Má Mi! Mau Về Nhà Thôi

Má Mi! Mau Về Nhà Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324394

Bình chọn: 8.5.00/10/439 lượt.

ở trong lòng.

Owen Dục muốn làm một người đàn ông rộng lượng, anh nghĩ sẽ nói với cô một lời chúc phúc, nhưng lời chúc phúc kia anh đứng mãi vẫn không thể nói được, nghĩ mãi vẫn là hờn giận và hờn giận

- Có thể cả đời này anh vẫn không thể tha thứ được cho em, và lời chúc phúc kia anh cũng không nói được - Owen Dục nói ở trong lòng mình. Kể từ ngày Tống Hương Ngưng đem Tiêu Vũ Xuyên trở về nhà họ Tiêu, Tiêu Vũ Xuyên liền bị mẹ Tiêu đưa đến nhà trẻ. Mẹ Tiêu không khỏi vui mừng khi Tiêu Vũ Xuyên thích không khí của nhà trẻ, càng vui mừng hơn khi biết sự thật năm đó Tống Hương Ngưng không có phản bội Tiêu Hàn, điều này cũng khiến cho bà lại muốn đem cô trở thành con dâu của mình.

- Tiêu Hàn, chờ một chút đi đón Tiểu Xuyên tan giờ học, thuận tiện gọi điện thoại cho Hương Ngưng, mời cô ấy đến nhà chúng ta dùng cơm luôn nhé.

Mẹ Tiêu vừa nấu nướng trong phòng bếp, vừa nói chuyện với Tiêu Hàn đang ngồi trên phòng khách.

- Dạ, con biết rồi ạ. - Tiêu Hàn thuận miệng đáp một tiếng, liền lấy điện thoại di động ra gọi cho Tống Hương Ngưng, nhưng rồi lại chẳng biết nói gì nên anh chỉ nhắn tin

“Chờ một chút chúng ta cùng đi đón Tiểu Xuyên, sau đó về nhà anh dùng cơm với con luôn được không?”

Chỉ chốc lát sau, anh liền nhận được tin nhắn trả lời của Tống Hương Ngưng

“Được”

Sau khi hẹn xong thời gian và địa điểm hai người gặp nhau, thì Tiêu Hàn liền mang theo gương mặt hạnh phúc cầm chìa khóa xe đi ra cửa. Mẹ Tiêu nhìn theo bóng lưng Tiêu Hàn, cũng bị anh làm vui lây.

Chở Tống Hương Ngưng cùng đi đến nhà trẻ đón Tiêu Vũ Xuyên; vừa dừng lại xe, Tống Hương Ngưng liền không kịp đợi chờ vội vàng xuống xe, đến chỗ giáo viên chủ nhiệm nói rằng muốn đón Tiêu Vũ Xuyên; sau vài câu trò chuyện qua lại, Tống Hương Ngưng liền thấy Tiêu Vũ Xuyên từ bên trong lớp chạy ra ngoài.

- Mẹ! – Dù thấy hôm nay người đến đón mình không phải là ba, Tiêu Vũ Xuyên vẫn không có biểu hiện rất kinh ngạc, ngược lại bởi vì nhìn thấy Tống Hương Ngưng mà càng vui mừng hơn.

Tống Hương Ngưng ôm cổ Tiêu Vũ Xuyên, hỏi:

- Tiểu Xuyên, mấy ngày không gặp con, con có nhớ mẹ không? – Ngập tràn trong mắt cô là nụ cười, là niềm hạnh phúc khi ở cạnh con trai.

Tiêu Vũ Xuyên dùng sức gật đầu

- Đương nhiên là có ạ, mỗi ngày Tiểu Xuyên đều rất là nhớ mẹ.

Nói xong bé dùng lực hôn lên gò má Tống Hương Ngưng một cái thật kêu.

- Ừ, Tiểu Xuyên thật ngoan - Nghe xong câu trả lời của Tiêu Vũ Xuyên, Tống Hương Ngưng càng thêm lộ ra vẻ vui mừng, chỉ là cô rất nhanh liền đã thả bé xuống khỏi lòng ngực mình – Được rồi, Tiểu Xuyên, chúng ta đi nhanh một chút đi, ba vẫn còn ở trên xe chờ chúng ta.

Tiêu Vũ Xuyên nghe xong, liền không gây chuyện nữa, cùng Tống Hương Ngưng đi tới bãi đậu xe.

- Ba - Tiêu Vũ Xuyên vừa nhìn thấy Tiêu Hàn đứng bên cạnh chiếc xe hơi quen thuộc, liền vui mừng hô to - Hôm nay mẹ tới đón con ạ

Bé còn chỉ chỉ Tống Hương Ngưng đang đứng bên cạnh.

Tiêu Hàn nhìn Tống Hương Ngưng một cái, sau đó cười lại nhìn về phía Tiêu Vũ Xuyên

- Ba biết rồi! Là ba gọi mẹ tới đón con đó, Tiểu Xuyên có thích không?

Tiêu Vũ Xuyên không nói gì, chỉ là dùng sức gật đầu, bày tỏ bé rất hài lòng với cách làm này của Tiêu Hàn.

- Được rồi, chúng ta không nên tiếp tục tốn thời gian đứng đây nữa, nhanh về nhà đi! - Tống Hương Ngưng nhìn hai người bọn họ, cười nói. Nói xong liền kéo Tiêu Vũ Xuyên lên xe.

Dọc theo đường đi, Tiêu Hàn không nói chuyện mà chuyên tâm lái xe, đều là Tiêu Vũ Xuyên huyên thuyên chuyện nhà trẻ..., Tống Hương Ngưng ở bên cạnh cười theo.

- Thôi nào, về đến nhà rồi, chúng ta xuống xe thôi! - Đợi đến lúc xe dừng lại, Tiêu Hàn rốt cuộc cũng lên tiếng.

Tống Hương Ngưng nghe lời anh nói dắt tay Tiêu Vũ Xuyên xuống xe, Tiêu Hàn cũng đi xuống xe theo. Vừa nhìn thấy căn nhà họ Tiêu mà hơn ba năm qua cô chưa từng bước chân vào, trong lòng cô trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Có nên đi vào không? Nên đi vào không?

Tống Hương Ngưng không biết nên nói như thế nào. Đi vào, cô sợ phải gặp mẹ Tiêu. . . . . . cô nhớ chuyện ba năm trước đây mẹ Tiêu từng làm cô tổn thương, cô lại cảm thấy thật muốn nói lời xin lỗi với bà, cô cảm thấy không có mặt mũi để gặp lại bà; mặc dù, cô chưa từng chính thức nói lời xin lỗi với nhà họ Tiêu; không phải cô có lỗi, nhưng cô cũng từng phụ Tiêu Hàn, hơn nữa vừa sinh xong, cô lại bỏ Tiểu Xuyên lại, đây cũng chính là điều cô cảm thấy có lỗi nhất với nhà họ Tiêu.

- Mẹ, mau vào đi - Tiêu Vũ Xuyên dùng sức kéo ống tay của Tống Hương Ngưng.

Từ phía sau đi tới, Tiêu Hàn cũng thúc giục:

- Tại sao không vào? Mau vào đi thôi!

Nói xong liền anh tiện tay nhấn chuông cửa.

Người mở cửa chính là mẹ Tiêu. Bà nhìn thấy đứa cháu thân yêu, lập tức hiện ra khuôn mặt tươi cười

- Tiểu Xuyên đã về rồi?

Lại thấy bên cạnh Tiêu Vũ Xuyên còn có Tống Hương Ngưng, nụ cười lập tức sâu hơn

- Hương Ngưng cũng tới? Mau vào đi! Mẹ nấu cơm rồi.

- Mẹ, con . . . .. . - Tống Hương Ngưng muốn tiếp tục nói, nhưng đột nhiên lại ý thức được mình nói sai, vội vàng sửa lại lời nói - Không phải, là bác Tiêu, cháu không biết sự xuất hiện của cháu có quấy rối


Snack's 1967