pacman, rainbows, and roller s
Ma Vương Tuyệt Tình

Ma Vương Tuyệt Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327603

Bình chọn: 9.00/10/760 lượt.

iúp ta chiếu cố Hoa Nhi, nàng vì ta hết thảy, mà cuối cùng t a ko trả được cho nàng, ngươi…đáp ứng ta, thay ta trả nợ món ần tình này, hãy chăm sóc Hoa Nhi giùm ta, đừng để nàng ấy chịu thương tổn…”

Đoạn quay sang Hoa Nhi nói: “Hoa Nhi, hãy giúp ta, bầu bạn với Thương Hiên, ta đã ko thể… chỉ còn trông cậy vào ngươi!”

Hoa Nhi gật đầu liên tục, nước mắt lã chã rơi. Vũ Đồng nhắm mắt, thở một hơi dài: “Ta mệt quá, muốn ngủ một giấc…!”

Nói rồi nàng nhắm nghiền mắt, mọi người lo sợ, cũng may, vẫn còn hơi thở, ai nấy thở phào nhẹ nhõm.

Lan muốn ở lại một thời gian, để trông nom Vũ Đồng, nhưng Thương Hiên nhất quyết đưa nàng cùng hài tử về Dục Hỏa Quốc ngay, ko còn cách nào khác, trú dưới mái hiên người, phải cúi đầu, sáng hôm sau đành đến gặp Vũ Đồng từ biệt, nàng cũng chỉ im lặng, gật đầu, nhắn nhủ Lan cố gắng trao tận tay cho Cổ Nghịch Hàn, rồi phất tay ko tiễn.

Vũ Đồng cứ thế nằm im trên giường mê man, mỗi ngày Hoa Nhi đều cố gắng đút thuốc cho nàng, ngày đầu còn vào được chút ít, những ngày sau đó thì đã ko thể.

Thái y cũng ko còn cách nào khác, chỉ cố gắng duy trì cho Vũ Đồng.

Ngày thứ 7, đột nhiên nàng mở mắt, rất tỉnh táo, nàng kêu Hoa nhi chải đầu, thay quần áo, Thương Hiên vẫn ngày đêm túc trực bên cạnh, đi đến dìu nàng xuống giường.

-Tuyết đã rơi chưa?

-Cũng mới lác đác thôi!

-Ừ, ta muốn nhìn cảnh tuyết rơi!

-Được!

Một sân đình mái che, một nhuyễn tháp, hai bóng người thư thái ngồi ngắm tuyết rơi, những bông tuyết lả tả theo gió, như những bông hoa trắng muốt nở trên bầu trời.

Vũ Đồng thì thầm, đầu dựa vào vai Thương Hiên: “Ngày ấy, khi lần đầu bước chân đến thế giới này, cũng là hôm tuyết rơi như hôm nay!”

Thương Hiên ôm vai nàng, im lặng ko nói. Vũ Đồng vẫn đều giọng hồi tưởng lại những thứ đã qua.

Đã trôi qua bao nhiêu canh giờ ko biết, bởi mặt trời cả ngày đạ bị tuyết che phủ, mốt c hút ánh sáng nhỏ nhoi chỉ xuyên qua tầng tầng lớp lớp bông hoa trắng xóa, xuống đến mặt đất đã vỡ vụn thành những bụi ánh sáng li ti.

Nàng ngước mặt lên cưới với hắn: “Cuối cùng, mọi chuyện đã qua, mùa đông này, sẽ thật hạnh phúc phải ko?”

-Phải, sẽ thật hạnh phúc!

Nàng dựa sát vào hắn: “Ta xin lỗi, từ lần đầu cho đến hôm nay, vẫn ko thể đáp lại ngươi được…ta để ngươi phải chịu ủy khuất rồi!”

Hắn nghẹn ngào: “Tương lai còn dài, ta đợi nàng, đáp lại ta, được ko?”

“Ừ….!”

Nàng ngừng lại, vuốt nhẹ lên mu bàn tay của hắn, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, chạm vào, bỏng rát.

“Nếu còn kiếp sau…Thương Hiên, ta sẽ ko để ngươi chịu ủy khuất!”

Bàn tay cuối cùng buông thong, giọng nàng nhẹ nhàng vang lên, tan vào trong mưa tuyết, tuyết vẫn lả tả rơi, lạnh lẽo, như thân thể của nàng, cũng như lòng của hắn….

Ngày ấy nhìn thấy nàng yên lặng như cái bóng đứng bên người, hắn chợt suy nghĩ: “Sao lại tồn tại người như thế!”

Nghe nàng nói, nghe nàng thổn thức, chợt bừng tỉnh, đã bao giờ hắn sống như thế!

Rồi muốn có nàng từ lúc nào ko biết!

Thầm nhìn theo nàng…

Thầm bảo hộ nàng….

Và rồi cuối cùng là ở bên cạnh nàng…

Nhưng cuối cùng nàng ko cho hắn cơ hội đó…ko cho hắn…

Nàng lặng lẽ, nhẹ nhàng, đi trước hắn, để hắn lại cô độc trong thế giới trắng xóa của tuyết của cái lạnh của gió phương bắc.

Lạnh quá! Lạnh đến n ỗi, đông cứng n hững g iot5 nước mắt t rên mặt hắn, thành những hạt nước nhỏ, rời khóe mi, rớt xuống, vỡ nát.

Gió bắc thổi qua, gào thét, cuốn bay mọi thứ trong tầm mắt hắn, cướp đi tất cả…

Cướp cả nàng…!

Gió bắc đi qua…!

Nàng cũng đi qua…đi qua đời hắn!

---------

Một chén rượu ngọc rơi xuống vỡ nát, Cổ Nghịch Hàn chợt giật mình, trên gương m ặt thấm ướt một mảng.

Vũ Đồng...nàng đã đi lâu quá rồi, ta tìm nàng...vẫn đang tìm nàng đây...

Nhưng sao m ơ h ồ quá, tuyết đã che lấp mất hình ảnh của nàng rồi! Ta ko sao tìm thấy nữa...!

Tuyết che lấp mất hình ảnh của nàng rồi!

Dường như, mùa đông này, là mùa đông dài nhất mà hắn đã từng trải qua, bởi hắn đánh mất người hắn yêu thương nhất

Bóng dáng cao ngất lặng lẽ đứng bên thềm nhìn mùa đông gào thét...

Có ai đó nói với h ắn r ằng, thật ra ngày xưa gió cũng có hình hài của con người, bởi vì đã vô tâm đánh mất người mình yêu, nên suốt đời suốt kiếp lang bạt kỳ hồ, chỉ để tìm kiếm người ấy!

Như vậy phải chăng bây giờ, gió cũng đang khóc... như hắn... vì đã đánh mất người mình yêu thương!

5 năm sau

Thảo nguyên xanh ngát kéo dài đến tận chân trời, có những căn lều thấp thoáng phía xa, nghe xa xăm vọng lại tiếng gia súc thủng thẳng kêu lên vài tiếng.

Tiếng vó ngựa chầm chậm đi tới, dừng lại ở một căn lều nhỏ, yên tĩnh đặt mình tách biệt.

“Có ai ở trong nhà ko?”

Giọng nam tử trầm thấp, nhu hòa vang lên trong trời chiều còn ngả nắng. Năm nay mùa đông đến trễ hơn rất nhiều, nơi thảo nguyên vẫn giữ lại hơi nắng và cỏ xanh mơn mởn.

Gọi thêm hai tiếng, nam tử nhẹ nhàng xuống ngựa, kéo nó ra một bên nhà, nơi có mắc sẵn máng cỏ cho gia súc.

Hướng tầm mắt ra xa, dăm ba người đang kéo đàn dê trở về, có tiếng cười đùa của hài tử nhỏ tung tăng theo chân người lớn.

Rất bình yên, đó là cảm nhận của hắn.

Bóng người đến gần, đội một cái nón rộng vành,