Sáng sớm hôm sau tôi tỉnh
dậy nấu cơm, đây là lần đầu tiên sau 6 năm, lầu đầu tiên đứng trong
phòng bếp, cũng là lần đầu tiên sau 6 năm một lần làm cơm cho Mạc Nhất,
thật hạnh phúc, thật thanh thản. Tôi dùng gương mặt giống Đồng Đồng như
đúc này để lấy được chùm chìa khóa ở chỗ chủ nhà, chờ vợ cùng con trai
về nhà. Chỉ là Mạc Nhất tức giận, mỗi câu đều làm tim tôi đau như dao
cắt. Mạc Nhất hận tôi, hận tôi tàn nhẫn, hận tôi tuyệt tình. Mà điều
càng khiến tôi đau lòng là Mạc Nhất không muốn tin tôi, không tin tôi đã từng nhớ cô ấy, không tin tôi đã yêu cô ấy. Cuối cùng, cô ấy chỉ liếc
mắt một cái rồi từ chối, một cơ hội cũng không có, Mạc Nhất thật sự
không cần tôi. Đau đớn tột cùng. Tôi lái xe thẳng về phía trước, nếu tai nạn có thể giảm bớt đau đớn, vậy thì đi. Đâm thẳng vào cột điện tôi lại bị thiết bị bảo vệ ngăn không bị thương, ngay cả chết cũng không thể!
Một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến: “Bạn có chuyện muốn giãi bày, xin
gọi số —–” tôi muốn nói hết, tôi muốn nói cho người tôi yêu thương nhất, Mạc Nhất, tôi yêu em, tôi yêu em như vậy!
Nói năng lộn xộn, tôi nói hết sự tàn nhẫn của bản thân, cùng tình yêu khắc đến xương tủy tôi dành cho Mạc Nhất. Nước mắt cũng theo đó chảy
ra, nhớ lại quá khứ, rốt cuộc không trở về được. Không biết về khách sạn từ khi nào, tôi nhốt mình lại trong phòng không để ý tới lời kêu gọi
của Tiêu Điệp lẫn những người khác. Rượu một chai tiếp một chai mở,
thuốc một điếu tiếp một điếu châm, không biết từ lúc nào tôi học hút
thuốc với uống rượu, chỉ biết lúc như điên như dại nhớ Mạc Nhất, lại hận chính bản thân mình không kiên định, cùng bạn cùng phòng hút thuốc trên tầng thượng mà hận một người con gái. Mê muội nhìn ra ngoài cửa sổ, một đám người nhộn nhịp, bận rộn, nhưng không có hạnh phúc của tôi trong
đó. “Tiêu Hà” Một âm thanh quen thuộc làm cho tôi run lên, máy móc xoay
người lại. Người ở trong mộng đang đứng ngay trước mặt. Cô ấy vẫn vậy,
yêu thương vuốt mặt tôi. Tôi chậm chạp ôm lấy tay cô ấy, “Mạc Nhất, Mạc
Nhất.” Ở trong mộng, tôi có thể yêu cô ấy không vướng bận gì cả, “Tôi
yêu em, Mạc Nhất, vẫn luôn yêu em.” Lời nói chứa đựng tất cả tình cảm
của tôi. Cả đời không cần tỉnh dậy khỏi giấc mộng này!
Rất nhiều năm trước, tôi cũng là một cô gái ngây thơ trong sáng. Núi
sông quê hương tạo nên con người tôi đơn thuần giản dị như thế, nhưng vì gia cảnh nghèo khó tôi buộc phải tới Lạc Thành làm công nuôi em trai ăn học.
Lúc làm phục vụ ở khách sạn, vì không cẩn thận mà đánh đổ canh vào
một người nhìn có vẻ rất dữ tợn, ông ta muốn tôi liếm sạch canh trên
người ông ta, tôi sợ phát khóc. Một người mặc đồ tây ở đằng sau đã giúp
tôi giải vây.
Tôi rất cảm kích anh ấy, sau đó anh ấy cũng hay tìm tôi đi chơi, còn
đưa tôi đến trung tâm bách hóa mua quần áo, thứ mà những cô gái trẻ tuổi vẫn hay thích.
Rồi một ngày, anh ấy mời tôi đi ăn cơm tây rất đắt tiền, tửu lượng
của tôi không tốt chẳng mấy chốc đã say khướt mà lên xe anh ấy , tỉnh
lại thấy mình trần như nhộng nằm trên giường, còn anh ta thở hổn hển
ngồi giữa hai chân tôi.
Tôi khóc van xin anh ta buông tha cho tôi, nhưng anh ta lại thẳng tay tát tôi hai cái, còn nói anh ta tiêu bao nhiêu tiền vào tôi chẳng phải
là để như thế hay sao. Con gái mất trinh còn tư cách gì mà sống trên
đời này nữa, tôi muốn chết, lại sợ cha mẹ mẹ già ở nơi quê nhà thương
tâm, còn người cưỡng gian tôi lại tự nói rằng anh ta sẽ nuôi tôi, cứ
thế, tôi bỏ việc đi theo người đàn ông đầu tiên trong đời.
Ban đầu hắn đối xử với tôi rất tốt, tôi cũng toàn tâm toàn ý đi theo
anh ta, muốn sinh con cho anh ta, nhưng một ngày vợ anh ta tìm tới cửa,
kéo tóc đánh chửi tôi.
Anh ta lừa tôi, anh ta đã kết hôn rồi, tôi chỉ là “vợ hai” anh ta
nuôi ở bên ngoài, tôi bắt đầu khóc lóc, anh ta thấy phiền, liền đem tôi
cho một người khách khác. Người kia là một ông già, ông ta trói tôi trên giường tra tấn tôi một cách rất biến thái, khi tôi vô cùng hận tất cả
đàn ông trên thế giới này, tôi muốn trả thù bọn họ, tôi cũng muốn đùa
giỡn với bọn họ. Trong gương tôi thấy mình rất đẹp, trong các buổi tiệc
rất nhiều đàn ông nhìn cơ thể tôi mà chảy nước miếng.
Có thể không đẹp sao?
17 tuổi là cái tuổi đẹp nhất của người con gái, cũng chính là lúc tôi dùng đôi mắt huyền long lanh ngập nước và cặp chân dài khiêu khích bọn
họ.
Đàn ông, đều có tính này, tôi dụ hoặc bọn họ vừa không cho bọn họ dễ dàng có được.
Của ngon không được ăn, thực là cám dỗ, liền cho họ chút ngon ngọt.
Tôi trở thành Tiêu Điệp-gái bao đáng thèm muốn nhất trong xã hội
thượng lưu đất Lạc Thành. Trong lòng đàn ông tôi giống như yêu tình,
khiến người ta muốn ngừng mà không được, càng giống như moocphin.
Còn tôi đã quên mất mình còn một cái tên —Tiêu Xuân. Khi không biết
là lần thứ bao nhiêu tôi đi nạo thai nữa, bác sĩ nói, nếu không giữ cái
thai lại thì tương lai tôi không bao giờ còn khả năng sinh sản nữa.
Chẳng nhẽ Tiêu Điệp tôi cả đời này tồn tại chỉ là món đồ chơi cho đàn ông thôi hay sao? Ít nhất tôi cũng phải giữ một cái gì đó nho nhỏ cho
mình chứ.
Sinh đứa