Mạch Thượng Hoa Khai Vì Quân Cố

Mạch Thượng Hoa Khai Vì Quân Cố

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325363

Bình chọn: 8.00/10/536 lượt.

ến lên từng bước, ôm Mạch Thượng Sắc Vi bay trở về thành.

Nơi đó dù sao cũng là quái vật cao cấp, để nàng một mình ở đó rất không

an toàn.

[Mật ngữ'> Mạch Thượng Sắc Vi: Thanh Quân đại nhân, (tiểu nhân) đã mặc vào, ngài có thể yên giấc.

[Mật ngữ'> Thanh Quân: Ta phải đi công tác ba ngày, chiều nay xuất phát. Hôn lễ ba ngày nữa tổ chức có được không?

[Mật ngữ'> Mạch Thượng Sắc Vi:…… Được.

[Mật ngữ'> Thanh Quân: Ân. Chờ ta trở lại.

Nói xong liền thay đổi kênh.

[Bang phái'> Thanh Quân: Ta có việc đi ra ngoài ba ngày, Tiểu Mạch giao cho các ngươi chiếu cố.

[Bang phái'> Cửu Vĩ Hồ Công Tử: Vô nghĩa. Đó là đồ đệ ta.

[Bang phái'> Cõng Quan Tài Khiêu Vũ: Yên tâm.

[Bang phái'> Bạch Cốt: Giết tất cả quái cùng người đến gần nàng là được chứ gì.

[Bang phái'> Kim Sắc Yêu Đồng:…… Xương cốt ngươi thực đơn thuần.

[Bang phái'> Ăn No Vẫn Cố Giết Người: Thanh Quân, ngươi an tâm ra đi đi……

Dĩ Mạch trong lòng có một tia ấm áp đang không ngừng mở rộng.

[Mật ngữ'> Mạch Thượng Sắc Vi: Ba ngày này cũng không phải ngày tai nạn.

[Mật ngữ'> Thanh Quân: Ba ngày này dùng để kỷ niệm những ngày độc thân cuối cùng của phu nhân.

Hắn trêu chọc.

[Mật ngữ'> Mạch Thượng Sắc Vi:…… Cái kia, ách, trên đường cẩn thận.

Cũng nên thể hiện chút gì đó đối với người đã chiếu cố mình.

[Mật ngữ'> Thanh Quân: Ân.

Tâm tình không hiểu sao rất khoái trá, nhìn thoáng qua bạch y nữ tử, mỉm cười ở trong thành logout.

Thời gian hẹn hò là 5 giờ chiều. Dĩ Mạch chụp lấy một cái áo sơ mi

mặc vào rồi đi ra ngoài, suốt dọc theo đường đi đều suy nghĩ phải như

thế nào uyển chuyển từ chối đối phương.

Phong tình tiểu lư, Dĩ Mạch đã tới vài lần, khi đó đều đến cùng Tống

Úc Bạch. Cho nên vừa bước vào cửa một bước, trong lòng đột nhiên cảm

thấy phiền muộn khó hiểu.

Cách đó không xa, Trịnh Phong đứng dậy hướng nàng vẫy tay.

Nơi này cách trường học không xa, cho nên sinh viên đến cũng nhiều,

hai người cùng nhau ngồi xuống, bất tri bất giác khiến cho người khác

truyền bá tin tức.

Nàng — An Dĩ Mạch, cùng Trịnh Phong quan hệ không phải là ít.

Trong lòng không khỏi nôn nóng. Nhưng không thể không để ý đến mặt

mũi của đối phương, vì thế cười lấy lệ, nói “Để ngươi đợi lâu.”

“Không có việc gì không có việc gì.” Trịnh Phong ân cần vạn phần rót nước cho nàng, ngược lại làm cho nàng thêm phần bất an.

Ăn được một nửa, Dĩ Mạch thấy mấy nữ sinh líu ríu đi vào cửa, thời

điểm đi ngang qua bàn, bỗng nhiên trở nên im lặng, trong đó có một nữ

sinh diện mạo xinh đẹp dừng ánh mắt ở trên người mình, sắc mặt tự dưng

biến đổi.

Trịnh Phong hồn nhiên không để ý đến những người vây quanh, tiếp tục

cười nói, còn đặc biệt ân cần gắp cho nữ sinh đối diện một miếng sườn.

“Trịnh Phong.” Nữ sinh kia đứng ở trước người hắn, nhếch môi cười,

ngữ điệu kiêu ngạo “Bạn gái mới của anh sao, như thế nào không giới

thiệu một chút?”

Tất cả mọi người đang dừng cơm đều nhìn về phía bàn bên này.

Dĩ Mạch sửng sốt, đang muốn giải thích, lại nghe Trịnh Phong chậm rãi nói một câu “Như thế nào, chẳng lẽ tôi kết giao bạn gái còn phải qua sự đồng ý của cô?”

Nữ sinh hung hăng liếc mắt nhìn Dĩ Mạch một cái, xoay người bước đi,

vênh mặt đi về phía trước. Mấy nữ sinh kia cũng nhìn Dĩ Mạch bằng ánh

mắt xem thường, tiếp bước nàng kia xoay người rời đi.

Dĩ Mạch lớn như vầy rồi cũng chưa từng bị người ta nhìn như thế, chỉ cảm thấy có chút thiếu dinh dưỡng.

Nhìn mấy người rời đi, Trịnh Phong bất đắc dĩ mở miệng nói:“Thực xin lỗi……”

Nàng cười nhẹ,“Nếu tôi không đoán nhầm, nữ sinh vừa rồi hẳn là Cù Điềm Điềm?”

Trịnh Phong gật đầu thừa nhận, tiếp theo làm sáng tỏ “Mình cùng cô ta ngẫu nhiên nhận thức trên mạng, sau đó kết thân. Có khả năng cô ta hiểu lầm gì đó, kỳ thực, tôi cũng không thích loại nữ sinh như cô ta. Tôi

vẫn rất thưởng thức bạn, Dĩ Mạch……”

“Cám ơn.” Nàng lưu loát cắt đứt câu nói của hắn, “Kỳ thật hôm nay tôi đến đây cũng bởi vì tôi không biết nên cự tuyệt như thế nào, tình cảm

của tôi và cậu lúc này không thể vượt quá tình bạn. Hơn nữa, tôi cũng

không thích làm quân cờ dùng để khơi dậy lòng ghen tị của người khác, hy vọng cậu không để cho tôi lâm vào hoàn cảnh xấu hổ như vậy một lần

nữa.”

Trịnh Phong nhất thời ngây người.

“Thời gian cũng đã không còn sớm, tôi cũng nên đi trở về, chúng ta aa đài thọ đi (thân ai nấy trả).” Nàng mỉm cười.

Này rõ ràng là đem nàng ra diễn xiếc. Hắn đã sớm biết Cù Điềm Điềm sẽ đến, cố ý hẹn mình đi ăn cơm ở đây. Hơn nữa khi thấy Cù Điềm Điềm tức

giận, khuôn mặt của hắn rõ ràng hiện vẻ vui sướng dù chỉ rất nhỏ.

Sau thu được n tin nhắn của Sôcôla nam, tất cả đều là giải thích cùng xin lỗi, Dĩ Mạch lười trả lời, đơn giản tắt máy quăng sang một bên.

Sau khi đăng nhập vào trò chơi liền nhìn thấy Hồ Ly ngồi trong thành tĩnh tọa.

Dĩ Mạch thử gọi hắn một tiếng, chậm chạp không có trả lời, chắc không ở trước máy tính. Trong hộp thư có vật phẩm Hồ Ly Quân gửi đến, vật

phẩm đó cư nhiên tiểu Lôi Thú “Lôi người chết không đền mạng” cấp 80.

Nàng toát mồ hôi a, hôm qua mới giao cho hắn, hiện tại đã lên đến cấp

80, thật sự là hiệu suất cao.

Không nghĩ đứng im t


XtGem Forum catalog