ướng vào bên trong cửa sổ xem.
Một màn trước mắt này, làm cho hai người bối rối che miệng mình.
Dưới ngọn đèn ấm áp.
Có hai người đứng trong căn phòng trống trài.
Nam tử cao to cánh tay trái chống tường, đem nữ sinh có mái tóc quăn
dài rám nắng giam cầm giữa thân thể của mình cùng vách tường màu trắng.
Nữ sinh kia mặc giáo phục K đại, hàng lông mi dài run rẩy, khóe mắt
hơi ẩm ướt. Khuôn mặt đã từng rất nhiều lần xuất hiện trên áp phích của K đại với danh xưng đại sứ trường học — Tuyên Tình.
Mà trước người nàng là nam tử cao to tuổi còn rất trẻ, một thân màu
trắng tây trang, mang khuyên tai cùng nguyên bộ vòng cổ, vòng tay bằng
kim cương có gắn lông chim màu đen đang lóe sáng lấp lánh.
Hơi cúi đầu, ánh mắt sắc màu hổ phách. Anh tuấn, khóe môi hơi hơi
nhếch lên, tựa hồ mang theo một ý cười mơ hồ. Nụ cười kia hoàn toàn trái ngược với khuôn mặt thiên sứ của hắn, mang theo tà khí, diêm dúa dị
thường.
Tô Viễn Ca.
Vẻ mặt cày cùng biểu hiện của hắn trước giới truyền thông không cân
xứng. Tô Viễn Ca trước mặt mọi người rất ít khi cười, khuôn mặt lạnh
lùng mang theo vài phần u buồn, cho nên bị fan nhóm xưng là “U buồn
vương tử”. Mà giờ phút này…… Quá mức không thể tưởng tượng, thế nên làm
cho Lí Thiến trợn mắt há hốc mồm. Dĩ Mạch ngược lại bị một màn nóng bỏng này làm cho sững sỡ, trong lòng thầm niệm phi lễ chớ nhìn, nhưng ánh
mắt lại không rời đi được.
Dù sao, tổ hợp hai người trước mặt này đã chứng thực toàn bộ giả định về “Tuấn nam mỹ nữ” trong lòng nàng. Hai người xinh đẹp như thế, giống
như một bức tranh duy mĩ tinh xảo, làm người ta hướng về.
Diễn biến kế tiếp hết thảy như một thước phim điện ảnh quay chậm..
Tô Viễn Ca từng chút từng chút tới gần, tay trái nâng lên cằm Tuyên Tình không chút do dự gục đầu xuống hôn.
Sầu triền miên, một mảnh kiều diễm.
Hai người nhìn lén bên ngoài vẫn duy trì tư thế nửa ngồi ngửa đứng,
mắt trợn tròn, khuôn mặt đỏ lên, hồn nhiên không biết chân đã tê rần.
“Tuyên đại tiểu thư vừa lòng ?” Thời điểm nụ hôn kia chấm dứt, Tô
Viễn Ca vẫn như cũ duy trì tư thế ái muội, cúi đầu nhìn nữ sinh trong
lòng hô hấp không xong mở miệng. Thanh âm mềm mại tràn ngập mê
hoặc,“Hoặc là, chúng ta sẽ tiếp tục sau khi tiết mục kết thúc?”
“Viễn Ca……” Nàng run rẩy kêu lên một tiếng.
“Bất quá.” Hô hấp của hắn dừng ở bên tai nàng, nhẹ giọng nói,“Phí qua đêm của ta so với phí đệm đàn rất cao, mấy trăm vạn kia chỉ sợ không
đủ.”
“Rốt cuộc là vì sao? Chúng ta trước kia rõ ràng……” Giọng nữ khóc nức nở.
“Ngấy.” Hắn buông tay ra, xoay người ngồi xuống cạnh bàn, chỉ một cái chớp mắt đã đổi thành biểu tình lạnh băng xa cách.“Ta chỉ sợ không rảnh cùng ngươi tiếp tục trò chơi luyến ái này. Đương nhiên, nếu Tuyên Hòa
điền sản nguyện ý giống lần này vung tiền như rác, ta cũng rất thích ý
lại vì Tuyên đại tiểu thư đệm đàn.”
“Tô Viễn Ca! Ngươi làm sao có thể như vậy……” Tuyên Tình hổn hển khóc thành tiếng.
“Vô sỉ? Hạ lưu?” Hắn đứng dậy, hướng về phía nàng đi đến, lấy tay mơn trớn khóe mắt của nàng, đụng đến nước mắt ấm áp.
“Dù vậy, ngươi vẫn một mực mê luyến ta, không phải sao?” Hắn nheo mắt một chút, giống như sương mù giăng trên cánh đồng, vĩnh viễn nhìn không thấu thần sắc.
“Nước mắt sẽ làm hỏng lớp hóa trang nha, bảo bối.” Nụ cười cùng giọng nói của hắn xác thực làm cho người ta say lòng, mặc dù ngữ khí cùng
biểu tình hoàn toàn khác nhau.
“Đem nước mắt lau, sau đó, cút đi.”
Nữ sinh lệ nóng tràn mi , xoay người lao ra cửa.
Hai con chuột bên ngoài cửa sổ vẫn duy trì khẩu hình kinh ngạc đến độ có thể nhét vào một quả trứng, đứng chết dí tại chỗ.
Thần tượng. Nguyên lai. Là như vậy.
Dĩ Mạch đồng tình nhìn Lí Thiến bên cạnh, thần tượng sáng lấp lánh trong lòng nàng đã hoàn toàn tan ra.
Đúng lúc này, chỉ thấy cửa sổ thủy tinh bị một người mở ra từ phía trong. Ngay sau đó là một cốc nước lớn hắt ra.
Nàng đưa tay đẩy Lí Thiến, cốc nước kia hắt vào giữa mặt, làm ướt mái tóc cùng áo nàng.
Hai người đứng dậy, hoàn toàn bại lộ trong tầm mắt lạnh như băng của nam nhân đang cầm cốc nước.
“Hai vị xem có vui vẻ không?” Tô Viễn Ca mặt không chút thay đổi đứng ở phía trước cửa sổ.
“Chúng ta…… Không phải cố ý nhìn lén, ách…… là muốn tới kí tên.” Lí Thiến luôn luôn bưu hãn đầu lưỡi líu lại.
“Nga? Vậy thực bất hạnh, là ta cố ý hắt nước.” Hắn khoanh tay ôm ở trước ngực, ung dung nhìn hai người.
Dĩ Mạch bị tưới nước nhíu mày. Cái tên có tính cách cùng vẻ ngoài kém xa hàng vạn dặm này thực sự làm cho nàng nổi giận lôi đình. Đừng nhìn
nàng ngày thường giống như một con nhóc uể oai chỉ biết dựa vào người
khác, trong lúc này lòng tự trọng đột nhiên bạo phát.
“Tô tiên sinh.” Dĩ Mạch dùng một tay chống lên ban công nhảy vào phía trong, hướng nam nhân khuôn mặt lạnh như băng nói,“Bạn học của ta vì
muốn tới nơi này xin chữ ký của ngươi mà bị thương ở tay. Có lẽ hành vi
nghe lén của chúng ta làm cho ngươi bất mãn, nhưng kia quả thật là ngẫu
nhiên. Ngươi không thể nhượng bộ một chút sao?”
“Không.” Hắn cư nhiên ngay cả lý do cũng không cấp, vạn phần cự tuyệt.
Dĩ Mạch thầm hô một hơi, trấn