XtGem Forum catalog
Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328535

Bình chọn: 9.00/10/853 lượt.

Phi. Tiêu đề của những xì-căng-đan kia cái nào

cái nấy đều bắt mắt, nội dung thì tin nào tin nấy đều ly kỳ.

“Lý Phi Phi vì bạn trai yêu đương say đắm mà từ chối lời mời chân thành của đạo diễn…”

“Bạn trai bí ẩn bất ngờ xuất hiện tại phim trường chúc mừng sinh nhật Lý Phi Phi, Lý Phi Phi cảm động đến rơi nước mắt, một cảnh động lòng

người…”

Cô đọc đi đọc lại nội dung tin tức, nhưng vẫn không muốn tin.

Nửa năm sau, Lăng Lăng đọc được một tin khiến cô hoàn toàn tuyệt vọng – “Lý Phi Phi thừa nhận ngày kết hôn đã được định! Sau khi kết hôn muốn ra khỏi giới điện ảnh, an tâm làm bà chủ gia đình, giúp chồng dạy con!”

Ngày đó, cô thực sự muốn gọi điện cho Dương Lam Hàng, hung hăng mắng anh một trận, đem mọi oán giận trong lòng mắng ra hết.

Số điện thoại bấm nửa chừng, cô rã rời buông di động.

Lúc trước là cô kiên trì muốn ra đi, sau khi chia tay nửa năm, cô lấy tư cách gì, đứng trên lập trường gì mà đi chỉ trích sự bội bạc của anh.

Tốt hơn là nên tôn trọng lựa chọn của anh, chúc phúc cho anh cuối

cùng đã tìm được một người phụ nữ vì anh mà bằng lòng từ bỏ cái tôi của

mình.

Lăng Lăng hít vào một hơi, không thể xua tan màn sương ngờ vực ghen

tuông trong lòng. “Em từng muốn tìm anh, tuy nhiên anh bận bịu quá.”

“Có những thứ vẫn có thể cùng tồn tại với bận rộn.”

“Là cái gì?”

Anh trả lời cô hai chữ: “Nhớ nhung…”

Cô mỉm cười trong hư vô. “Ai biết được anh bận nhớ nhung niềm vui mới, hay tình cũ?”

“Niềm vui mới?” Dương Lam Hàng nhìn cô đầy nghi hoặc.

“Lý Phi Phi!” Cô không thể không nhắc nhở anh, mặc dù Dương Lam Hàng

có trí nhớ thuộc loại nhìn một lần nhớ mãi. “Đừng nói với em anh không

nhớ ra cô ta.”

“Quan hệ giữa bọn anh không phải như em tưởng đâu.” Cách làn hơi nóng mịt mù, Lăng Lăng nhìn chằm chằm vào mắt anh, hoàn toàn không nhìn ra

một chút mập mờ nào trong đáy mắt anh.

“Không như em tưởng, mà như tin tức giải trí nhan nhản đăng.”

“Lăng Lăng, sao em có thể đi tin lời nói của mấy phóng viên giải trí

kia?! Em hẳn nên biết, phóng viên giải trí bây giờ chuyên môn đặt điều

vu khống, tung tin cường điệu, chỉ sợ thiên hạ không loạn.”

“Chí ít hai người cũng có điều để họ đặt, chí ít anh đã ngầm đồng ý cho họ tung tin.”

“Không phải anh ngầm đồng ý, mà là không quan tâm.” Dương Lam Hàng

thản nhiên nói: “Không ai chỉ rõ tên họ mà nói người đàn ông kia là anh, làm sao anh phủ nhận!”

Lăng Lăng không thèm nói nữa.

Quả thực Lý Phi Phi cũng chưa từng nói người đàn ông đó là ai, cũng

không có ai đưa ra ảnh chụp của Dương Lam Hàng, thế nhưng, cô cứ luôn

cảm thấy quan hệ của họ không đơn giản.

“Mặc kệ em có tin hay không, anh với Phi Phi…” Hai chữ Phi Phi nói ra vô cùng thoải mái.

Dương Lam Hàng đột nhiên nhận ra mình lỡ lời, vội vàng sửa miệng nói: “Anh với Lý Phi Phi thực sự là quan hệ bạn bè bình thường.”

“Cũng y như quan hệ thầy trò bình thường của chúng ta hả?!”

Lời đến đầu môi, Lăng Lăng do dự một thoáng, vẫn không nói ra.

Bởi cô tin chắc đáp án của Dương Lam Hàng nhất định là phủ nhận.

Quên đi! Cô khuyên chính mình: Nếu đã chọn ở bên nhau một lần nữa, hà tất phải đi làm rối rắm chuyện cũ, tự tìm phiền não.



Sáng hôm sau, khi Lăng Lăng mở mắt ra thì bên cạnh đã không có ai.

“Hàng?”

Không ai trả lời. Cô mơ mơ màng màng ngồi dậy, nhìn khắp phòng, không thấy bóng dáng Dương Lam Hàng đâu cả.

Sờ soạng tìm được quần áo của mình trên giường, Lăng Lăng vừa định mặc vào, sực nhớ quần áo đã bị xé nát bét thê thảm.

Cô lập tức đoán được Dương Lam Hàng đã đi đâu, vì thế mỉm cười ngọt ngào nằm trở lại giường tiếp tục bổ sung giấc ngủ.

Quả nhiên, nửa tiếng sau, vang lên tiếng mở cửa khe khẽ.

Cô mở to mắt, thấy Dương Lam Hàng đã trở lại, trước tiên anh bỏ xuống đồ ăn sáng đang xách trên tay, rồi lại lấy ra một bộ váy trắng tinh từ

trong túi giấy tinh xảo, nhẹ nhàng đặt bên gối cô.

Chất vải sa tanh trơn mịn tựa như tình yêu tinh tế của anh.

“Tỉnh ngủ rồi sao?” Anh nhẹ giọng hỏi.

“Ừm.”

“Dậy ăn sáng chút đi.”

Dương Lam Hàng đem sữa nóng, hai cái trứng ốp-la, cùng hai lát bánh mì lần lượt đặt lên bàn ăn.

Hệt như mỗi bữa sáng họ từng ăn trước đây.

Trong phòng lượn lờ mùi sữa ngọt ngào…

Lăng Lăng chạy qua ôm lấy anh, ôm thật chặt.

********************

Trước đây, Lăng Lăng luôn cho rằng giữa người và người có thể có

chênh lệch, nhưng giữa chỉ số thông minh với nhau thì không có khả năng

chênh lệch quá lớn.

Chẳng phải Edison cũng từng nói: Thiên tài tương đương một phần trăm

cảm hứng và chín mươi chín phần trăm mồ hôi, đủ thấy chênh lệch nhiều

lắm cũng chỉ một phần trăm mà thôi.

Thế nhưng, nghe xong báo cáo học thuật ba ngày của Dương Lam Hàng,

nghe xong đề tài ba ngày anh và giáo sư Ikeda thảo luận với nhau, Lăng

Lăng mới biết cái gì gọi là chênh lệch.

Đề tài cô đã làm gần một năm, thậm chí còn định làm tiếp hai năm nữa, anh chỉ tiện tay lật lật bản kế hoạch nghiên cứu của cô, nhìn qua kết

quả thí nghiệm của cô, thảo luận vài vấn đề với Ikeda, liền phân tích rõ ràng mạch lạc cơ chế mà cô suy nghĩ nát óc vẫn chưa ra, còn lập ra một

phương án nghiên cứu khả thi hơn cho cô.

Điều n