi! Mau Về Nhà Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324542

Bình chọn: 9.00/10/454 lượt.

n nói là thật hay không, còn nụ cười đó, cô cho là mình nhìn lầm.

- Tôi nói, tôi sẽ cùng cô về nhà - Tiêu Hàn nói xong liền đứng lên, thuận tiện đem tài liệu cần xem bỏ vào túi, nhưng anh không để cho Thường Tiểu Nguyệt nhìn thấy - Đi thôi.

Nói xong anh liền bước ra khỏi phòng làm việc.

Thường Tiểu Nguyệt sợ anh sẽ đổi ý, vội vàng đi theo.

- Hôm nay . . . . . hôm nay tại sao anh về sớm như vậy. Anh không phải thường làm thêm giờ sao? - Dọc theo đường đi, trong xe cũng không có ai nói chuyện với ai, Thường Tiểu Nguyệt thật sự không chịu nổi không khí nặng nề như vậy, liền mở miệng hỏi.

- Thỉnh thoảng về nhà sớm, để chơi với mẹ và Tiểu Xuyên. - Tiêu Hàn không có nhìn cô, vẫn là chuyên tâm lái xe.

Nghe được Tiêu Hàn chỉ là quan tâm mẹ và con trai mình, tâm tình Thường Tiểu Nguyệt không khỏi có chút chán chường, nhưng cô vẫn tỏ vẻ vui mừng

- Vâng ạ, anh phải chăm sóc mẹ thật tốt, mẹ là người vô cùng tốt kia mà; còn có Tiểu Xuyên, chắc sẽ vui lắm khi thấy anh về sớm.

Cô nghĩ mình vẫn qua mặt được anh nên nói.

Tiêu Hàn nhìn ra trong lòng Thường Tiểu Nguyệt là không vui mừng, ngoài dự đoán nói

- Còn có thể chăm sóc cô.

Thường Tiểu Nguyệt suýt nữa bị sặc nước miếng

- Cái . . . . . . Cái gì?

Tại sao cô luôn cảm thấy hôm nay Tiêu Hàn có điểm không đúng, luôn làm cho người ta tưởng tượng anh đang suy tính một chuyện gì đó?

Tiêu Hàn lại sửng sốt nhìn cô, muốn xác nhận xem anh có điểm nào không đúng

- Tôi là nói cũng có thể ở bên cạnh cô – Lần này anh thậm chí lộ ra một nụ cười tình cảm.

- Tiêu. . . . . . Tiêu Hàn, anh không có việc gì chứ? - Thường Tiểu Nguyệt rốt cuộc không nhịn được hỏi ra.

Tiêu Hàn không trả lời cô, chỉ là cười cười nói:

- Đến nhà rồi, chúng ta mau vào nhà thôi.

Nói xong cũng mặc kệ Thường Tiểu Nguyệt còn đang giật mình, tự mình xuống xe đi vào nhà.

Thường Tiểu Nguyệt còn lại là sửng sốt thật lâu sau mới xuống xe vào nhà.

Mẹ tiêu biết hôm nay vợ chồng Tiêu Hàn là cùng nhau về nhà, cười không khép miệng, vội vàng đi phòng bếp chuẩn bị thức ăn

- Mẹ nói nè Tiêu Hàn và Tiểu Nguyệt, hôm nay các con về nhà có hơi sớm một chút, trước hết các con nên nghỉ ngơi, chờ làm cơm xong mẹ sẽ gọi hai đứa! - Nói xong bà liền đi vào phòng bếp.

- Mẹ, để con giúp mẹ - Thường Tiểu Nguyệt nói xong sau đó liền đứng lên.

Mẹ Tiêu vội vàng ngăn cản

- Tiểu Nguyệt, không cần, con nên bên cạnh Tiêu Hàn, thưởng thức thế giới hai người, thức ăn để mẹ làm là tốt rồi.

Bà chính là muốn để cho hai ngừơi có một ít không gian và thời gian riêng tư.

Thường Tiểu Nguyệt còn muốn nói điều gì, nhưng là bị Tiêu Hàn nói trước một bước:

- Mẹ, mẹ cứ để cho Tiểu Nguyệt giúp mẹ đi, chúng con gặp nhau từ sáng cho đến tối, thì giờ gặp nữa chắc sẽ chán đó ạ.

- Nhưng . . .. . . – mẹ Tiêu vẫn cảm thấy hiện tại thời gian hai đứa ở chung vẫn rất ít, vẫn không muốn bỏ qua cơ hội này.

- Đúng thế mẹ ạ, mẹ phải để cho con tận hiếu con dâu chứ ạ, để con có thể cùng mẹ nấu cơm ạ - Thường Tiểu Nguyệt nói xong liền cùng mẹ Tiêu đi vào bếp.

Tiêu Hàn gật đầu

- Đúng vậy, con dâu nhà họ Tiêu làm sao lại không biết vào bếp? Mẹ, mẹ cứ để cho Tiểu Nguyệt làm đi, con đi chơi với Tiểu Xuyên đi.

- Ba! - Tiêu Hàn vừa dứt lời, Tiêu Vũ Xuyên liền từ trong phòng chạy ra, lập tức liền nhào tới ngực của Tiêu Hàn .

Mẹ Tiêu thấy Tiêu Vũ Xuyên chạy ra, cũng không tiện nói gì nữa, không thể làm gì khác hơn là nghe theo Tiêu Hàn, cùng Thường Tiểu Nguyệt đi vào bếp.

- Con trai yêu, Tiểu Xuyên, không thấy một ngày, con liền mập và cao lên ghê, con gần bằng ba rồi này - Tiêu Hàn cố khoa trương nói - Như thế nào, có nhớ ba không?

Anh đổi một cái tư thế, để cho Tiêu Vũ Xuyên ngồi thoải mái hơn.

Tiêu Vũ Xuyên hết sức đồng ý

- Đương nhiên là có á..., cả ngày Tiểu Xuyên đều ở nhà, trừ bà nội, cũng a không có ai chơi với con cả.

Nói xong bé còn giận dỗi chu mỏ nhọn ra.

Lúc này Tiêu Hàn mới nhớ tới Tiểu Xuyên đã hơn ba tuổi, cũng sẽ có cảm giám cô độc khi không có bạn chơi cùng, huống chi việc mẹ Tiêu một mình chăm sóc bé cũng không phải là biện pháp tốt

- Tiểu Xuyên, con có muốn đi nhà trẻ không.

Anh nghĩ trước trưng cầu ý kiến của con một chút.

- Nhà trẻ là nơi nào vậy ba? - Tiêu Vũ Xuyên mờ mịt hỏi.

- Chính là một có rất nhiều người lớn và các bạn cùng tuổi chơi với con, còn có thể học được rất nhiều kiến thức phổ thông, con có muốn đi không? - Tiêu Hàn kiên nhẫn giải thích.

Tiêu Vũ Xuyên vừa nghe đến bé sẽ được chơi cùng với nhiều bạn nhỏ khác, bỗng chốc hai con mắt sáng lên

- Thật sự sẽ có rất nhiều người bạn nhỏ chơi với con sao?

- Ừ! - Tiêu Hàn nhìn ra được sự động lòng của Tiểu Xuyên.

- Con muốn đi, con muốn đi! - Tiêu Vũ Xuyên hận không thể đến đó ngay lập tức.

Tiêu Hàn gật đầu

- Vậy thì tốt, chờ một chút lúc ăn cơm, chúng ta sẽ nói với bà nội một tiếng, sau đó tuần sau sẽ đưa con đi nhà trẻ được không?

- Con muốn nói với mẹ cái gì? - Từ phòng bếp ra ngoài mẹ Tiêu nghe được đoạn đối thoại nhỏ của hai cha con, nhưng không có nghe rõ - Ăn cơm thôi . . . .

- Bà nội, con muốn đi nhà trẻ, con vừa có thể học vừa có thể chơi - Tiêu